Ngày tiếp theo, Kỳ Tu được mời đến phủ Tần vương. Hôm nay là hưu mộc, hắn ta trực tiếp từ phủ Hoàng tử đến đây.
Ngày hôm qua sau khi nhìn thấy Minh Trăn khiến Kỳ Tu nhớ mãi không quên cho nên phái thích khách đến nghe ngóng bên Ngu Hoài Phong, nhìn thử Ngu Hoài Phong có bao nhiêu phòng bị.
Kết quả thích khách một đi không trở lại.
Băng tuyết ngập trời, cũng không biết sẽ có nhiều dân chúng khốn khổ đang chịu đựng để qua mùa đông này. Tần vương lớn dần lên, quyền lực trong tay cũng ngày càng tăng, tình trạng của triều Lăng cũng tốt hơn so với một năm trước nhiều. Nhưng Kỳ Tu vẫn mãi cho rằng, nếu chính hắn ta cầm quyền thì sẽ làm tốt hơn Kỳ Sùng nhiều.
Hắn ta có nhân có nghĩa, làm vương thì nhân từ là thứ quan trọng nhất, hắn cho rằng nhân từ thì tất cả các huynh đệ đều sẽ càng ngày đều hướng về phía hắn.
Kỳ Tu khoác một thân áo choàng trắng, bởi vì trời quá lạnh, hắn ta cũng bắt đầu xanh mặt vì lạnh nhưng mà cũng không ảnh hưởng đến vẻ ngoài đẹp đẽ của hắn ta.
Giờ khắc này, Minh Trăn cũng tỉnh rồi, nàng thay y phục rồi lười biếng dựa vào bên cạnh Kỳ Sùng. Ngày hôm qua được đưa đến cạnh điện hạ thì toàn là nhìn ai kia xử lý tấu chương, Minh Trăn chịu không được nên ngủ thiếp đi, tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau rồi.
Bây giờ Kỳ Sùng đã ở trong thư phòng, thư phòng là nơi ấm nhất nên Minh Trăn ở trong này.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy nàng, trên mặt Kỳ Tu lộ vẻ kinh ngạc không thể che giấu. Bởi vì cô nương hôm qua hắn nhìn thấy đang ngồi bên cạnh Kỳ Sùng.
Minh Trăn mặc một thân áo lót trắng (1), dưới lớp y phục có vài chỗ lấp lánh kim tuyến, trên cổ có đeo ba chuỗi trân châu nhỏ, trên trân châu cũng có một khoá trường mệnh bằng ngọc.
(*) Áo lót trắng (衫子): là một chiếc áo khoác có ống tay rộng của phụ nữ thời xưa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

