Bao gồm cả kỷ vật duy nhất cha mẹ để lại căn nhà sân vườn ngoại ô này.
Còn một tháng nữa là mạt thế bắt đầu, Bạch Thần Nguyệt tìm môi giới bất động sản lớn nhất địa phương trên mạng, nói ngắn gọn ý chính là muốn bán nhà.
"Nhà sân vườn biệt lập đường Thanh Hòa ngoại ô, có sân trước sân sau, 370 mét vuông, giấy tờ rõ ràng. Bán gấp, 150 vạn, không mặc cả, phần dư ra thuộc về anh hết."
Vương Diệu ở đầu dây bên kia rõ ràng sững sờ một chút, ngay sau đó là sự kích động khó kìm nén.
"Cô Bạch? Cô nói là ngoài 150 vạn ra, số tiền bán dư, đều thuộc về tôi?"
Anh ta biết nhà ở khu vực đó, môi trường thanh tịnh, vị trí không tệ, giá thị trường ít nhất cũng trên hai trăm vạn! Điều này tương đương với việc biếu không cho anh ta mấy chục vạn!
"Có điều kiện." Giọng Bạch Thần Nguyệt không chút gợn sóng: "Trong vòng một tuần, cho anh 30% số tiền dư ra ngoài 150 vạn, trong vòng ba ngày là 50%, trong vòng một ngày là 100%."
"Không thành vấn đề! Tuyệt đối không thành vấn đề!" Giọng Vương Diệu lập tức nhiệt tình gấp mười lần: "Cô Bạch, tôi là Vương Diệu! Cô yên tâm, tôi sẽ mang hợp đồng qua tìm cô ký thỏa thuận ủy quyền ngay! Tôi đảm bảo sẽ giải quyết nhanh nhất cho cô!"
Miệng nói vậy nhưng trong lòng lại quyết định sẽ giải quyết trong vòng hai ngày.
Cúp điện thoại, Bạch Thần Nguyệt lập tức kéo ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ tay mới tinh.
Giải quyết xong chuyện nhà cửa chỉ là bước đầu tiên.
Tiếp theo mới là cuộc chiến thật sự.
Kiếm tiền, trữ hàng.
Cô đang định chi tiết hóa danh sách mua sắm thì chiếc điện thoại Đại Mễ trên tủ đầu giường lại rung lên không đúng lúc, trên màn hình nhảy nhót hai chữ - Bác cả.
Ánh mắt Bạch Thần Nguyệt lập tức lạnh đi.
Cô vuốt phím nghe nhưng không lên tiếng.
"A lô? Thần Nguyệt hả?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nam hơi ân cần, là bác cả Bạch Bang Nghiệp của cô: "Thần Nguyệt à, dạo này thế nào? Ở một mình có quen không? Haizz, bố mẹ cháu đi đột ngột, cháu là con gái con lứa, có khó khăn gì nhất định phải nói với bác, đừng có tự mình gánh vác."
Bạch Thần Nguyệt lẳng lặng nghe, không nói gì.
"Bác có chuyện vui muốn nói với cháu đây. Anh họ cháu sắp kết hôn rồi! Điều kiện nhà gái không tệ, có điều... cháu biết đấy, thời buổi này kết hôn mà không có căn nhà tân hôn thì không ra thể thống gì. Anh họ cháu là cái rễ duy nhất của nhà họ Bạch chúng ta, chuyện đại sự nối dõi tông đường này không thể qua loa được."
Quả nhiên, vẫn là vì căn nhà mà đến.
Bạch Bang Nghiệp hắng giọng, giọng điệu trở nên thấm thía, mang theo khẩu khí bề trên không cho phép xen vào: "Thần Nguyệt à, lúc bố cháu còn sống thương Kiến Phong nhất. Chú ấy cứ nói mãi, tiếc là cháu không phải con trai, nếu không gia nghiệp to lớn này cũng có người thừa kế.
Chú ấy còn chính miệng nói với bác, đợi Kiến Phong kết hôn sẽ cho nó căn nhà này làm nhà tân hôn. Cháu xem, cháu là con gái, sau này đằng nào cũng phải gả đi, cầm căn nhà này cũng chẳng để làm gì. Chi bằng sang tên cho anh họ cháu, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của bố cháu, cháu thấy thế nào?"
Một tràng lời nói nghe thật chân tình tha thiết, hiển nhiên như lẽ thường.
Cứ như thể căn nhà này sinh ra đã là của Bạch Kiến Phong, còn cô chỉ là người bảo quản tạm thời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


