Nửa đêm tự nhiên Minh Trăn cảm thấy oi bức, nàng cảm thấy mình không thở nổi.
Đêm khuya vắng người, tiểu thái giám bên ngoài cũng đang ngủ gà ngủ gật, các cung nữ cũng đang nghỉ ngơi, không còn gác đêm nữa.
Bức rèm màu đá lục lam được thêu những hoa văn tinh xảo bằng những sợi chỉ vàng, bạc, hoa văn xếp chồng lên nhau, lộng lẫy và phong phú. Dạ minh châu trên kệ tỏa ra ánh sáng yếu ớt, một chậu phong lan được bày ở bên cạnh, trong đêm đông tĩnh mịch và lạnh cóng, chậu phong lan lại vì căn phòng ấm mà nở hoa, lộ ra những nụ hoa tươi tắn non mềm.
Ban đêm gió bắc thổi qua, giấy cửa sổ bị gió thổi, có tiếng gió hú lọt vào trong tai. Trong cơn gió cũng từ từ có tuyết, lúc đầu là những hạt tuyết nhỏ mịn như muối nghiền, sau đó là những bông tuyết trong suốt, cuối cùng tuyết rơi dày đặc trên mặt đất, trên mặt đất, trên mái nhà và trên cành cây, đều là từng mảng từng mảng tuyết trắng xóa.
Tuy nhiên, bên trong căn gác ấm áp này, ý xuân đang nồng đậm. Chiếc ghế gỗ lim với những hoa văn thếp vàng bạc trên thân rồng và lư hương bằng đồng đốt bằng thứ huân hương khiến cho người ta kéo dài tình ý, mùi hương này hun thẳng vào bên trong xương cốt của người ta.
Trước khi đi ngủ, Kỳ Sùng bỏ vào nắm hương liệu, bởi vì không nồng đậm nên tác dụng tạo ra cũng quá chậm, cho nên mãi đến khi đặt trước khi đi ngủ không mạnh và phát huy tác dụng quá chậm, vì vậy, cho đến khi hương liệu sắp cháy hết thì Minh Trăn nửa mê nửa tỉnh mới không thể kiềm chế được mà lao vào vòng tay hắn.
Tiểu cô nương khi ngủ rất đáng yêu, thích nâng chân lên rồi đè trên người nam nhân để ngủ, sau đó vùi khuôn mặt ngoan ngoãn vào lòng người kia, cả người nhỏ bé thành một khối tròn, muốn bao nhiêu ngoan ngoãn thì có bấy nhiêu.
Hơi thở nóng bỏng của Kỳ Sùng từ cổ nàng đi xuống.
Chiếc cổ thanh tú như thiên nga của nàng tỏa ánh sáng bóng dưới ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu, giống như một tấm lụa vô giá sang trọng, cảm xúc từ dàn da của nàng quá tuyệt đến mức khiến người ta muốn chạm vào.
Minh Trăn nỉ non mấy lần trong giấc ngủ rồi từ từ mở mắt ra, nói nhỏ: “A Trăn buồn ngủ quá.”
Kỳ Sùng nắm tay nhào nặn ngón tay của nàng vài cái, mỗi một ngón đều nhẵn mịn mềm mại, dưới ánh sáng nhợt nhạt trong màn đêm tỏa ra màu trắng muốt như ngọc, thôi thúc người ta muốn hôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)