Tử Giang vừa mới hôn mê khá lâu, lúc này biết được tình hình bên ngoài, tinh thần lại căng thẳng tột độ, hoàn toàn không thể yên tâm nghỉ ngơi. Vì vậy Trịnh Ân dẫn cô ấy đi canh gác phòng khách. Thậm chí còn chưa đến giờ ăn tối, thêm vào đó là nỗi hoảng sợ, nên ai nấy cũng không thấy đói. Chỉ lần lượt ra máy lọc nước rót một cốc, rồi lại quay về phòng nghỉ ngơi.
Đường Tứ Thanh cũng không muốn tỏ ra khác biệt, nên lấy một chiếc cốc dùng một lần, rót chút nước tinh khiết.
Sau khi vào gian phòng, cô lập tức đóng cửa lại và quan sát khắp bốn phía, rồi lợi dụng chiếc ba lô che chắn mà lấy ra từ không gian một thiết bị kiểm tra camera ngụy trang. Đợi xác định trong phòng không có camera ẩn, cô mới kéo một chiếc tủ thấp sang chắn phía sau cửa.
Chiếc tủ thấp này không quá nặng, nếu bên ngoài có người đẩy cửa, chỉ cần dùng sức một chút là vẫn mở được, nhưng ít nhất lúc đầu cũng bị chặn lại, cần tốn thêm thời gian. Thứ cô muốn chính là khoảng thời gian trì hoãn này, để kịp thu dọn những vật không thuộc về căn phòng, cất vào trong không gian.
Giờ mới hơn bốn giờ chiều một chút, trước đó còn ba tiếng rưỡi nữa mới đến giờ ngủ. Cô không định nghỉ ngơi sớm, mà muốn tranh thủ khoảng thời gian này kiểm kê toàn bộ vật tư trong không gian, đồng thời sắp xếp lại đồ trong ba lô một lần nữa.
Suy cho cùng, cô cũng phải cùng những người khác chờ cứu viện. Chiếc ba lô không tránh khỏi bị người khác nhìn thấy, cô không muốn đến lúc đó lại để lộ ra rằng bên trong chẳng có gì.
Không gian khoảng 30 mét khối, nói lớn thì không hẳn lớn nhưng cũng không nhỏ. So ra tương đương với chừng 60 chiếc vali cỡ lớn. Với dung lượng này, nếu chỉ cất giữ những vật dụng sinh hoạt cá nhân, lương thực, nước uống, thuốc men cùng một số trang bị sinh tồn thì gần như đủ để tiêu hao trong vài năm.
Trong không gian tuy vẫn giữ tốc độ dòng chảy thời gian 1/24h so với thời gian thực, nhưng lại không có trọng lực. Các vật phẩm chất chồng sẽ không nghiêng ngả, cũng không di chuyển, hơn nữa còn có thể tùy ý đổi vị trí theo ý nghĩ của cô. Điều này giúp cô có thể tính toán và tận dụng từng chút không gian một cách hoàn hảo.
Trước mắt, bên trong đã có: 40 thùng nước tinh khiết loại 19 lít, 20 két nước tinh khiết chai 550ml (mỗi két 24 chai), 8 thùng mì ăn liền nhiều hương vị (mỗi thùng 30 gói), 6 thùng lẩu tự sôi (mỗi thùng 6 hộp), 24 lon cơm hộp thịt, 4 thùng hoa quả đóng hộp, 10 thùng đồ hộp các loại (30 lon/thùng), 2 thùng rau củ sấy khô và trứng gà (100 gói/thùng), 30 gói cơm túi quân lương tự hâm nóng, 10 thùng bánh nén khô, mỗi thùng 5kg...
Đây đều là thực phẩm tiện lợi có thời hạn sử dụng dài. Thêm vào đó, trong không gian, một ngày bên ngoài chỉ tương đương một giờ trôi qua, cơ bản có thể bỏ qua vấn đề hư hỏng.
Thực phẩm tiện lợi đúng là dễ bảo quản, nhưng nếu cứ ăn mãi thì tinh thần con người cũng dễ bức bối và chán ngấy. Vì vậy, cô còn chuẩn bị thêm nhiều loại thực phẩm khác.
Cô đã từng mua hai tủ đông cỡ lớn. Trước đó, ở nhà cô bật chức năng đông lạnh, chờ thực phẩm bên trong đông cứng hoàn toàn mới đưa vào không gian.
Một tủ chuyên để thịt cá và hải sản tươi sống: toàn là loại đã được siêu thị sơ chế sẵn, như lát thịt thăn, thịt cuộn, thịt ba chỉ, cá đã lọc xương, cùng các loại hải sản. Lúc cần có thể trực tiếp dùng để nướng, ăn lẩu, hoặc chế biến đơn giản.
Một tủ khác chuyên để bánh ngọt, đồ uống, kem, gà rán, gà miếng, xúc xích nhỏ, sủi cảo, bánh pizza, màn thầu, bánh bao… tức đủ loại thức ăn nhanh đông lạnh mà chắc bụng.
Thịt cá tươi sống nếu bỏ thẳng vào không gian thì giữ được chừng một tháng là không hỏng, nhưng quá hai tháng cũng sẽ bắt đầu thối rữa. Còn nếu được bảo quản trong tủ đông, thì trước khi lớp băng bên trong tan hết, các mặt hàng bên trong sẽ hoàn toàn không hỏng.
Ngoài ra, cô còn mua thêm một tủ mát chuyên để trứng gà, sữa, rau củ, trái cây, bánh mì và các loại thực phẩm không thích hợp để đông lạnh. Ban đầu, cô định dùng không gian như một chiếc tủ lạnh khổng lồ, cứ mua mới thì ăn dần đồ cũ. Nhưng về lâu dài cách này không ổn, đồ dễ hư, nên cuối cùng vẫn phải trang bị thêm tủ mát để bảo quản tốt hơn.
Đồ ăn chế biến sẵn cũng có, nhưng vì hạn dùng ngắn nên cô chỉ bắt đầu mua dọc đường, sau khi đã thuê xe, tính toán vừa đi vừa mua để ăn ngay.
Điều bất tiện duy nhất chính là xăng. Trạm xăng không cho mua nhiều, chỉ bán lẻ trong trường hợp đặc biệt như xe bị hỏng dọc đường hoặc máy nông nghiệp cần dùng, phải có giấy tờ chứng minh. Dù cô mang theo máy phát điện, giấy tờ và can xăng hợp lệ thì vẫn chỉ được mua hạn mức tối đa 30 lít mỗi ngày, lại còn bị giám sát, quá lộ liễu. Nên hiện tại, việc dự trữ lượng lớn xăng dầu gần như là bất khả thi.
Cho nên hiện tại, trong không gian của cô chỉ có ba thùng 30 lít xăng, trong đó có một thùng mua dọc đường ngay khi vừa rời khỏi thành thị. Tuy nhiên, với loại can chuyên dụng đựng xăng, thì việc mua sắm không bị hạn chế. Cô đã chuẩn bị sẵn 10 can 50 lít và 7 can 30 lít, tất cả đều cất gọn trong không gian.
Về thuốc men, cô mua số lượng ít hơn từ nhiều cửa hàng khác nhau, cuối cùng gom lại thành một hộp y tế lớn, bên trong có đầy đủ thuốc thường dùng, kháng sinh, vitamin, thuốc sát trùng, cầm máu và cả viên lọc nước khử khuẩn…
Ngoài những vật dụng đã có sẵn ở nhà, cô còn mua thêm rất nhiều các nhu yếu phẩm hàng ngày, đặc biệt là những thứ tiêu hao nhanh như giấy, đồ tắm rửa, đồ vệ sinh cá nhân, băng vệ sinh thường và dạng ống. Cô còn tích trữ mấy chục cục sạc dự phòng loại dung lượng lớn, tất cả đều được sạc đầy. Mục tiêu ban đầu của cô là đi về vùng Tây Bắc Trung Quốc, nên việc đảm bảo điện thoại có thể duy trì 24 giờ liên tục là rất quan trọng.
Cô cũng tích trữ các loại gia vị nấu ăn như dầu, muối, tương, giấm, đường, tiêu, cùng các gói lẩu, món kho và cá muối, lấp đầy một hộp đựng lớn. Mặc dù hiếm khi có cơ hội nấu ăn khi đi du lịch, nhưng những thứ này vừa nhỏ vừa gọn, vừa để được lâu nên cô cũng chuẩn bị.
