Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chắc chắn cậu ta là bug! Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Hòa Ngọc chẳng thèm sợ chút nào, so với cái chết, cậu càng sợ hãi sự mờ nhạt trong biển người hơn.

Cứ nghĩ tới đây là một show sống còn được toàn vũ trụ chú ý, cơ thể cậu hơi run run, sự run rẩy đến từ sâu thẳm trong linh hồn và sự điên cuồng phản chiếu trong mắt cậu.

Cho nên, cậu che đôi mắt mình đi.

Đạn mạc

“Người này... Đang làm gì thế?”

“Không phải là đang chuẩn bị đi ngủ đấy chứ?”

“Phục thật... còn ngại bản thân chết không đủ nhanh à, đáng tiếc cho cái dáng người linh hoạt kia.”

“Tôi đi trước đây, cậu ta mà chết thì nhắn tin cho tôi nhé, tôi muốn tới xem.”

“Hôm nay tôi sẽ ở lại phòng phát sóng trực tiếp này, nhất định phải nhìn cậu ta không thể không chết!"

Phòng họp Lam Tinh đang xem phát sóng trực tiếp cũng im ắng. Một lúc lâu sau, Trịnh Khắc nói: “Chuyển qua phòng phát sóng trực tiếp khác đi, xem đám người Bạc Kinh Sơn.”

Phòng phát sóng trực tiếp này bọn họ không xem được nữa!

Vất vả lắm mới tránh thoát khỏi nguy hiểm, vì sao Hòa Ngọc không nghĩ cách rời đi mà ở lại đó ngủ?

Chờ chết sao?!

Phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc gần như không có đạn mạc, nhưng nếu nhìn số người đang xem ở góc trái bên trên màn hình sẽ phát hiện ra lượng người xem vô cùng kinh người, so với một ít tuyển thủ của hành tinh chính có biểu hiện đột phá thì càng cao hơn nhiều!

Hơn nữa, con số biểu thị số lượng người xem trực tiếp vẫn luôn tăng lên, đủ để chứng minh có một số lượng không ít khán giả không ngừng vào xem rồi lại không ngừng thoát ra ngoài.

Dù sao trước mắt đây là người duy nhất, nằm trên đầu của con cá lớn đầy nguy hiểm, rồi ngủ.

Có người vào phòng phát sóng trực tiếp đặt câu hỏi: “Cậu ta còn đang ngủ hả?”

Trên đạn mạc có người trả lời: “... Đúng, vẫn đang ngủ.”

Người đó rời đi.

Hai giờ sau, người đó quay lại: “Vẫn còn đang ngủ sao?!”

Trên đạn mạc lại có người trả lời: "... Không sai, tới động cũng chẳng động lấy một cái, nếu không phải phòng phát sóng trực tiếp còn đang chiếu thì chúng tôi đều nghi ngờ cậu ta chết mất rồi.”

Người đó: “...”

Ngay cả nhóm lãnh đạo ở trong phòng hội nghị tại Lam Tinh đang xem phát sóng trực tiếp cũng đang không ngừng chuyển màn hình.

Xem các tuyển thủ dự thi khác, sau đó lại không kiềm được mà chuyển màn hình quay lại, xem thử xem có phải Hòa Ngọc vẫn còn đang nằm đó không...

Vô cùng quỷ dị.

Người này... Có độc!!

Trên quảng trường (*) nói chuyện phiếm của Show sống còn đỉnh lưu có một đề tài yên lặng xuất hiện.

(*) Quảng trường: Khi tìm kiếm một từ khóa trên Weibo thì tất cả những bài hiển thị trong từ khóa đó được gọi là quảng trường.

#Hai tiếng đồng hồ, cậu ta còn đang ngủ... Khi nào dậy vui lòng đá tôi một cái, cảm ơn.#

Bình luận 2: Hai giờ năm phút, còn đang ngủ.

Bình luận 3: Hai giờ mười phút, vẫn đang ngủ.

Bình luận 4: ??? Mấy người đang nói gì á, giải thích thắc mắc chút đi.

Bình luận 5: Share: Phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc. Tự mình vào xem đi.

Bình luận 6: Xem xong rồi và đã trở lại, tôi rất khiếp sợ, cậu ta tỉnh ngủ thì cũng mong đá tôi một cái.

Bình luận 321: Rốt cuộc cậu ta cũng tỉnh ngủ!!

Nhưng mà Lam Tinh vẫn chưa có thân phận công dân vũ trụ, cả việc chửi lại cũng không làm được!

Tại phòng ký túc xá nào đó ở Lam Tinh.

Trương Vũ tức giận tới mức đập bàn: “Những người này dựa vào cái gì mà chế nhạo Lam Tinh chúng ta?"

“Chẳng còn cách nào, bọn họ nghĩ mình là công dân vũ trụ, mình cao cấp nhất! Thật sự hy vọng tuyển thủ Lam Tinh chúng ta tham gia thi lần này có thể vả mặt bọn họ, trút giận thay cho Lam Tinh.”

Bạn cùng phòng hít một hơi thật sâu: “Xem phòng phát sóng trực tiếp của Bạc Kinh Sơn, Triệu Bằng Khí và Cao Kiến Minh bọn họ đi, bọn họ rất có hy vọng có thể tạo nên tên tuổi.”

Một người là lính bộ đội đặc chủng, một người là ông vua đấm bốc, một người là hung thủ trong vụ án giết người liên hoàn, đây đều là những người khá được Lam Tinh coi trọng.

Người cuối cùng tuy nhân phẩm thối nát, tham gia cuộc thi này cũng coi như một kiểu tra tấn khác, nhưng nếu nói về thực lực, hẳn là anh ta có thể đi xa hơn rất nhiều so với các tuyển thủ khác của Lam Tinh.

Trương Vũ hơi hòa hoãn một chút, một lúc lâu sau cậu ta mới nói: “Hay là cứ xem Hòa Ngọc trước đi? Cậu ta mở mắt, tao muốn xem thử cậu ta phản ứng thế nào..."

Bạn cùng phòng: “...”

Ngón tay cậu ta chuyển màn hình, trong miệng lại lẩm bẩm: “Đừng nhìn bây giờ Hòa Ngọc được chú ý cao, nhưng thật ra e rằng cả vòng tuyển chọn này cậu ta cũng không qua được.”

Trương Vũ thở dài: “Cá lớn sẽ lặn xuống, Hòa Ngọc... Hừ, uổng cho hai lần trước cậu ta tránh được rồi, thật sự là linh hoạt vượt quá mức bình thường mà, đáng tiếc, quá đáng tiếc."

Cậu ta lắc đầu, dường như đã chắc chắn Hòa Ngọc sắp chết rồi.

Cậu đã nằm năm tiếng, khi cá sắp lặn xuống biển, Hòa Ngọc mở mắt.

Người xem đã đợi cậu năm giờ, chi phí chìm (*) quá là cao.

(*) Chi phí chìm là chi phí đã xảy ra và không thể thay đổi được bởi bất kỳ quyết định nào trong hiện tại và tương lai.

Cũng bởi vậy, khi cậu trợn mắt gần năm phút, một số lượng lớn người xem xông vào trong phòng phát sóng trực tiếp, lượng người xem tăng lên thành một đường thẳng, thậm chí còn trực tiếp làm cho ảnh bìa của phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc nằm ở vị trí trung tâm của khu vực tuyển chọn.

Tuyển thủ dự thi Show sống còn đỉnh lưu quá nhiều, khi một người xem tuyển chọn, trước mặt họ sẽ hiện ra vô số những trang bìa của các phòng phát sóng trực tiếp.

Số người xem càng nhiều, số người ủng hộ càng cao thì trang bìa của người đó càng lớn, càng nằm gần vị trí trung tâm, càng dễ được người khác chú ý tới.

Còn những phòng phát sóng có số người xem thấp, số người ủng hộ thấp, nằm lẫn trong vô số những trang bìa nhỏ, cần phải lướt tới, phóng to lên mới có thể tìm được.

Vòng tuyển chọn không cần người xem bỏ phiếu, cho nên chỉ lấy số lượng người xem để hiển thị trang bìa lớn hay nhỏ.

Phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc nằm khoảng vòng thứ ba, ở giữa còn rất nhiều tuyển thủ dự thi có danh tiếng, nhưng cho dù là vị trí này cũng đủ khiến rất nhiều tuyển thủ tha thiết ước mơ!

Tâm trạng của người lãnh đạo Lam Tinh vô cùng phức tạp, đúng vậy, từ sau khi Hòa Ngọc mở mắt bọn họ cũng chuyển kênh qua đây.

Tò mò, thật sự là không kiềm được sự tò mò.

Trên màn hình, Hòa Ngọc lẳng lặng ngồi trên đầu con cá lớn.

Rồi sau đó, cậu lấy ra cặp mắt kính “đẹp chứ không xài được” đã bị bản thân gỡ xuống kia, chậm rãi đeo lên.

Dáng vẻ thong dong ưu nhã vô cùng, giống như bản thân cậu chẳng phải đang ngồi trên đầu cá lớn mà đang nhàn nhã ở trong nhà mình.

Thượng tướng Diệp Khai Quân xem tới mức sốt ruột, không nhịn được vội vàng la lên một tiếng: “Mau mau chạy trốn! Đã năm giờ chiều rồi, cá lớn sắp lặn xuống biển rồi!"

Vệ Gia Quốc ở bên cạnh mím môi, bàn tay bởi vì căng thẳng mà nắm lại giờ đã được buông lỏng, giọng nói khàn khàn: “Cậu ta không nghe được...”

Vẻ mặt Diệp Khai Quân lập tức trở nên cứng đờ, sau đó thở dài, bất lực ngồi xuống.

Hòa Ngọc đeo mắt kính lên, sửa sang lại tóc tai và quần áo.

Da thịt cậu trắng nõn như ngọc, gương mặt tinh xảo xinh đẹp với những đường cong hài hòa, đi chung với cặp mắt kính 0 độ, chỉ thoáng chốc cả người cậu giống như đang phát sáng, lúc gương mặt không có biểu tình gì trông lạnh băng tới cực điểm.

Nghỉ ngơi năm tiếng đồng hồ khiến gân cốt bị kéo căng của cậu dễ chịu hơn nhiều.

Hơn nữa, cậu còn phát hiện được một vấn đề

Không phải lúc nào cũng luôn nhìn thấy đạn mạc mà sẽ tùy lúc, giống như bây giờ, cậu không nhìn thấy nội dung của đạn mạc.

Nhưng cái này chẳng quan trọng, Hòa Ngọc cũng biết đại khái bọn họ sẽ nói cái gì.

Năm giờ chiều, cá lớn lặn xuống biển, đạn mạc bay đầy màn hình đều nói chờ Hòa Ngọc đi chết.

“Chờ cậu ta chết, ha ha, năm tiếng trước thì không biết trốn đi, bây giờ xứng đáng lắm.”

“Cái chết của cậu ta.”

“Người này không được, chết nhanh lên, tôi muốn đi xem phòng phát sóng trực tiếp của ông trùm Eugene – hành tinh Cơ Giới!”

Bọn họ đã nhận định Hòa Ngọc sẽ chết.

Cá lớn hoàn toàn lặn vào trong biển, hơn nửa thân thể của Hòa Ngọc cũng sẽ theo đó bị nước biển bao phủ, chỉ cần nó lặn sâu xuống một chút nữa, cậu sẽ không có cách nào có thể đứng vững vàng trên đầu cá lớn!

Mà cá lớn cũng sẽ phát hiện ra cậu.

Lúc này, ánh mắt sắc bén của Hòa Ngọc lóe lên, cậu đột nhiên gỡ dây thắt lưng trên quần jeans ra, nắm chặt lấy, quăng xuống dưới một cái, đập vào trong người cá lớn, gỡ ra một ít thịt trên người nó rồi dùng sức ném ra ngoài.

“Đùng!” Một tiếng vang nhỏ khiến mặt nước cách đó không xa bắn lên những gợn sóng nhỏ.

Trịnh Khắc đột nhiên đứng lên, không tin được mà nhìn vào màn hình, nói:

“Cậu ta điên rồi?! Đây là đang khiêu khích cá lớn sao!!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc