Giản Thanh Linh rõ ràng thở phào, rồi cười nói:
“Cha mẹ, hai người mau vào phòng chính. Con xào thêm món bắp cải nữa là cả nhà ăn cơm được rồi.”
Giản Thanh Linh buông tay mẹ Mộc, quay sang nhận rổ từ tay Mộc Tử Đằng:
“Đằng Tử, anh đưa cha mẹ vào phòng chính ngồi đi.”
Nói xong, cô xách rổ vào bếp, nhanh chóng rửa rau, thái rau, xào rau.
Năm sáu phút là xong, cô bưng cơm nước vào phòng chính.
“Út này, tiền trên người tụi con tiết kiệm mà dùng. Sau này cần tiền nhiều lắm, đừng chỉ biết mua thịt mà ăn.”
Cha Mộc nhìn hai món thịt lớn trên bàn mà nuốt nước miếng, nhưng vẫn không quên nhắc nhở.
Nghĩ đến đống thịt này không biết tốn bao nhiêu tiền, chút tiền phân gia đâu đủ cho chúng nó xài phí vậy.
“Trời ơi, sao lại có cả thịt thế này? Phí quá, chúng ta già rồi ăn gì cũng được.”
Mẹ Mộc đứng dậy định bưng tô gà hầm nấm lớn vào bếp cất đi.
Để con trai và con dâu từ từ ăn sau.
“Mẹ, đừng mà.”
Mộc Tử Đằng nhanh tay ngăn động tác của mẹ.
“Thật giả gì chứ, nó đùa ông thôi. Ông già mà cũng tin lời út nói à.”
Mẹ Mộc chẳng tin nổi.
Làm gì có chuyện không tốn tiền mà được ăn thịt, trừ phi trời rơi bánh bao xuống.
Nhưng có thể sao?
“Thật đấy cha. Nói ra thì dài lắm, chúng ta ăn cơm trước đi. Mẹ, mẹ đừng không tin, ăn xong con sẽ kể rõ cho hai người.”
Mộc Tử Đằng không né tránh ánh mắt của cha.
“Ăn cơm thôi ạ.”
Cuối cùng Giản Thanh Linh mang bát đũa từ bếp ra, múc đầy một bát cơm ngô cho mỗi người.
Mẹ Mộc nhìn bát cơm khô trước mặt mà xót xa, bà định nói mình ăn không hết nhiều vậy.
Nhưng nghĩ đây là tấm lòng của con trai con dâu dành cho hai ông bà, không thể từ chối được.
Thôi thì lát nữa đưa thêm ít lương thực bù cho chúng nó.
Nghĩ thông, bà không do dự nữa, bưng bát sứ thô lên ăn ngon lành.
Cha Mộc từ lúc con dâu múc cơm xong đã sốt sắng cầm đũa gắp thức ăn.
Từ biểu cảm của con trai, ông thấy nó không nói dối.
Dù đống thịt này từ đâu ra, đã làm rồi thì còn suy nghĩ gì nữa?
Ăn thôi.
Trên bàn ăn không ai nói gì, chỉ có tiếng bát đũa va chạm và tiếng nhai.
Mọi người ăn rất ngon lành, một bữa cơm kéo dài nửa tiếng.
Cuối cùng chỉ còn chút nước súp trong bát lớn, còn lại cơm nước đều sạch bách.
Đĩa bắp cải xào tỏi bị Giản Thanh Linh và Mộc Tử Đằng thay nhau gắp hết.
Lâu lắm rồi họ không được ăn rau xanh tự nhiên thế này. Ngon thật.
Cha Mộc mẹ Mộc thấy hai đứa cứ nhắm vào bắp cải mà gắp, trong lòng cảm động không thôi, thầm nghĩ hai đứa nhỏ ngày càng hiểu chuyện.
Cả bốn người đều ăn no căng, rồi dời ghế gỗ ra dưới mái hiên ngồi hóng gió.
Giản Thanh Linh còn lấy trong phòng ra hai chiếc quạt lá cọ cho hai ông bà đuổi muỗi.
Còn hai người trẻ tuổi da dày thịt béo thì không cần.
“Út, đống thịt kia là sao?”
Cha Mộc không quên lời con trai nói trước bữa ăn, vẫn khá tò mò.
Mộc Tử Đằng ngồi thẳng người, giả vờ ho một tiếng cho trơn giọng:
“Mấy hôm trước tụi con đào hai cái bẫy dưới chân núi. Chiều qua tụi con đi xem, không ngờ lại bắt được mồi.”
“Một bẫy có một con gà rừng và một con thỏ rừng, đều thoi thóp. Bẫy còn lại là một con lợn rừng nhỏ khoảng trăm cân.”
“Cha mẹ yên tâm, lúc tụi con đến, nó vừa mới chết, người còn ấm, chưa hỏng đâu.”
Giản Thanh Linh đứng bên cạnh ngẩn ngơ nghe Mộc Tử Đằng bịa chuyện lừa cha mẹ anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