Lương thực chính như gạo và mì khô, hạn sử dụng đều dài. Vì vậy cô đã ước lượng theo mức tiêu thụ thường ngày, mua đủ để ăn trong khoảng hai đến ba năm. Bình thường, cô ít khi ăn cơm hay mì ở nhà phần lớn đều ăn ngoài, chỉ thỉnh thoảng mới nấu bữa tối. Giờ trong không gian đã có nhiều thực phẩm tiện lợi, gạo và mì chắc cũng ít khi phải động đến, nhưng đây coi như là phòng hờ lâu dài.
Cô kết hợp các tuyến đường của các nhân vật chính trong tiểu thuyết tận thế để tạo ra kho dự trữ của bản thân, rồi sửa đổi nó theo nhu cầu của chính mình, cố gắng giữ cho nó hợp lý và toàn diện nhất có thể. Tuy nhiên, chi phí bỏ ra vẫn không nhỏ, đặc biệt là cho các loại đồ chống lạnh, cắm trại, đi bộ đường dài, thiết bị dưới nước toàn bộ đều cực kỳ tốn kém. Tiền tiết kiệm của cô gần như tiêu hết sạch, thậm chí còn phải dùng đến cả phần tiền chị gái cô để lại.
Trước khi rời khỏi nhà, cô cũng cẩn thận đem toàn bộ giấy tờ quan trọng, kim loại quý, ảnh chụp kỷ niệm… bỏ vào một chiếc rương nhỏ rồi cất vào không gian. Vì chuyến đi này không biết ngày nào mới quay về, mà cô có không gian trong tay, tất nhiên là mang theo tất cả mới yên tâm được.
Sau cùng, trong 30 mét khối không gian, cô vẫn còn trống lại khoảng 7 hoặc 8 mét khối làm không gian dự phòng, xem như có thể bổ sung thêm trên đường đi.
Cô còn mua hơn chục chiếc thùng nhựa cỡ lớn để cất vào bên trong, loại nắp đậy chắc chắn, có thể xếp chồng mà không tốn diện tích, để phòng trường hợp cần phân loại thêm, chứa cả chất lỏng lẫn rắn đều tiện.
Thực ra, nếu hôm nay không xảy ra biến cố, thì toàn bộ số vật tư trong không gian chỉ đơn thuần là một chiếc “vali khổng lồ vô hình”, giúp cô đi xa nhẹ gánh, hành trình bớt gian nan, luôn có sự chuẩn bị chu toàn. Nhưng đến lúc này, mọi thứ đã hoàn toàn khác, không gian giờ đây chính là phao cứu sinh của cô.
Sắp xếp xong ý nghĩ, cô lại bắt đầu dọn dẹp chiếc ba lô mang theo bên người. Đây là loại ba lô leo núi chuyên nghiệp, dung tích 28L, chống nước, bản thân chỉ nặng 780g, rất nhẹ. Khi mở rộng có thể chứa đến 35L.
Cô đổ toàn bộ đồ vật bên trong ra, cẩn thận lựa chọn và cất giữ một số món đồ, sau đó bỏ đi những món khác.
Một túi cứu thương cơ bản gồm thuốc men, băng gạc, băng cầm máu, cồn sát trùng, miếng dán giữ nhiệt, đèn pin phát điện, búa thoát hiểm, dao đa năng, sổ tay cấp cứu… khoảng hơn 130 món nhỏ, chiếm gần một phần năm không gian trong ba lô.
Sau đó, cô cho thêm vào một chai nước lọc có thể gấp lại, một lọ viên lọc nước, dây thừng leo núi, chăn giữ ấm gấp gọn, một chiếc áo khoác mỏng chống thấm thoáng khí, hộp quần lót dùng một lần, một túi đồ rửa mặt mini. Ngoài ra còn có ít thực phẩm gọn nhẹ, giàu năng lượng: socola, kẹo trái cây, thanh năng lượng, bánh ngọt nhỏ, bánh mì mini, thịt khô… cùng hai thùng mì gói mini và cuối cùng là một chai nước tinh khiết.
