Cuối cùng Lý Phúc cũng tìm được một cái túi trong phòng Minh Trăn, y cảm thấy túi nhỏ này có mùi hương khác thường nên hỏi Tân Dạ và Thiên Cầm, hai nàng ấy đều nói mình không biết.
Ngày thường Minh Trăn đều để trong người, nha hoàn bên cạnh đều nói thế, trong phòng lại vô duyên vô cớ xuất hiện một vật không rõ ràng, Lý Phúc lấy đi rồi đưa đến trước mặt Kỳ Sùng.
Sắc mặt Kỳ Sùng không tốt chút nào.
Y cũng không dám ngẩng đầu nhìn mặt điện hạ, phát sinh loại chuyện này, Lý Phúc cũng cẩn thận hơn, người làm việc bên ngoài cung cũng không dám gây ra động tĩnh quá lớn.
Lý Phúc nhẹ giọng nói: “Điện hạ, cái túi này có lai lịch không rõ, xuất hiện trong phòng cô nương.”
Mái tóc của nam nhân thả rũ xuống sau lưng, vẫn chưa đội mũ lên, dung mạo hắn tĩnh mịch dưới ánh đèn hơi lạnh lẽo.
Chuyện hôm nay quả thật ngoài dự đoán, thân thể Minh Trăn ốm yếu không biết đã bị hao tổn bao nhiêu phần rồi. Từ trước đến nay, hình ảnh Kỳ Sùng trong lòng của Minh Trăn đều là tốt đẹp, tin cậy, dịu dàng với nàng. Không biết chuyện này xảy ra, Minh Trăn còn tín nhiệm hắn bao nhiêu phần.
Từng chút từng chút, trên mặt cũng mất dần vẻ mập mạp của trẻ con, cằm cũng nhọn và tinh xảo hơn, thân thể cũng lung linh, nhỏ bé và yếu ớt, sau đó, cũng ngồi trên đùi hắn mà phát sinh ra chuyện triền miên hoang đường kia.
Lý Phúc thấy rất lâu mà Kỳ Sùng chưa phản ứng lại, hô một tiếng: “Điện hạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
