Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cặp Đôi Xuyên Không Sống Nhàn Thắng Lớn Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Nếu không phải cô cũng là người trong cuộc, thì suýt nữa cô cũng tin luôn rồi.

Mẹ Mộc vung quạt lá cọ đánh lên người Mộc Tử Đằng:

“Hai đứa gan to quá, trên núi có lợn rừng mà cũng dám lên. Có phải không muốn sống nữa không?”

Bà càng nghĩ càng sợ hãi, lại đánh con trai thêm hai cái nữa.

“Mẹ, mẹ, tụi con không lên núi mà. Chẳng phải con nói rồi sao, chỉ ở dưới chân núi thôi.”

Mộc Tử Đằng vội né tránh cái quạt lá cọ vô địch của mẹ.

Dù chẳng thấy đau, nhưng anh vẫn phải giả vờ yếu ớt.

Người yếu đuối mới dễ được cảm thông mà.

“Xì, lừa mẹ hả? Chân núi sao có lợn rừng xuất hiện được.”

Lần này mẹ Mộc thật sự nổi giận.

Thằng con này không làm thì thôi, đã làm là làm người ta sợ chết khiếp.

Thấy mẹ thực sự lo lắng cho hai người, Mộc Tử Đằng lập tức giơ tay đầu hàng:

“Thôi được, thôi được, tụi con có vào sâu một chút, nhưng chỉ chút xíu thôi.”

“Thật mà, không tin mẹ hỏi Tiểu Linh đi.”

Giọng anh chắc nịch.

Mẹ Mộc quay sang nhìn con dâu út với ánh mắt nghi ngờ, hỏi lại:

“Tiểu Linh, út nói thật không?”

“Vâng vâng.”

Giản Thanh Linh lập tức gật đầu phụ họa.

Không còn cách nào, cô cũng không muốn nghe mẹ Mộc cằn nhằn.

Hơn nữa, sau này nhà họ thường xuyên ăn thịt, thỉnh thoảng cũng phải mời hai ông bà qua đánh chén.

Chẳng lẽ ngày nào họ cũng thịt cá đầy bàn, còn hai ông bà thì ăn cám nuốt rau sao?

Như vậy là bất hiếu rồi.

Chắc Mộc Tử Đằng cũng nghĩ vậy, nếu không thì anh đã chẳng bịa cái cớ ấy để lừa hai người.

“Trời ơi, sao chỗ đó lại có lợn rừng xuất hiện được? Không được, quá nguy hiểm, lần sau đừng vào núi nữa.”

Dù rất thèm thịt, nhưng mẹ Mộc vẫn mong họ đừng mạo hiểm.

“Chắc chỉ là trùng hợp thôi. Bao năm nay trong thôn có ai nói chân núi có lợn rừng đâu.”

Cha Mộc trầm ngâm nói.

“Đúng vậy, chỉ là trùng hợp thôi ạ.”

Mộc Tử Đằng vội phụ họa theo cha.

“Nhưng các con không được vào sâu hơn nữa. Bình thường chỗ đó ít người qua lại, lỡ có chuyện gì cũng chẳng ai giúp được.”

Út và vợ nó nghĩ ra cách đào bẫy để thỉnh thoảng nhà có thịt ăn, ông vẫn ủng hộ.

Nhưng không thể vì cái miệng mà liều mạng, càng không được thấy chút thành quả là tự cao tự đại.

“Con biết rồi cha, cha yên tâm.”

Mộc Tử Đằng cười cam đoan ngay.

“Ông già…”

“Thôi, chúng nó đâu phải trẻ lên ba, cũng chẳng phải kẻ ngốc, chúng biết mình đang làm gì. Bà bớt lo đi.”

Cha Mộc ngắt lời mẹ Mộc.

“Haiz, được rồi. Út, con dâu, mẹ biết không nói nổi hai đứa. Chỉ mong sau này tụi con cẩn thận, sống sót là hơn hết.”

Việc ông già đã xác nhận thì chẳng thể thay đổi, bà chỉ đành dặn dò thêm lần nữa.

“Tụi con biết mà mẹ.”

Giản Thanh Linh cười đáp.

“Cha mẹ, vài ngày nữa con lại đi xem hai cái bẫy. Nếu có thu hoạch, con sẽ gọi hai người qua ăn thịt.”

Cha mẹ Mộc nghe con trai nói vậy, đều vui vẻ vì không uổng công nuôi nó.

“Lần sau đừng gọi chúng ta qua. Lương thực nhà con cũng chẳng nhiều, nếu săn được mồi thì mang ra chợ đổi lấy ít gạo về.”

Tối nay bốn người ăn hết số lương thực nhiều hơn cả nhà cũ cả chục miệng ăn.

Nếu cứ thế này thêm lần nữa, nhà út sau này sống sao nổi?

“Con sẽ đi đổi ạ.”

Mộc Tử Đằng gật đầu.

Còn có mời hai ông bà qua ăn hay không, lúc nào mời, thì để đến lúc đó tính sau.

Cha Mộc thấy trời đã tối, không đi thì lát nữa phải mò đường về:

“Bà già, về thôi.”

Ông đứng dậy, quay lưng nói với mẹ Mộc.

“Ừ, đi thôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc