Ở trong cung ba ngày, Minh Trăn cảm thấy tới cả nửa cái mạng cũng chẳng còn.
Từ trước Minh Trăn cho rằng điện hạ có hứng thú với công vụ nhất, bất kể nàng có ở bên cạnh quấy rầy như thế nào thì điện hạ luôn luôn nhìn thẳng tấu chương trong tay.
Ngày hôm sau lúc Minh Trăn tỉnh dậy, cả người rã rời không còn sức lực.
Tất nhiên nàng không dám đến trước mặt Kỳ Sùng náo loạn nữa, sau khi ăn bữa sáng xong, thừa dịp Kỳ Sùng và các đại thần đang nghị sự, Minh Trăn lén lút chuồn đi mất.
Thiên Cầm và Tân Dạ đều không ở cạnh bên chăm sóc, những cung nữ khác lại không thân thuộc với Minh Trăn, tuy lúc nào cũng nhìn thấy Minh Trăn nhưng cũng có lúc không nhìn thấy.
Giống như lúc này, một mình Minh Trăn chạy đến Ngự Hoa Viên.
Trong cung hiện tại vắng vẻ, phần lớn những hậu cung phi tần của tiên đế giữ lại đều đã dọn đi hết, còn lại chỉ lác đác mấy người, trong số đó có hoàng thái phi Thận Đức. Hai người cháu gái ngoan ngoãn từ ngàn dặm xa xôi đến kinh thành chúc thọ cho bà ta, tất nhiên cũng phải ở lại trong cung, bầu bạn bên cạnh bà ta.
Hai người Đường Tố Hinh và Đường Tố Nhu đều có tri thức hiểu lễ nghĩa, ở nơi mình sinh sống cũng là quý nữ được người người theo đuổi nhưng ở kinh thành khác với vùng đất nhỏ, ở nơi kia là quý nhân, đến kinh thành thì chẳng là gì cả. Đường gia là gia tộc lớn nhất ở Vinh Châu, những công tử tiểu thư những nhà khác nhìn thấy hai vị tỷ muội Đường gia, còn không kịp tiến lên phía trước nịnh hót bợ đỡ nữa là.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)