Bàn tay người đàn ông kia vừa mới vung ra đã lập tức mềm oặt, cơ thể cứng ngắc đứng đó mấy giây, rồi bất ngờ như bị một sức mạnh vô hình quật sang một bên. Cả người hắn mất hết điểm tựa, ngã vật xuống nền đất.
Trong tiếng hét kinh hãi của đám đông, từ màn sương đặc quánh phía ngoài, một vật thon dài đỏ lòm phóng ra. Đó là một vật thể mảnh khảnh, dài chừng nửa thước, nó vừa hất văng người đàn ông đi, lại còn vung vẩy giữa không trung trước khi “lạch cạch” rụt trở lại.
Thứ nó thu về chính là một cái miệng khổng lồ đỏ ngầu. Mép miệng còn dính đầy thứ lẫn lộn đỏ trắng, khép mở phập phồng như đang nhấm nháp dư vị nào đó.
Đó rõ ràng là… một cái miệng người. Hoặc ít ra, từng là miệng người.
Chủ nhân của nó mang hình dạng con người, nhưng khung xương vặn vẹo lộ ra bên ngoài. Trên thân còn lủng lẳng vài mảnh vải rách, da thịt khô quắt vàng úa, lông tóc gần như rụng sạch. Từ hốc mắt sâu hoắm thò ra hai tròng mắt đỏ ngầu, vô hồn, lạnh lẽo.
Cái miệng khổng lồ khủng khiếp ấy nứt toạc đến tận mang tai, phần lưỡi đỏ thẫm ghê rợn không ngừng thò thụt, giống hệt loài rắn thăm dò con mồi. Lạnh lẽo, đáng sợ, và bất cứ lúc nào cũng có thể đoạt mạng.
Thứ đó… không còn là con người. Cũng chẳng phải dã thú.
Nó là quái vật!
Suy nghĩ ấy gần như cùng lúc dội lên trong đầu tất cả mọi người.
Hai kẻ đứng gần nhất, khi chợt nhận ra thứ chất lỏng đỏ trắng vương vãi kia là gì, lập tức bị cơn buồn nôn dữ dội xông thẳng lên cổ họng. Mùi máu tanh nồng nặc lấp kín không khí. Họ không kiềm chế nổi, “ọe” một tiếng nôn thốc ra.
Động tĩnh ấy liền khiến màn sương rung động. Từ trong đó, lại xuất hiện con thứ hai, con thứ ba… Những thân ảnh mơ hồ với cặp mắt đỏ lạnh lẽo đồng loạt chuyển động, khóa chặt vào mấy kẻ đang nôn ọe trong thương mại.
“Chạy… mau…!” Một giọng nữ xé cổ gào thét từ phía sau vọng tới. Dù khoảng cách xa, tiếng kêu không thực sự vang dội, nhưng cũng đủ để kéo mọi người bừng tỉnh khỏi cơn chết lặng.
Mấy đôi chân như bị trói chặt bỗng chốc giật mạnh, người người bắt đầu cử động.
Nhưng trong cơn hoảng loạn tột cùng, không phải ai cũng có thể làm chủ được cơ thể của mình.
Có kẻ xoay lưng bỏ chạy, loạng choạng ngả nghiêng, song vẫn cắn răng lao khỏi vùng nguy hiểm. Có kẻ mới chạy được hai bước thì chân đã mềm nhũn, cả cơ thể ngã sấp sang một bên, rồi vừa lăn vừa bò chật vật quay đầu vào trong thương mại.
Cũng có kẻ ngã quỵ hẳn, nước mắt nước mũi dàn dụa, khóc gào cầu xin nhưng càng cố vùng vẫy, tay chân lại càng mất sạch sức lực.
Ngay bên tai họ, từng nhịp thở thô nặng như dã thú dồn dập ép tới. Họ không dám ngoái đầu, nhưng vẫn ngửi thấy rõ mùi máu tanh đặc quánh trong không khí… và cả âm thanh lưỡi dài đỏ lòm rít lên, chém toạc khoảng không lạnh buốt.
