Vũ Văn Tranh vừa đi vào thì nhìn thấy thiếu nữ đang ngồi bên cạnh long tháp.(1)
(1) Ghế ngồi của vua lúc ở địa điểm khác, không phải trên triều.
Thiếu nữ nghiêng người, vừa vặn có thể nhìn thấy một nửa gương mặt.
Trong lúc nhất thời, Vũ Văn Tranh trố mắt nghẹn họng, không biết nói gì mới được.
Cho dù chỉ là sườn mặt cũng đủ để có thể nhìn ra được, đây là một nữ tử vô cùng xinh đẹp.
Gương mặt trắng noãn nhàn nhạt như hoa lê, vòng eo mỏng manh như dương liễu, tuyệt mỹ vô biên, khiến người ta mơ mộng viển vông. Minh Trăn chậm rãi xoay người lại, hai con ngươi tựa như làn nước mùa thu quét qua gương mặt uy vũ nghiêm túc của Vũ Văn Tranh.
Đôi con ngươi tựa hình cánh hoa đào đang chuyển động trên mặt nước, ánh mắt rơi trên người Vũ Văn Tranh, người này là cậu của Kỳ Sùng, đều nói cháu ngoại giống cậu nhưng trên nét mặt, Minh Trăn không hề cảm thấy có nét giống nhau, đại khái chỉ có nét uy nghiêm là tương tự nhau.
Vũ Văn Tranh bị thiếu nữ xinh đẹp nhìn chằm chằm, toàn thân không được tự nhiên, thậm chí tới cả đường cũng không biết đi, cùng lúc quơ tay đưa chân đến, vội vàng hành lễ với Kỳ Sùng: "Thần bái kiến bệ hạ."
Kỳ Sùng cất giọng lạnh lùng: "Ái khanh có việc gì?"
Nam nhân bất kể lớn tuổi đến mức nào, đều yêu thích nhìn thiếu nữ dung mạo xinh đẹp thêm vài lần, đương nhiên Vũ Văn Tranh cũng không ngoại lệ nhưng Kỳ Sùng ở bên trên, ông ta không dám nhìn trộm Minh Trăn, chỉ dập đầu nói: “Bên cạnh có lẽ là vương nữ triều Tễ?”
“Ừm.” Sắc mặt Kỳ Sùng lạnh lùng mấy phần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

