Ngu Hoài Phong nhìn Minh Trăn lớn lên.
Thật ra thì trẻ sơ sinh rất khó nuôi, nhưng từ bé Minh Trăn đã rất ngoan, nàng rất ít khi khóc đêm, thường hay ngủ cả ngày, nhũ mẫu cũng khen hiếm có đứa nhỏ nào ngoan ngoãn như nàng.
Điều không tốt duy nhất có lẽ chính là yếu ớt ngay từ khi mới sinh, cơ thể có hơi yếu.
Nhưng ở trong vương thất có đủ loại danh y trông nom chăm sóc nên Minh Trăn cũng từ từ sống sót.
Mấy tháng sau, nàng đã được nuôi thành một bánh bao nhỏ trắng trẻo mũm mĩm.
Thật sự là một nhóc tì rất đáng yêu.
Minh Trăn có một đôi mắt ngập nước, đen láy như đá quý, hồn nhiên lại long lanh, rất ít người có thể từ chối một đôi mắt xinh đẹp như vậy.
Người gần gũi với Ngu Hoài Phong nhất chính là người muội muội này.
Hắn chứng kiến muội muội mọc chiếc răng đầu tiên, chiếc răng sữa nho nhỏ, lộ ra một chút xíu màu trắng sữa.
Nghe thấy muội muội hé cái miệng nhỏ hồng hào, bi bô không rõ gọi mình là “Ca ca”, từ đầu tiên mà nàng học được chính là “Ca ca”.
Nhìn thấy muội muội bắt đầu học đi, lảo đảo lắc lư bước ra bước đầu tiên, sau đó nhào vào trong lồng ng.ực mình.
Ngu Hoài Phong cũng chẳng có bao nhiêu chấp niệm đối với vương vị, mà ham muốn tranh giành vương vị của toàn bộ hoàng thất triều Tễ đều không cao.
Nghe nói hồi niên thiếu, Thành vương cũng không muốn trở thành vương, y muốn làm một lãng tử hành tẩu giang hồ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



