Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chắc chắn cậu ta là bug! Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Không phải lá gan Hòa Ngọc lớn tới mức không nghĩ cách để thoát đi, mà là giờ phút này cậu căn bản không thể rời đi!

Cậu vừa mới dùng hết sức để trốn thoát, không chỉ không còn sức mà còn hoàn toàn kéo căng cơ bắp.

Đây đã không còn là cơ thể được tập luyện cả chục năm trước kia của cậu, tính mềm dẻo không mạnh mẽ như thế, một loạt động tác lúc nãy cậu làm ra trông có vẻ tự nhiên nhưng hậu quả lại rất nghiêm trọng.

Hòa Ngọc gian nan gỡ mắt kính xuống, híp mắt lại, nhìn lên không trung trên đỉnh đầu, đón lấy ánh mặt trời.

Trên gương mặt tái nhợt dễ nhìn còn mang theo chút cảm giác vỡ vụn, rất dễ khiến người khác dâng lên ý nghĩ muốn bảo vệ, muốn dâng tất cả mọi thứ lên trước mặt cậu.

Nhưng nếu đối diện với đôi mắt sâu thẳm mê người kia thì có thể phát hiện trong đó chẳng có vẻ yếu ớt và u buồn nào, ngược lại, trong đôi mắt đó ngập tràn vẻ bất khuất, cứng cỏi và điên cuồng.

Cậu tên là Hòa Ngọc, nhưng không phải Hòa Ngọc của thế giới này.

Từ nhỏ cậu đã luyện tập biểu diễn xiếc, sau đó lại gia nhập công ty làm thực tập sinh, vất vả luyện tập mười năm, tham gia show sống còn ra mắt ở vị trí center với số phiếu cao hơn rất nhiều lần so với người thứ hai, trở thành thần tượng trong nước đầu tiên có năng lực nghiệp vụ gây chấn động thế giới.

Từ khi ra mắt, Hòa Ngọc vẫn luôn gắn với từ “đỉnh lưu”, thậm chí còn mở ra một thời đại thuộc về riêng mình.

Nhưng cậu cũng không vì thế mà thỏa mãn.

Qua năm thứ hai, Hòa Ngọc chuyển qua làm diễn viên.

Lúc đó có bao nhiêu người nói cậu sẽ đi xuống? Thậm chí có người còn đem hành động chuyển qua nghề diễn của cậu gọi là “mất tư cách thần tượng”.

Nhưng chỉ trong gần hai năm, Hòa Ngọc đã dùng tác phẩm và thực lực nói cho mọi người biết:

Cậu là diễn viên trời sinh.

Thị đế, ảnh đế, nổi tiếng toàn cầu, mỗi bước đi của cậu đều khiến người ta chấn động, cũng rất đương nhiên.

Đêm qua, Hòa Ngọc được trao tặng danh hiệu “Tượng danh vọng dành cho diễn viên - Thủy Lam Tinh".

Ở trong cái ngành công nghiệp này, cậu đã đi tới đỉnh cao, là kiêu ngạo của vô số người hâm mộ.

Nhưng đối với bản thân Hòa Ngọc, sau đêm qua, dường như cậu đã đánh mất hứng thú với thế giới kia.

Không ngờ vừa mất hứng thú, cậu ngủ một giấc, tỉnh lại thì đã đi vào một thế giới khác.

Bối cảnh của thế giới này và thế giới kia của cậu rất giống nhau, có điều ở thế giới kia của cậu có rất nhiều quốc gia, mà ở thế giới này, Lam Tinh chỉ có một quốc gia mà thôi.

“Hòa Ngọc” ở đây cũng xuất thân từ show sống còn, nhưng điểm khác biệt giữa hai người là, nguyên chủ bởi vì “gương mặt xuất chúng, năng lực nghiệp vụ bình thường”, debut ở vị trí thứ hai.

Có điều tác phong hành sự của nguyên chủ vô cùng không có tự giác của một thần tượng, nói chuyện không biết lựa lời, lúc nổi tiếng nhất cũng chính là vào giai đoạn show sống còn kia, sau khi ra mắt, độ chú ý của cậu ấy giảm mạnh, nhanh chóng flop tới không tìm được người này.

Cậu ấy đăng ký tham gia Show sống còn đỉnh lưu chỉ là để lăng xê, không ngờ rằng bên trên thật sự chọn cậu ấy, vì thế nguyên chủ cũng muốn hỏng mất rồi.

Show sống còn đỉnh lưu quả thật là một cơ hội để lên đỉnh cao, do có thể tiếp xúc với vô số những nhân vật có năng lực siêu nhiên, nhưng toàn bộ mười triệu tuyển thủ của toàn vũ trụ, cuối cùng chỉ có một người có thể sống sót đi ra!

Ai cũng biết, Liên Bang Vũ Trụ mời bọn họ chỉ là để làm nền!

Để xem họ mất mặt như thế nào, xem bọn họ đi vào chỗ chết.

Có thể nghĩ ra được cảnh tượng của người Lam Tinh trong chốn này.

