Bạch Thần Nguyệt đảo mắt một cái, Bạch Bang Nghiệp là loại người nào, cô biết rất rõ.
Vì lợi ích, lời nói dối nào ông ta cũng bịa ra được.
Cái gì mà bố cô để lại nhà cho Bạch Kiến Phong kết hôn, sao có thể chứ?
Chẳng lẽ bố cô biết trước mình sẽ bị tai nạn xe chắc?
Tặng nhà? Tưởng mẹ cô là đồ trang trí chắc?
Sau khi bố mẹ qua đời, cô chưa thành niên, quyền giám hộ rơi vào tay bác cả Bạch Bang Nghiệp.
Nỗi đau thương của tang lễ còn chưa tan, ông ta đã cầm một xấp tài liệu, vừa dỗ dành vừa lừa gạt muốn cô ký tên vào thỏa thuận tặng cho bất động sản.
May mà khi đó cô đã đề phòng, sống chết không chịu, nói gì cũng không ký.
Gia đình bác cả lại không thể tống cô vào trại trẻ mồ côi, đành phải bấm bụng nuôi nhưng ngày nào cũng nhồi sọ cô rằng tài sản nhà cô đều là của anh họ cô và những tư tưởng đại loại như thế.
"Thần Nguyệt? Cháu có đang nghe không?" Bạch Bang Nghiệp đợi mãi không thấy hồi âm, trong giọng nói mang theo chút mất kiên nhẫn.
Bạch Thần Nguyệt lạnh lùng nói: "Lúc bố mẹ cháu mất, 1 triệu 200 nghìn tệ "phí mai táng" mà bác lấy đi, đã tiêu hết chưa?"
"Ồ." Giọng Bạch Thần Nguyệt nhàn nhạt, châm biếm: "Một người đàn ông đến cái nhà cũng không mua nổi, phải nhăm nhe nhà của em họ mới cưới được vợ, cá nhân tôi kiến nghị nên ở vậy đi, đừng kéo nhà gái xuống hố lửa nữa."
"Loại gen rác rưởi này không xứng được truyền lại đâu, tự diệt vong đi."
Không đợi bác cả chửi bới, cô cúp điện thoại luôn.
Cô biết, chuyện này chưa xong đâu.
Với cái nết của gia đình bác cả, gọi điện đe dọa không thành, bước tiếp theo chính là đến tận cửa ép buộc.
Phải đẩy nhanh tốc độ.
Cô cầm bút lên, nhìn lại vào cuốn sổ tay.
Căn nhà này, đối với cô mà nói, sớm đã chẳng còn là niềm tưởng nhớ gì nữa. Bán nó đi không chỉ để đổi lấy vốn liếng sinh tồn trong mạt thế, mà còn là để cắt đứt hoàn toàn với quá khứ.
Người môi giới bất động sản Vương Diệu đã hẹn trước thời gian, đến tận nơi để ký hợp đồng.
Anh ta mặc âu phục mang giày da, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp mà nhiệt tình, đưa kẹp tài liệu tới, hạ thấp tư thái hết mức.
"Cô Bạch, hợp đồng tôi mang đến rồi, cô xem qua đi!"
Bạch Thần Nguyệt nhận lấy, đọc nhanh như gió.
[Vật phẩm: Thỏa thuận ủy quyền bán nhà độc quyền.]
[Trạng thái: Điều khoản thỏa thuận rõ ràng, quyền hạn và trách nhiệm minh bạch, không cài bẫy pháp lý. Thời hạn ủy quyền độc quyền là bảy ngày, phương thức thanh toán hoa hồng phù hợp với thỏa thuận miệng.]
[Ghi chú: Tên này vì muốn kiếm thêm mấy trăm nghìn tệ mà vắt kiệt tố chất chuyên nghiệp của mình đến giới hạn, ngay cả dấu câu cũng kiểm tra ba lần, sợ cô đổi ý đấy.]
Xác nhận không có sai sót, Bạch Thần Nguyệt dứt khoát ký tên.
Vương Diệu nhìn nét chữ thanh tú kia, kích động đến mức suýt bóp méo cả chiếc cặp táp trên tay.
Dường như mấy trăm nghìn tiền hoa hồng đang vẫy gọi anh ta.
Sau khi giải quyết xong chuyện căn nhà, Bạch Thần Nguyệt bắt đầu kế hoạch tích trữ hàng hóa lớn của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


