Trời còn chưa sáng, Ngu Ninh Sơ đã bị tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ đánh thức.
Từ sau khi thời tiết trở nên ấm áp, chim sẻ cũng tụ tập về đây hót càng ngày càng sớm.
Dựa vào giường một lát, Ngu Ninh Sơ thay y phục luyện võ.
Bên ngoài, Vi Vũ đang trải giường, thấy cô nương cầm thương đi ra liền đi dặn dò nhà bếp nấu nước chuẩn bị trước.
Hạnh Hoa tỉnh ngủ đến thay ca hầu hạ nàng nhìn thấy một màn này không khỏi ngồi nâng cằm nhìn nàng.
Lúc Ngu Ninh Sơ mới vào Kinh vừa tròn mười bốn tuổi, thân hình gầy gò ốm yếu.
Tuy rằng, gương mặt xinh đẹp nhưng lại xinh đẹp theo kiểu ngây ngô của tiểu cô nương.
Ba năm trôi qua, vóc dáng của nàng nay đã cao hơn một đoạn, khuôn mặt cũng giống thược dược trong bồn nở rộ quyến rũ diễm lệ, ngay cả dáng người mảnh khảnh xinh đẹp, chỗ cần to thì to, chỗ cần nhỏ thì nhỏ.
Lúc nàng cầm thương ngã về sau lưng, Hạnh Hoa đã không còn tâm tư nhìn theo chuyển động của thương mà ánh mắt đều bị vòng eo quá mềm mại của cô nương mê hoặc.
Vẻ đẹp của cô nương là vẻ đẹp mà cả nam lẫn nữ đều thích nhìn.
Đến khi sắc trời sáng hẳn ra, Ngu Ninh Sơ mới thu thương lại, cả người nàng đã đầm đìa mồ hôi.
Lúc này không thể đi tắm rửa ngay lập tức, Ngu Ninh Sơ nhận lấy khăn Hạnh Hoa đưa tới đi đến bên bồn hoa một bên lau mồ hôi một bên ngắm hoa.
“Chờ cô nương gả cho Điện Hạ liền có thể mỗi ngày luyện thương cùng Công Chúa rồi.” Hạnh Hoa cười hì hì nói.
Ngu Ninh Sơ liếc nàng một cái: “Không được nói bậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
