Thật ra Minh Trăn đã tỉnh rồi.
Kỳ Sùng giơ tay muốn kiểm tra thử vẻ mặt của tiểu cô nương nhưng nàng lại rụt sang bên cạnh, cũng không để hắn đụng vào.
Minh Trăn ngồi ở đây, nửa người đều giấu trong chân, thân thể vô cùng yếu ớt, tóc đen lỏng lẻo rơi trên vai nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng trắng như tuyết, cằm cũng nhòn nhọn.
Cho nên trông con mắt rất to.
Kỳ Sùng biết bản thân làm tổn thương đến nàng rồi nên nàng mới sinh ra cảnh giác, hắn rút tay lại: “Nghỉ ngơi sớm một chút, đừng suy nghĩ miên man nữa.”
Minh Trăn “Ừm” một tiếng.
Kỳ Sùng muốn đứng dậy rời đi, không thể ở lại nơi này lâu. Ở lại đây lâu chỉ có thể kíc.h thích nàng nhớ đến chuyện buổi chiều ngày hôm đấy, nhớ đến hắn đã gây nên đau đớn cho nàng.
Kết quả vừa mới đứng dậy, đột nhiên Minh Trăn lại nắm lấy cánh tay hắn, Kỳ Sùng sửng sốt một chút, nhìn thấy tiểu cô nương chui vào lòng ng.ực mình, ôm lấy thắt lưng mình.
Mái tóc đen dày của nàng rơi xuống vai, bả vai yếu đuối run lên từng đợt, hai má chôn thật sâu trong lòng ng.ực hắn.
Kỳ Sùng nhắm mắt lại: “A Trăn, Cô rất xin lỗi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
