Ngay từ khi bắt đầu có trí nhớ, Ngu Hoài Phong đã thấy căm ghét bức tường cung cấm cao lớn này.
Tường đỏ ngói vàng, nóc vàng cửa cao, dễ vào khó ra.
Nhưng sự nổi tiếng này lại cố tình lọt vào trong tai Thành vương.
Thành vương giống như Trụ vương, Kiệt vương trong sách sử, ngang ngược y như đúc, sau khi lên ngôi thì bỏ bê chuyện triều chính, tàn hại trung lương, không chuyện ác nào không làm.
Một đế vương ngu ngốc vô đạo đức.
Nhưng y lại cảm thấy có hứng thú với một nữ nhân, một nữ tử giang hồ tới vô ảnh đi vô tung.
Lần đầu tiên gặp mặt trong tửu lâu, Thành vương nhìn thấy sườn mặt của Lan Cơ. Y vốn đang cầm chén rượu trong tay nhưng rượu trong chén lại đổ hết xuống, rớt xuống khắp cả bàn.
Sau đó y tiến lên bắt chuyện.
Thành vương có một gương mặt cực kì đẹp, người nhà họ Ngu đều trông đẹp ma mị dụ hoặc người đời như vậy.
Cho nên chợt nhìn thấy tên công tử “tinh xảo” ốm yếu lại tái nhợt này, Lan Cơ chỉ cảm thấy đối phương quá yếu ớt. Nàng lạnh nhạt cười một tiếng, đỡ Thành vương một phen: “Xin công tử hãy cẩn thận.”
Đây là lần đầu tiên Lan Cơ cười với y, cũng là lần cuối cùng cười với y.
Trong vô số năm tháng sau này, Thành vương vẫn luôn nhớ lại nụ cười của đối phương lúc ấy.
Y tìm điểm yếu của Khương Lan, lừa nàng vào cung trộm đèn lưu li. Kết quả, không trộm được đèn, ngược lại Khương Lan còn bị tầng tầng lớp lớp cao thủ đại nội vây quanh.
Đế vương mặc y phục hoa lệ đi ra từ trong đám đông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
