Từ xa Kỳ Tu đã nhìn thấy một cô nương, hình dáng cô nương này nhìn giống với người hắn ta nhìn thấy ở phủ Khang vương.
Có lẽ do tiểu thái giám ăn nói vụng về, có lẽ sợ hỏi không rõ ràng làm người ta trốn mất.
Đây là lần đầu tiên Minh Trăn tiến cung, nàng với Minh Phương cũng không thân lắm, lần này đến đây, cũng do Minh Phương nhõng nhẽo, khóc lóc trước mặt La thị, La thị mới để cho Minh Trăn đi với nàng ta. Kết quả sau khi tiến vào cung, Minh Phương đã đi đến trước mặt Gia Hàn, Minh Trăn cũng chẳng thân quen gì với quý nữ kia cả, nàng cũng rất lười quen biết nhiều người nên để cho Tân Dạ đi xung quanh một chút.
Nhìn thấy hơi đần độn, vô vị.
Tân Dạ cũng có chút thất vọng: “Còn không bằng hoa viên xinh đẹp ở phủ Tần vương, cũng chỉ to hơn miếng chơ mấy.”
Minh Trăn không nói gì.
Hai ngày nay, Tân Dạ thấy cô nương nhà mình không yên lòng, nàng ấy đi phía sau Minh Trăn: “Trông cô nương không vui, ai chọc ngài không vui hả? Không phải do Thất tiểu thư chứ? Quả thật nàng ta chẳng tốt đẹp gì.”
Thật sự Minh Trăn chưa bao giờ để Minh Phương trong lòng cả, bây giờ đồng ý ra ngoài một chút, cũng xem như đi giải sầu thôi. Vốn dĩ cũng chẳng có nhiều tình cảm với Minh Phương, sau này khi biết mình và Minh Phương không phải tỷ muội gì nên càng không có cảm tình. Bây giờ, nàng chỉ thân với mỗi Minh Oái thôi.
Đáng tiếc trong khoảng thời gian này, Minh Oái không ở kinh thành.
Mình Trăn tìm cái đình ngồi xuống, trong tay nàng nắm cái lò sưởi cầm tay, đưa mắt nhìn Tân Dạ: “Ngươi có lạnh không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)