Trước lan can tầng hai cạnh thang cuốn, Đường Tứ Thanh vừa hét một tiếng “Chạy mau!” liền nhanh chóng kéo khẩu trang lên, đồng thời giơ điện thoại lên quay chụp. Qua màn hình, hình ảnh hỗn loạn dưới lầu hiện rõ, giữa đám người chen chúc, bóng dáng quái vật đã bắt đầu lộ ra. Cô không hề dừng bước, vừa giữ cho khung hình ổn định vừa phóng dọc theo lan can vòng cung, lao về phía thang cuốn lên tầng ba.
Tầng hai chủ yếu là các cửa hàng mở, không gian bên trong rộng thoáng, ngoài quầy trưng bày và giá kệ thì hầu như chẳng có chỗ nào để ẩn nấp. Cùng lắm chỉ có phòng thay đồ hay kho nhỏ, nhưng đều chỉ có một cửa ra vào, một khi bị vây bên ngoài thì chẳng khác nào tuyệt lộ.
Cô cần một nơi vừa có thể tạm thời ẩn thân, vừa giữ được đường lui cho bản thân.
Lúc này, cô không khỏi nghĩ liệu không gian kỳ lạ của mình có thể bị xâm nhập hay không. Cô thích nó vì có công năng giữ đồ ăn lâu hỏng hay làm chậm dòng chảy thời gian. Nếu có thể xâm nhập, trong tình huống kinh hoàng thế này, chỉ cần chọn chỗ vắng và tránh được camera giám sát, cô sẽ lập tức có nơi trốn tuyệt đối an toàn.
Nhưng giờ đây, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Đường Tứ Thanh không dừng lại, vòng nhanh qua lan can hình tròn tầng hai, xông lên thang cuốn. Thang máy vẫn đang vận hành, cô liền chạy ngược lên, tăng tốc phóng thẳng lên tầng ba.
Trong lúc đó, người ở tầng hai sớm bị động tĩnh dưới lầu hấp dẫn. Khách dạo phố và cả nhân viên bán hàng đều không hiểu chuyện gì, kéo nhau tới gần lan can nhìn xuống.
Đường Tứ Thanh không thể nhắc nhở cả trung tâm thương mại, chỉ tranh thủ lúc chạy ngang qua quát vài tiếng cảnh báo. Người ở gần đều nghe thấy, nhưng đa số chỉ cau mày khó chịu, lấy điện thoại ra quay chụp và bàn tán không ngớt, cho rằng đây là trò đùa của một chương trình hay đoàn phim nào đó đang quay tại chỗ.
Cô không phí hơi thêm nữa. Rồi vội vã chạy lên tầng ba, Đường Tứ Thanh vừa sải bước vừa quan sát các cửa tiệm và khu ẩm thực dọc hành lang, đồng thời mở bản đồ tầng ba mới chụp trong điện thoại.
Rất nhanh, cô xác định được một chỗ ẩn thân tạm thời: một tiệm spa chăm sóc sắc đẹp. Cửa tiệm nằm phía hướng bãi đỗ xe, cửa chính không lớn, nhưng bên trong thiết kế nhiều hành lang uốn khúc, có nhiều phòng ngăn. Nhìn trên bản vẽ, vài phòng còn nằm sát cửa sổ hướng ra ngoài. Nếu cửa sổ chưa bị bịt kín, đó chính là đường thoát thân.
Rõ ràng, không chỉ một mình cô có ý nghĩ ấy.
Khi Đường Tứ Thanh chạy tới cửa tiệm, nơi đó đã tụ tập mấy người. Vài nhân viên mặc đồng phục spa đang dốc sức ngăn một gã đàn ông điên cuồng giật kéo cửa cuốn bên trong. Bọn họ giằng co đến nỗi thân hình lảo đảo, mấy bộ đồng phục màu hồng nhạt rách tả tơi.
Gã đàn ông đang cố kéo cửa cuốn liền buông tay, thấy vậy liền lao tới, túm lấy cổ tay cô, lớn tiếng quát: “Cô làm gì đấy?!”
Đường Tứ Thanh động tác cực nhanh, ngay trước khi bàn tay hắn siết chặt, cô đã kiểm tra xong. Cánh tay cô gái không hề có vết thương, vết máu chỉ loang bên ngoài áo, còn bên trong hoàn toàn sạch sẽ, hẳn là máu từ người khác văng dính.
“Tôi chỉ muốn xác định cô ấy có bị quái vật cắn hay không.”
“Em gái tôi không hề bị thương! Cô có ý gì hả?!” Gã đàn ông gầm lên, siết chặt hơn nữa, ánh mắt tràn đầy cảnh giác và giận dữ.
Đường Tứ Thanh hoàn toàn làm ngơ trước cơn giận dữ của đối phương, nhân lúc hắn khống chế mình liền phản tay túm chặt lấy cánh tay hắn, đồng thời cũng từ trên xuống dưới quan sát một lượt. Trên người đối phương, tuy quần áo lộn xộn và dính đầy cành lá, nhưng không hề có vết rách, cũng chẳng thấy vết máu nào.
Người đàn ông kia theo bản năng giãy giụa, nhưng dốc hết sức cũng không thoát được. Hắn không hiểu vì sao đối phương lại có thể giữ chặt mình đến thế. Đang định mở miệng, thì một tiếng hét chói tai kinh hoàng cắt ngang.
Bên ngoài cửa kính của tiệm, một thợ trang điểm đã trốn thoát tại thời điểm nào đó, vội vàng lùi lại về phía sau rào chắn, cô ta hoảng loạn ngã ngồi xuống đất, tay chân lóng ngóng trượt lùi.
Ngay trước cửa ra thang máy, đối diện rào chắn ấy, giữa khoảng trống hình tròn rộng chừng một tầng lầu, không có gì che chắn. Từ bên kia muốn qua đây phải vòng hết một vòng, nhưng khoảng cách giữa hai bên chỉ tầm hai mươi mét, đủ để những người bên này thấy rõ cảnh tượng bên đó.
Trong lối vào thang máy mở ra không xa, vài người hốt hoảng chạy đi, nhưng có một kẻ ngã vật xuống đất, đau đớn tru lên. Chân hắn bị một thứ đỏ như máu siết chặt, mà đầu kia của thứ đó, lại gắn liền với một kẻ hình thù dị dạng, quần áo tả tơi.
Không rõ có phải do tiếng thét thất thanh của cô thợ trang điểm kia hay không, mà thứ đỏ như máu ấy lập tức rụt lại. Con quái vật kia xoay đầu, lộ ra khuôn mặt dữ tợn khiến người ta như rơi vào ác mộng.
Trong khoảnh khắc mắt chạm mắt ấy, cô thợ trang điểm cảm thấy toàn thân rét buốt, đến nỗi quên cả việc phải lùi lại. Ngay sau đó, cô ta thấy cái lưỡi đỏ dài ấy lại phóng ra, chuẩn xác xuyên qua thân thể kẻ ngã trên đất, rồi quật mạnh, vươn qua vòng rào chắn trống không, hướng thẳng về phía này.
Nó không nhanh, nhưng tuyệt đối không chậm, còn nhanh hơn cả tốc độ một người bình thường đi đường.
“A a a a ——” Cô thợ trang điểm không kìm được, tiếp tục gào khóc, nước mắt nước mũi tràn ra trong cơn sợ hãi.
Cùng lúc ấy, một sức mạnh bất ngờ siết chặt lấy cổ cô ta, kéo giật về. Đường Tứ Thanh cùng người đàn ông kia đồng thời đưa tay, một trái một phải nắm lấy cổ áo, mạnh mẽ lôi cô ta trở lại bên trong tiệm spa.
“Bịt miệng cô ta lại!” Đường Tứ Thanh vừa kéo người vào đã lập tức lao thẳng ra cửa, nhanh tay đẩy mạnh cánh cửa kính đóng sập, cố định chốt khóa trên cao.
