Ngu Hoài Phong muốn đưa Minh Trăn về.
Ít nhất là muốn đưa Minh Trăn về nhà để nhìn một chút, Minh Trăn đã trưởng thành thế này rồi mà còn chưa quay về nhà lần nào.
Thúc phụ và vương phi đều rất nhớ nhung nàng, còn có tiểu đường đệ đáng yêu, thằng bé cũng đang hiếu kỳ vương tỷ của mình trông như thế nào.
Ngu Hoài Phong không chỉ cảm thấy đáng tiếc mỗi một lần, giá mà Minh Trăn và Kỳ Sùng không có tình cảm thì tốt rồi. Nếu như hai người không phát triển tình cảm thì hắn sẽ lập tức có thể mang Minh Trăn quay về chứ không cần phải đưa người quay trở lại.
Ngày nay Kỳ Sùng đã là hoàng đế, Ngu Hoài Phong cũng hơi lo lắng. Hắn biết rằng triều Lăng lấy con cháu làm trọng, các đại thần còn xía vào hậu cung của hoàng đế, bảo hoàng đế mở rộng hậu cung khai chi tán diệp, trải đều mưa móc, sinh nhiều thêm một hoàng tử, mà những tập tục này hoàn toàn khác so với triều Tễ.
Vì vậy, hắn lo lắng Kỳ Sùng không thể chống đỡ được những vị đại thần này, cuối cùng đưa hết nữ nhân này đến cung nữ khác vào hậu cung để đối đầu với Minh Trăn.
Khi Minh Trăn nhìn thấy Ngu Hoài Phong, nàng cảm thấy không thể tin nổi, nàng giấu nửa người sau tấm bình phong, lộ ra một khuôn mặt trắng như tuyết.
Đôi mắt nàng mở to tròn trịa, nhìn nam nhân mang mặt nạ yêu lệ. Ngu Hoài Phong cười một tiếng, vẫy tay với Minh Trăn: "A Trăn, lại đây, đến chỗ của ca ca nào."
Vì đã lâu không gặp nhau nên không tránh khỏi có tí lạnh nhạt, trí nhớ của Minh Trăn không phải tốt lắm nhưng nàng vẫn luôn có cảm tình tốt với Ngu Hoài Phong, biết đây là ca ca ruột của mình cho nên Minh Trăn mím môi, tiến lên trước mấy bước.
Ngu Hoài Phong nhìn tiểu cô nương mang bộ y phục bằng lụa mỏng màu đỏ tươi, so với lúc hắn rời đi thì có núng nính hơn một chút, sắc mặt nhìn tốt hơn nhiều, bên trong cặp mắt đẹp cũng có phần sáng rỡ hơn, không còn ốm yếu bơ phờ như trước nữa.
Hắn thì thầm: “Sư bá Quý Bách nói thân thể của muội đã khỏe cả rồi, quả thật nhìn khác thiệt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
