15.
Ở đời trước, chuyện tương tự cũng xảy ra.
Khác là vào thời điểm đó, tôi và Tần Ngữ đang dần trở nên xa cách.
Tôi và anh không còn ngồi cùng bàn nữa, Tần Ngữ ngày nào cũng trốn học, đã lâu không thấy anh.
Tần Ngữ có lẽ cũng không nhớ tới tôi.
Trên sân trường rộng rãi, những tán cây rung rinh, khi một chiếc lá rơi xuống trong tầm mắt tôi, tôi nhìn thấy Tần Ngữ ở cách đó không xa.
Thiếu niên vẫn tỏa sáng như vậy, anh vẫn luôn là người nổi bật nhất trong đám đông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


