13.
Cho đến hết tiết tự học buổi sáng, chiếc ghế bên cạnh tôi vẫn trống rỗng.
Tần Ngự vẫn không xuất hiện.
Đã gần một tuần rồi, Tần Ngự không đến lớp, anh cũng không trả lời tin nhắn của tôi.
Tôi muốn tìm Tần Ngự nhưng tôi không biết anh ở đâu.
Tôi lấy mu bàn tay lau nước mắt, cảm thấy chua xót.
Tần Ngự sao có thể thích bộ dáng lúc này của tôi.
Ngu ngốc vô vị, rất tẻ nhạt.
Trong màn sương, đôi mắt đêm qua vừa nóng bỏng vừa kìm nén, tôi mở to mắt cho đến khi hình ảnh đó biến mất sau góc tường, ánh sáng duy nhất cuối cùng cũng tắt lịm, đưa tôi trở lại vực thẳm bóng tối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


