Ngu Ninh Sơ đáp ứng lời cầu thân của Tống Trì.
Khi tin tức truyền đến tai Thẩm Khoát, hắn vừa buồn bã cũng vừa cảm thấy kết quả như trong dự liệu.
Biểu ca trưởng thành tốt như vậy, hắn lại làVương Gia cao cao tại thượng, địa vị như vậy thì đừng nói A Vu mà bất cứ khuê tú nào ở Kinh Thành cũng không nỡ cự tuyệt lời cầu thân của biểu ca.
Như vậy cũng tốt, hắn cũng có thể triệt để hết hy vọng.
Khi dân chúng Kinh Thành say sưa nói chuyện Đoan vương muốn cưới nữ nhi Ngu gia, Thẩm Khoát mang theo hộ vệ tạm biệt người nhà cưỡi khoái mã rời khỏi Kinh Thành.
Nhị phu nhân đưa nhi tử đến ngoài cửa thành, nhìn bóng lưng nhi tử phóng ngựa rời đi Nhị phu nhân thầm nghĩ, nắng gió Tây Bắc và những cuộc hành quân đánh trận nhất định có thể chữa khỏi vết thương lòng của nhi tử.
Dưới sự hỗ trợ của Tống Trì, Lễ Bộ chuẩn bị hôn sự của hắn rất nhanh chóng.
Mùng hai tháng Năm, Tống Trì dẫn đoàn sính lễ hắn chuẩn bị không biết từ lúc nào chậm rãi đi đến Ngu gia.
Đây là bước thứ tư trong lục lễ – Nạp Chinh, dân gian còn gọi là đính thân.
Tam phu nhân, Thẩm Minh Lam gần đây đều ở bên Ngu Ninh Sơ hỗ trợ lo liệu yến tiệc đính thân.
Cũng may, Ngu gia ở Kinh Thành chỉ có hai nhà thân thích là Hộ Quốc Công Phủ và Ninh Quốc Công Phủ.
Hơn nữa, Tam phu nhân được xem là chủ mẫu của nàng nên việc chuẩn bị yến hội cũng tương đối đơn giản.
Nếu không với sự vội vội vàng vàng của Tống Trì thì ngay cả Tam phu nhân cũng bị xoay vòng vòng.
Ngu Thượng điên khùng nên sẽ không được lộ diện.
Vậy nên, Ngu Dương tám tuổi liền làm nam chủ nhân bên Ngu Ninh Sơ ra mặt chiêu đãi chư vị nam khách.
Cái gì nên nói cái gì không nên nói Ôn ma ma đã dạy Ngu Dương đầy đủ.
Tuy rằng, Ngu Dương rất khẩn trương nhưng xử lý mọi thứ không có sai lầm, tiểu thiếu niên đã bắt đầu có dáng vẻ của đương gia.
Thái phu nhân hôm nay cũng không có đến, bà nói là thân thể không thoải mái, mấy ngày nay đều nằm ở trên giường.
Thẩm Minh Lam lặng lẽ nói với Ngu Ninh Sơ: “Muội gả tốt như vậy, Thái phu nhân từng xem thường muội bao nhiêu thì bây giờ khó chịu bấy nhiêu.
Cho dù, bà trốn được hôm nay nhưng tương lai hai người vẫn sẽ có lúc gặp mặt.
Lúc đó, muội đã là Vương Phi, bà sẽ phải hành lễ với muội.”
Ngu Ninh Sơ còn nhớ rõ trước khi nàng và Tống Trì cùng đi Dương Châu, Thái phu nhân gọi nàng qua trực tiếp cảnh cáo nàng không nên quyến rũ Tống Trì.
Thái phu nhân không muốn nàng gả tốt, cũng không muốn mẫu thân nàng gả tốt.
Trong mắt Thái phu nhân, thứ nữ đê tiện không thể nào vượt qua được đích nữ, thứ nữ sinh ra nữ nhi càng không thể so với chất nữ đích xuất của bà.
Nhưng mạng người thật sự có phân biệt quý tiện sao? Chỉ riêng Thẩm gia, tuy rằng là nhà huân quý lâu đời của Kinh Thành nhưng vị tổ tiên ban đầu của Thẩm gia không phải cũng chỉ là nông phu thô lỗ, nhờ một thân khí lực lập được đại công trên chiến trường mới được phong quan dẫn dắt Thẩm gia đi trên con đường huân quý thôi sao.
Có thể thấy được, người đê tiện cũng có thể trở thành người thượng nhân, mà người sinh ra đã tôn quý nhưng không hảo hảo làm người cũng sẽ trở thành tội nhân.
Tiền viện, nam khách ăn tiệc bên này cùng Tống Trì đều là người quen.
Trưởng bối có Thẩm Nhị gia, Thẩm Tam gia, các đồng bối chính là Thẩm Trác, Thẩm Mục, Thẩm Dật, Tào Kiên.
“Ta thật sự không ngờ, tiểu biểu muội xinh đẹp nhất nhà chúng ta cuối cùng lại bị biểu ca cướp đi.” Thẩm Mục uống một ngụm rượu, chậc chậc trêu chọc Tống Trì: “Quả nhiên là biết người biết mặt không biết lòng.
Nhớ năm đó, trong đám huynh đệ chúng ta người không muốn gặp A Vu nhất chính là biểu ca.
Ai, thì ra đều là giả vờ.”
Tống Trì sửa lại: “Ta nói không muốn gặp biểu muội bao giờ? Chẳng qua là tuân thủ lễ nghi nên ta mới không thân cận với muội ấy mà thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