Về phần vũ khí phòng thân, cô tất nhiên không thể mang theo dao sushi dài và hẹp, sau khi cân nhắc liền chọn một con dao gấp dã ngoại. Khi gấp lại chỉ dài mười hai phân, lưỡi dao sắc bén và chắc chắn. Chuôi dao còn kèm thêm chức năng cắt dây khẩn cấp và đầu búa thoát hiểm. Công năng không nhiều, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại xem như dụng cụ cắt gọt thiết thực nhất mà cô có.
Chọn xong dao, cô lại thu nó vào không gian, để lúc cần thiết mới kín đáo lấy ra, tránh gây chú ý hay bị mất.
Sau khi làm xong mọi việc, Đường Tứ Thanh thổi tắt nến thơm, cẩn thận đi đến cửa sổ hé mở nhìn ra ngoài, lại kéo rèm cửa ra một chút. Trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen vì sương mù xám dày đặc, khiến khung cảnh chẳng khác gì ban đêm.
Căn phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập. Cô khép rèm lại, rồi quay vào trong, lấy điện thoại ra tắt tiếng, mở lại những đoạn video cảnh con quái vật lưỡi đỏ tấn công đám người trong trung tâm thương mại. Vừa rồi mọi người phân tích khá kỹ, nhưng cô vẫn thấy như có chi tiết quan trọng nào đó bị bỏ sót…
Nửa tiếng sau, Đường Tứ Thanh bước vào phòng vệ sinh. Cô thấy bên trong được trang bị đồ đầy đủ, đến cả bồn tắm cũng có, mở vòi nước ra nước vẫn còn nóng. Ban đầu cô chỉ định vào đi vệ sinh, nhưng nhìn cảnh này lại nảy ra ý nghĩ khác. Bây giờ chẳng ai biết tình hình bên ngoài ra sao, cũng không rõ sau khi cứu viện tới thì họ sẽ bị đưa đi đâu. Dù thế nào, nguồn nước tinh khiết luôn vô cùng quý giá.
Nếu tín hiệu đã mất, sau này rất có thể sẽ mất cả điện lẫn nước. Hiện giờ nơi này không chỉ còn nước, mà còn là nước nóng.
Nghĩ vậy, cô lập tức đóng cửa lại, lấy từ không gian ra những rương trữ nước, đặt dưới vòi bồn tắm và bắt đầu hứng đầy. Mỗi rương chứa được chừng 300 lít, tổng cộng tích trữ được sáu rương, tức khoảng 1800 lít nước nóng. Gần hai tấn nước này nếu trong ngày thường chắc chẳng đủ dùng, nhưng trong hoàn cảnh đặc biệt thế này, cũng đủ duy trì được rất lâu.
-
Đến 7 giờ 30, Đường Tứ Thanh rời khỏi phòng vệ sinh, đẩy tủ sang một bên đi ra ngoài phòng khách, nơi Trịnh Ân và Tử Giang đang nói chuyện với nhau.
Trịnh Ân ghé tai nói với cô, những thi thể nằm bên ngoài vẫn giữ nguyên trạng thái ban đầu, không có dấu hiệu biến hóa, thậm chí còn chưa từng bị động tới.
Đã qua giờ cơm tối, dù ai nấy đều bị dọa cho sợ hãi bởi lũ quái vật lưỡi đỏ, nhưng đến giờ này bụng vẫn trung thực phát tín hiệu đói khát.
Trịnh Ân gom hết đồ ăn lại, đặt ở khu vực ghế sô pha trong phòng khách, nơi có máy lọc nước có thể đun nóng. Cô ấy không giữ riêng phần nào, ai đói thì tự đến lấy mà ăn.
Ban đầu, mọi người chỉ định dùng thanh năng lượng và chút bánh kẹo để cầm cự, nhưng Trịnh Ân lại cho rằng nên ưu tiên ăn mì gói trước. Thứ này cần nước nóng để pha, đang đói bụng không thể tiện lấy ra nhai như lương khô, không thích hợp để mang đi đường dài.
Trong kho có bốn thùng mì hộp, còn lại đều là mì gói lẻ, cộng lại chừng hơn mười gói. May mắn ở tiệm spa có một chiếc nồi điện mini, nấu mì cũng không phiền phức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

