Quả nhiên giống y như những gì mà Kỳ Sùng nghĩ.
Lúc giữa trưa, Minh Nghĩa Hùng không về nhà, ông đang dùng cơm với một đám quan viên ở cửa chính hành lang phía Đông.
Triều Lăng đãi ngộ các quan viên không tệ, để tránh cho mọi người đói bụng, trước khi lâm triều sẽ phát cho mọi người chút đồ ăn sáng, các quan viên làm công, lúc giờ ngọ cũng sẽ có phòng bếp cung cấp thức ăn trưa.
Minh Nghĩa Hùng rất cường tráng nên lượng cơm ăn cũng nhiều hơn, xưa nay ông không có bắt bẻ gì, ăn cái gì cũng được hết. Đang lúc cầm bát ăn cơm ngon, Vũ Văn Tranh cũng đi tới.
Trong lúc quan viên có hiềm khích, bản thân Kỳ Sùng cũng biết nhưng cho dù hắn có biết thì cũng sẽ không đến hòa giải mâu thuẫn của những người này. Cách hoàng đế làm là tạo ra quy định, trong lúc quan viên ngáng chân nhau mới là hình ảnh Kỳ Sùng muốn thấy.
Cho nên cho dù nhà Vũ Văn có làm một số chuyện khiến Kỳ Sùng bất mãn nhưng đối phương vẫn là người trung thành, tận tâm, Kỳ Sùng cũng có thể mắt nhắm mắt mở, vừa lúc lợi dụng Vũ Văn Tranh để kiềm chế các đại thần khác.
Minh Nghĩa Hùng cười lạnh: “Ta không có chuyện vui gì cả, hình như gần đây Vũ Văn đại nhân có chuyện vui mới phải, liên tục thăng quan tiến chức, chuyện tốt đầy nhà.”
Vũ Văn Tranh nói: “Minh đại nhân đưa con gái tới bên bệ hạ, thủ đoạn thật không nhỏ, đúng là nhìn không ra, hoá ra Minh đại nhân lại là người lợi dụng con gái để giành lấy tiền đồ.”
Trong nháy mắt, Minh Nghĩa Hùng vẫn chưa nghe hiểu được ý tứ của Vũ Văn Tranh. Con gái ông? Cái gì mà con gái ông? Minh Oái vừa hứa hôn với người ta, Kỳ Sùng chắc chắn sẽ không đoạt lấy hôn thê của Kỳ Đình, Minh Phương thì nhan sắc tầm thường, tính tình lại không ra gì, tìm hôn sự cho nàng ta mà mất cả mớ tâm tư, còn Minh Trăn… Kỳ Sùng từng nói qua, hắn muốn Minh Trăn!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
