Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ồ, cá lớn là “boss nhỏ”.
Chỉ cần không gặp phải boss thì không có sinh vật trong biển nào khác chủ động va chạm, mà thuộc tính của con cá lớn này nổi tiếng là giỏi ngủ.
Có lẽ, bây giờ bọn họ còn muốn thêm hai chữ quá ngu trên thuộc tính của cá lớn.
Khu thứ nhất hành tinh chính, cũng được gọi là hành tinh chiến đấu ở một góc nào đó.
Công dân Khoa Ngải với quầng thâm mắt, mặt không cảm xúc nhìn màn hình phát trực tiếp khổng lồ phía trước.
Công nghệ liên bang phát triển, anh ta ngồi đây, giống như ngồi bên cạnh cá lớn, nhìn Hòa Ngọc ngủ như nhìn cảnh thật.
Anh ta nhìn cả một đêm, Hòa Ngọc cũng ngủ suốt một đêm.
Cuối cùng, người trước mặt cũng động đậy rồi.
Cậu từ từ mở mắt ra, sáng sớm trong đôi mắt mới tỉnh dậy mang theo hơi ẩm ướt, ngay đúng lúc mặt trời chiếu trên mặt cậu, đôi mắt rạng rỡ lấp lánh như vì sao.
Cậu ngồi dậy, dụi dụi mắt.
Khoa Ngải nhìn cậu chằm chằm, dường như muốn nhìn xuyên qua người cậu.
Hòa Ngọc chỉnh tóc, phủi thẳng quần áo, giọng khàn khàn lười biếng nói: “Đói rồi.”
Khán giả phòng trực tiếp: “...”
Đói rồi.
Cái gì, cậu ta vẫn muốn người khác đưa thức ăn cho cậu ta sao?
Đạn mạc bắt đầu châm biếm:
“Tối hôm qua không có chuyện gì cho là vận may của cậu ta tốt thôi, sau đó thì không có nước không có thức ăn, để tôi xem cậu ta còn có cách gì được.”
“2333 cũng không thể ở trên đầu cá lớn trốn cả đời được, chỉ cần cậu rời khỏi thì kết quả vẫn phải chết."
“Ngồi đợi 2333 chết.”
“2333 không chết thì tôi không rời khỏi phòng trực tiếp.”
Lúc này Hòa Ngọc cũng đã nhìn thấy bình luận rồi.
Nhưng cậu không có bất kỳ phản ứng nào, một thần tượng ưu tú nhất định phải có tâm lý vững vàng để bình tĩnh nhìn nhận tất cả bình luận.
Vả lại cậu biết, nếu ở trong đây cậu biểu hiện ra cậu có thể nhìn thấy những bình luận của dân cư mạng, liên bang nhất định sẽ tiến hành nghiên cứu cậu.
Công nghệ liên bang rất lớn mạnh, nhưng vẫn chưa lớn mạnh đến trình độ có thể xuyên không.
Hòa Ngọc bình tĩnh đẩy mắt kính, nói: “Cá lớn, đi thôi, đi tìm thức ăn nào.”
Nói xong, cậu đập thắt lưng xuống.
“Bụp” đuôi cá đập trên mặt nước, dấy lên một bọt sóng lớn, đôi mắt hung ác mở ra, ánh mắt lạnh lẽo dửng dưng khiến người khác nhìn cũng phải lạnh sống lưng.
Khoa Ngải vô thức lùi lại.
Hòa Ngọc quăng chút thịt to bằng ngón tay cái, nhẹ giọng nói: “Cá lớn, chúng ta đi.”
Cơ thể cá lớn động đậy, bơi về hướng miếng thịt cá rơi xuống.
Bơi đến vị trí đó, nó hoàn toàn thức dậy, sau đó cũng không ngừng lại, tiếp tục tiến về phía trước.
Nó cũng đói rồi.
Cá lớn muốn bù thức ăn rất dễ dàng, nó có thể tìm thấy thức ăn, sau đó lặng lẽ tiến lại gần, mở rộng miệng đầy mạnh mẽ hút những loài cá khác vào miệng.
Nhưng...
Trong mắt cá lớn bỗng hoài nghi.
Tại sao đã ăn nhiều như vậy, nó lại cứ cảm thấy thiếu chút gì đó.
Bình thường ăn nhiều như vậy phải no bụng rồi chứ nhỉ.
Không lẽ là nó lại lớn lên rồi.
Cá lớn vui vẻ vẫy đuôi, tiếp tục về những con cá lớn nhỏ trước mặt.
Nó cần thức ăn để phát triển.
Trên đầu nó, Hòa Ngọc chất đống con cá mà cậu câu được từ miệng cá lớn bằng một chiếc thắt lưng, cơ thể duy trì một tư thế rất dẻo dai, chờ thời cơ tiếp theo để giật thức ăn từ trong miệng cá lớn.
Các khán giả: “...”
Vệ Gia Quốc và những người khác: "..."
Nhắc lại thêm một lần nữa, sao boss nhỏ này có thể ngu như vậy được chứ hả?
Trên quảng trường trò chuyện của show sống còn hàng đầu, một câu hỏi bỗng nhiên xuất hiện, thu hút sự chú ý đến người của toàn vũ trụ.
Bình luận 1: “Nhóm người Vạn Nhân Trảm thành công giết cá lớn nhưng một con cá lớn khác đến báo thù, đại chiến diễn ra một lần nữa, mau đi xem đi.”
Bình luận 2: “Trời ơi, đám người Vạn Nhân Trảm cũng quá là đỉnh rồi."
Bình luận 3: “Quả nhiên xứng đáng là quán quân của show sống còn hàng đầu đợt trước, Vạn Nhân Trảm giỏi quá, đến một con lại giết một con đến hai con thì giết luôn một cặp ha ha.”
Bình luận 4: “Không nói nữa, đi xem thử thôi.”
Bình luận 5: “Vạn Nhân Trảm, thần tượng của tôi.”
Thế là vô số người vào phòng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm, hoặc là vào những phòng phát trực tiếp của những cao thủ khác, xem họ chiến đấu với con cá lớn thứ hai.
Con cá lớn này càng dữ hơn, mà đám người Vạn Nhân Trảm cầm trang bị rơi ra từ con cá lớn trước cũng rất ghê gớm, hai thế lực ngang nhau, khó phân thắng bại.
"Rào -"
"Keng keng -”
Tiếng trận chiến nhiệt huyết sục sôi, màn hình đẫm máu, hung tàn càng khiến cho khán giả vô cùng hưng phấn.
Tay Vạn Nhân Trảm cầm rìu, nặng nề chém con cá lớn.
Cá lớn hất bay gã, Annie bắt lấy gã.
Vạn Nhân Trảm lau vết máu trên mép miệng, vết sẹo trên mặt vẫn đang giật giật, giọng nói hung ác: “Cũng chỉ có vậy thôi, để xem bố mày dạy dỗ mày thế nào này.”
Nói xong, gã lại nhào lên, Annie và các cao thủ khác cũng cùng nhào lên.
Bọn họ nắm tay nhau chiến đấu, cho dù thương tích đầy mình cũng không là gì.
Đạn mạc cũng bùng nổ.
“A a a quá ngầu rồi, Vạn Nhân Trảm và Annie mãi đỉnh!"
“Tôi muốn bỏ phiếu, mau mau, tôi muốn bỏ phiếu cho họ!”
“Đây mới là cao thủ, quá đỉnh rồi đó.”
“Còn có phòng phát trực tiếp nào dám so sánh với đại thần Vạn Nhân Trảm của chúng ta không?”
Đạn mạc hưng phấn kích động như vậy, bỗng nhiên xuất hiện mấy bình luận nội dung rất khác thường.
“Cái đó, nhìn thấy đại lão cố gắng sống sót như vậy, bỗng nhiên cảm thấy có chút không đáng.”
“Đồng ý, e là bây giờ người nào đó vẫn đang phơi nắng.”
“Không nha, 2333 không phơi nắng nữa, cậu ta đang mỉm cười phơi cá khô.”
Thế là bọn họ theo thông tin mấu chốt “2333” nhấn vào phòng phát trực tiếp khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