Tiếng hét của cô thợ trang điểm bị một cô gái tóc dài lấy tay che lại. Người đàn ông vừa nãy cũng vội vàng xông lên, định kéo cửa cuốn bên trong xuống. Nhưng vì quá gấp gáp, hắn vừa chạm vào đã giật mạnh, bị mấy cô thợ trang điểm trong tiệm ngăn cản giữ lại, khiến hướng kéo lệch đi, làm cửa cuốn kẹt cứng không xuống hết.
Sau khi khóa chặt hai cánh cửa kính, Đường Tứ Thanh cũng cùng gã kia lao tới kéo cửa cuốn. Bọn họ không rõ sức công kích của quái vật ngoài kia rốt cuộc khủng khiếp đến mức nào, nhưng hiển nhiên chỉ dựa vào một lớp cửa kính thì độ an toàn quá thấp. Bọn họ buộc phải kéo cửa cuốn xuống, bằng không, một khi cửa chính thất thủ, thì chỉ còn nước rút lui vào gian phòng phía sau.
Nhưng gian sau của tiệm spa vốn không có cửa khóa. Cho dù có thể dùng đồ đạc chặn tạm, một khi bị ép lui tới đó thì sau này bất luận làm gì cũng rơi vào thế bị động. Vì vậy cả hai đều dồn sức giữ lấy cửa chính.
Nào ngờ cửa cuốn như thể kẹt cứng, hai người dùng bao nhiêu sức cũng không kéo xuống được.
Bên tay vịn thang máy, lại xuất hiện thêm hai con quái vật, đang đuổi theo kẻ vừa bò vừa lăn, gào khóc thảm thiết kia. Mà con quái vật có chiếc lưỡi đỏ máu phát hiện mục tiêu từ sớm, đã vòng qua khu vực vòng rào chắn. Có lẽ vì tiếng động ở tiệm spa quá lớn, nên chúng trực tiếp bỏ qua mấy cửa hàng khác, lao thẳng về phía nơi này. Bốn chi khô quắt vặn vẹo đong đưa, đôi mắt đỏ lạnh lẽo dán chặt vào hai người đang đứng sau lớp kính.
Một giọng nữ run rẩy vang lên bên cạnh, tuy xen lẫn kinh hoàng nhưng từng chữ rõ ràng: “Hướng lên trên đẩy, đẩy nó về chỗ cũ!”
Đường Tứ Thanh lập tức hiểu ra, vội đổi hướng dùng sức. Người đàn ông kia thấy thế cũng làm theo. Hai người thử lại hai ba lần, cuối cùng, cửa cuốn kẹt cứng phát ra một tiếng “rắc”, rồi thuận lợi trượt trở về vị trí ban đầu.
“Buông tay!” Giọng nữ kia lại hô to.
Vừa buông tay, con quái vật đã vọt sát tới ngoài cửa kính, chiếc lưỡi đỏ dài như mũi tên bắn ra, “lạch cạch” một tiếng đập mạnh lên mặt kính. Đường Tứ Thanh và gã kia theo bản năng né gấp sang hai bên.
Cùng lúc đó, phía trên đầu họ, cửa cuốn rít lên ken két, từ từ rơi xuống.
Cửa cuốn hiện nay vốn đều là loại thủ công kết hợp với chạy điện. Chạy bằng điện tuy tốc độ chậm, nhưng chỉ cần khởi động được thì sẽ hạ xuống thuận lợi. Người bấm nút khởi động chính là một nhân viên spa tóc ngắn. Cô ấy một tay gắt gao che miệng, cố nén không cho tiếng kêu trong cổ họng bật ra, tay kia lại chuẩn xác ấn mạnh nút bấm.
Không biết là vì tiếng động lúc cửa cuốn hạ xuống, hay vì nhìn thấy “con mồi” ngay tại cửa, con quái vật khô gầy ấy lập tức chồm tới, đầu ngón tay cào loạn lên lớp kính. Nửa khuôn mặt nó áp sát, cái miệng mở to, chiếc lưỡi đỏ máu liên tiếp quất mạnh lên mặt kính, để lại từng vệt nhầy nhụa đỏ trắng loang lổ.
Đường Tứ Thanh đè nén xúc động muốn quay đầu bỏ chạy, dán chặt ánh mắt lên tấm cửa kính. Đến lần thứ bảy, thứ tám, mặt kính cuối cùng cũng hiện rõ vết nứt, nhưng may thay, ngay lúc ấy, cửa cuốn đã kịp thời hạ xuống hoàn toàn.
Đây là loại cửa cuốn thủy tinh, ở giữa kẹp lớp keo PC chống đạn, nửa trong suốt, vừa đẹp mắt vừa có khả năng chống va đập rất mạnh. Khi cửa khép xuống, bóng dáng gớm ghiếc của con quái vật trở nên mờ nhạt sau lớp kính mờ đục.
Nhưng chiếc lưỡi đỏ máu vẫn liên tiếp quất mạnh lên lớp kính bên ngoài, tạo ra âm thanh rợn người. Mọi người bên trong không ai dám thở mạnh, chỉ lặng lẽ lùi về phía sau hoặc dịch sang hai bên, đảm bảo mình nằm ngoài tầm tấn công của chiếc lưỡi kia.
Qua thêm một lát, động tĩnh bên ngoài dần im bặt. Con quái vật dường như bị hấp dẫn bởi một tiếng động khác, phát ra âm thanh khàn đục quái dị, rồi loạng choạng quay đi.
Trong cửa tiệm, mấy người căng thẳng đến cứng cả người cuối cùng cũng được thở ra một hơi.
Cô gái trẻ vừa buông tay che miệng cô thợ trang điểm, đã phát hiện người nọ sớm bị dọa đến hôn mê.
Còn cô nhân viên viên spa tóc ngắn vừa ấn nút bấm kia, giờ phút này cũng vô lực ngồi sụp xuống sàn, hai tay run rẩy không ngừng. Cô ấy hơi thở đứt quãng, thì thào gần như không thể nghe thấy hỏi: “Kia… rốt cuộc là cái gì vậy…?”
Không một ai lên tiếng đáp lại.
Bên ngoài tòa nhà, đột nhiên vang lên một tiếng động chói tai. Âm thanh ấy từ xa vọng lại, càng lúc càng rõ, rồi nhanh chóng tràn ngập khắp không gian. Chẳng cần nhìn cũng biết, nó mạnh mẽ đến nỗi xuyên qua cả tường bê tông vững chắc, dội thẳng vào tai như tiếng sấm rền, từng nhịp, từng nhịp có tiết tấu, khẩn trương và đè nén, như muốn phủ kín cả bầu trời thành phố.
Đó là ——
“Cảnh báo phòng không chiến đấu…” Phía sau có người ngơ ngác lẩm bẩm.
Cô gái trẻ ngồi bệt xuống đất, cúi đầu thất thần nhìn vào vết máu loang lổ trên ống tay áo. Máu đó… là của một người đàn ông bị thương đã lao ra từ hướng khác khi cô cùng anh trai đang băng qua đường từ xe.
Khi ấy, cổ hắn đã thủng một lỗ lớn, máu tươi trào qua những kẽ ngón tay đang cố che chắn, phun ra ấm nóng. Hắn đưa tay về phía cô, ánh mắt thì đầy hoảng loạn cầu xin, nhưng còn chưa kịp nói một câu đã gục xuống đất chết ngay trước mặt.
Tất cả… dường như đều là thật.
Người bị giết là thật. Quái vật cũng là thật. Việc bọn họ bị nhốt nơi này càng là thật…
Cô gái run rẩy, cắn môi, ôm chặt lấy anh trai của mình, cố sức kìm chế nỗi sợ trong lòng. Cô ấy liếc nhìn cô gái spa tóc ngắn vừa cất tiếng hỏi ban nãy, giọng run run, nhưng từng câu từng chữ đều rõ ràng: “Đó… là quái vật từ trong màn sương xám kia bò ra gi.e.t người….”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