Nguyên chủ không cảm thấy bản thân sẽ có vận may như vậy, nếu không phải vì không có can đảm tự sát thì cậu ấy đã không tới đây.

Show sống còn đỉnh lưu chỉ cần đăng ký, nhận số báo danh, tới đúng lúc đó sẽ tự động tiến vào show sống còn, muốn tránh cũng không cách nào tránh nổi.

Một khi vào đó rồi, hoặc là một bước lên đỉnh cao, trở thành người chiến thắng duy nhất, là đỉnh lưu của vũ trụ, hoặc là chết ở trong đó, vĩnh viễn biến mất trong vũ trụ.

Người tới từ Lam Tinh hai bàn tay trắng, chẳng có chút ưu thế nào so với những người khác của Liên Bang Vũ Trụ.

Tuy nói vào show sống còn không thể mang theo gì, nhìn thì có vẻ công bằng, nhưng người của các hành tinh khác có được năng lực đặc thù sẽ mạnh hơn người Lam Tinh rất nhiều, họ có thể tự mình chế tạo vũ khí, dược phẩm, thậm chí còn thể sử dụng năng lực đặc thù của chính bản thân để vượt ải dễ dàng hơn gấp mấy lần so với các hành tinh nhỏ yếu khác.

Giữa các tuyển thủ, đại đa số thời gian có thể chém giết lẫn nhau, nhặt trang bị bị rơi ra của đối phương.

Cũng có thể hợp tác để hoàn thành nhiệm vụ, đạt được khen thưởng hoặc là đánh quái nhặt trang bị.

Hòa Ngọc vẫn chưa biết tình hình của những ải sau thế nào, nhưng yêu cầu của nhiệm vụ tuyển chọn, từ khi mới vừa bước vào cuộc thi đấu đã thông báo cho tất cả các tuyển thủ.

[Lên bờ.]

Cậu có số báo danh 2333, vào thời khắc khi show sống còn bắt đầu, tất cả các tuyển thủ dự thi đều bị kéo tới thế giới này.

Thế giới này được gọi là thế giới nước biển, nhìn tên đoán nghĩa, gần như cả thế giới này đều là nước, mà trong nước biển sẽ có vô số quái vật đáng sợ sinh sống, vô cùng hung ác tàn bạo.

Nhưng trong thế giới nước biển đầy tuyệt vọng này còn có một hòn đảo nhân tạo biệt lập, đây là cơ hội duy nhất của các tuyển thủ!

Hòn đảo biệt lập có thể chứa một triệu người, một khi có đủ một triệu người bước lên hòn đảo, những người khác sẽ vĩnh viễn ở lại thế giới nước biển, trở thành đồ ăn của quái vật trong biển...

Mười triệu người chỉ lấy một triệu người, loại bỏ chín triệu người!

Không cần phân tích nữa, chỉ cần tìm được hoàn đảo biệt lập, lên được bờ tức là sống.

Không tìm thấy hòn đảo biệt lập hoặc là không lên đó kịp, thì chính là chết.

Hòa Ngọc: “...”

Trúng tuyển giữa biển rộng...

Cái này con mẹ nó “Thật sự là tuyển chọn giữa biển” đấy.

Nguyên chủ biết bơi, nhưng bất đắc dĩ năng lực quá kém, vừa đi vào thế giới này không bao lâu, chân đã bị cuốn lấy, kéo vào trong biển tối.

Bây giờ, Hòa Ngọc trở thành cậu, cậu sẽ thay thế cậu ấy tham gia show sống còn này.

Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu.

Cậu nâng tay lên, che trước mặt mình, cũng che mất đôi mắt đang dần trở nên hưng phấn kia.

Đúng vậy, hưng phấn.

Trong thế giới kia của Hòa Ngọc, những người quen biết cậu đều biết rằng.

Cậu là “người biểu diễn trước ống kính, là nghệ thuật gia hành động” trời sinh.

Chỉ cần có ống kính, cậu chính là vị thần hoàn mỹ, hoặc là nói, cậu có thể ngụy trang thành vị thần hoàn mỹ.

Hòa Ngọc yêu màn ảnh, cũng hưởng thụ sự chú ý, cái cả đời cậu theo đuổi chính là “sự chú ý của thế giới", cậu thích được mọi người chú ý, nhìn chăm chú, cũng thích được mọi người quan tâm tới từng bước đi một của mình.

Bây giờ, Show sống còn đỉnh lưu mang tới sự chú ý không chỉ là “thế giới”, mà còn là toàn vũ trụ!

Còn có cơ hội nào càng tốt hơn cái này sao?

Cơ hội như vậy ở trước mắt, làm sao Hòa Ngọc có thể không phấn khích được chứ?

Cậu mới vừa “qua ải một cách hoàn mỹ” thì đã ngay lập tức tiến vào màn mở đầu của “bản nâng cấp” thế giới mới, ngọn lửa trong lòng cậu trông chớp mắt đã bùng cháy lên.

Còn về xác suất 99.999999% chết trong show sống còn?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc