Tiểu cô nương thơm thơm mềm mại, ôm vào người đặc biệt khoan khoái khiến người ta yêu thích không muốn buông tay.
Đương nhiên Kỳ Sùng đối xử rất dịu dàng với nàng.
Tất cả mọi thứ trên đời này, quyền lực cũng được, tiền bạc của cải cũng được, đều là thứ lạnh lẽo như băng, chỉ có Minh Trăn là dịu dàng ấm áp bổ nhào vào lòng hắn.
Không có lời lẽ nào để diễn tả sự mê đắm.
Chờ đến lúc rạng sáng, Minh Trăn cực kỳ buồn ngủ.
Cho nên nàng nũng nịu một tiếng, cầm tay Kỳ Sùng: "Bệ hạ..."
Kỳ Sùng không buồn ngủ chút nào, tinh thần và thể lực của hắn quá dư thừa, cho dù ban ngày ôm nàng lên xuống núi, mới nãy lại vui vẻ cả một hồi lâu mà giờ phút này vẫn chưa buồn ngủ.
Nếu không phải vì thể lực Minh Trăn không thể chịu đựng nổi thì trời chưa sáng thì hắn chưa ngừng đâu.
Hắn hôn lên đôi má ửng hồng của Minh Trăn.
Minh Trăn bị hắn làm không dễ chịu cho lắm, có phần không ngủ được nên cố gắng nắm lấy bàn tay thon dài của Kỳ Sùng.
Nhưng không thể nắm được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

