Những người trên xe không thể kìm nén được tiếng thét thất thanh. Loạt súng hỗn loạn đồng loạt vang lên, nã xối xả vào mấy con quái vật kia.
Vì cự ly quá gần, nên đạn hầu như không trượt phát nào. Mấy con quái vật gầm rú thảm thiết rồi rơi rầm xuống hàng rào sắt bảo vệ phía trên thùng xe. Chiếc lưỡi dài màu đỏ máu thò qua khe hở, rủ xuống thòng lòng. Khuôn mặt kinh tởm cùng cái miệng rộng ngoác đầy máu tươi hướng thẳng về phía đám người bên dưới, thứ chất lỏng tanh tưởi, hôi thối theo đó bắn tung tóe lên mặt họ.
May sao, nhờ loạt đạn tập trung găm trúng tử huyệt, quái vật đã tắt thở. Chiếc xe tải lắc lư chạy theo hình chữ S để né những con quái vật đang rơi xuống từ trên không, cái xác trên nóc xe cũng nhanh chóng bị lực quán tính hất văng ra ngoài.
Thế nhưng, tình hình chẳng hề dịu bớt. Những con quái vật khác dưới mặt đất bắt đầu điên cuồng lao về phía đuôi xe. Tài xế và các đội viên vốn lo sợ chúng sẽ tấn công lốp xe trước, nhưng rõ ràng, những tiếng la hét và da thịt tươi sống của con người trên thùng xe có sức cám dỗ lớn hơn nhiều đối với chúng.
Mấy con quái vật bật nhảy, nhanh nhẹn bám chặt lấy hàng rào sắt quanh thùng xe. Chúng treo ngược mình trên thân xe, phóng chiếc lưỡi đỏ lòm về phía người bên trong.
Bom xăng tuy có sức công phá lớn nhưng lại kém ổn định và rất dễ gây thương vong phe mình. Vì vậy, vài chai mang theo đều được cất ở cabin phía trước để các đội viên mở đường và đối phó với quái vật cản lối.
Trong thùng xe, một đội viên dùng súng bạo loạn bắn ra mấy quả đạn hơi cay. Thế nhưng loại đạn này chẳng hề hấn gì với quái vật. Chúng chỉ rú lên vài tiếng, đổi vị trí rồi lại tiếp tục tấn công. Ngược lại, người dân trên xe bị khói mù mịt hun cho ho sặc sụa, hiện trường nhất thời càng thêm hỗn loạn.
Đám người hoảng loạn mất phương hướng, ra sức rúc vào giữa thùng xe để trốn tránh. Nhưng chiếc lưỡi đỏ dài tới nửa mét, sức tấn công lại cực kỳ đáng sợ. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, vài người đứng rìa ngoài chưa kịp né tránh đã bị đâm xuyên qua đùi.
Mùi máu tanh nồng nặc một lần nữa bao trùm không gian. Tiếng súng lại vang lên, người đội viên vừa rồi đành vứt súng bạo loạn, đổi sang dùng súng ngắn. Không có đạn chùm, chỉ dựa vào đạn hơi cay thì hoàn toàn vô dụng.
Gần như cùng lúc, Đường Tứ Thanh và hai anh em Trương Vũ, Trương Hân liền rút súng phun lửa mini cùng bình xịt cồn ra, nhắm thẳng vào hai con quái vật gần nhất để tấn công.
Ngọn lửa đỏ rực bỗng bùng lên. Con quái vật đang bám sát vào rào sắt rú lên một tiếng, rụt chiếc lưỡi đỏ lại rồi bò sang bên kia thùng xe. Một con khác thì men theo hàng rào leo thẳng lên nóc, nhảy nhót, chuyển dịch ngay giữa trần xe.
Góc độ đó hơi lệch, ngọn lửa kết hợp với cồn không thể chạm tới. Hơn nữa người ở giữa quá đông, Đường Tứ Thanh sợ chưa thiêu được quái vật đã làm bỏng người mình.
Cô lập tức ra hiệu cho một đội viên tự vệ bên cạnh tấn công con quái vật trên nóc, còn cô cùng Trương Hân, Trương Vũ sẽ thủ vững mạn sườn xe này.
Người đội viên kia trông chỉ tầm hai mươi tuổi, gương mặt trẻ tuổi nhễ nhại mồ hôi. Cậu ta liên tục nổ súng vào con quái vật đang di chuyển trên nóc xe. Nhưng chẳng biết do góc bắn hay vì tay cậu ta đang run rẩy dữ dội mà mấy phát súng đều chệch hướng.
Cậu ta nghiến chặt môi, bóp cò thêm vài phát nữa mới bàng hoàng nhận ra đạn đã hết sạch.
Đường Tứ Thanh lại thiêu rụi thêm vài con quái vật, khóe mắt liếc thấy tình hình liền vội tiếng nhắc nhở: “Thay băng đạn!”
Cậu đội viên “ớ” lên một tiếng, những ngón tay run rẩy rút một băng đạn khác từ trong túi ra, cúi đầu lóng ngóng thay. Nhưng có lẽ ngày thường ít tiếp xúc với súng ống, tuổi đời còn trẻ lại thiếu kinh nghiệm, cộng thêm sự căng thẳng tột độ khiến ngón tay cậu ta không ngừng run rẩy, mãi vẫn không khớp được băng đạn vào vị trí.
Tiếng la hét xung quanh vang lên không ngớt. Con quái vật trên nóc xe nhún người, thò chiếc lưỡi đỏ xuống tấn công đám người dưới hàng rào sắt, mục tiêu lần này chính là đầu của họ. Đầu không như chân, một khi bị đâm trúng chắc chắn phải chết. Mọi người đều ngồi sụp xuống, dù không gian chật chội cũng cố gắng thu nhỏ cơ thể hết mức có thể.
Thế nhưng vẫn có người bị đâm trúng vai. Đáng sợ hơn là ở phía bên kia hàng rào, lại có hai con quái vật khác đang nhanh chóng leo lên nóc xe. Những móng vuốt màu xám khô khốc của chúng cực kỳ linh hoạt và có lực. Một khi đã bấu chặt vào rào chắn thì dù xe tải có lạng lách thế nào cũng không thể hất văng chúng đi.
Hỏa lực từ nhóm của Đường Tứ Thanh rất mãnh liệt, toàn bộ quái vật bám bên mạn xe này đều đã bị đánh rơi. Cô ra hiệu cho Trương Vũ và Trương Hân, nhét vội thứ trong tay vào chiếc ba lô trước ngực, xoay người giật phắt lấy khẩu súng và băng đạn từ tay cậu đội viên trẻ tuổi.
Một tay cô đẩy băng đạn rỗng ra, tay kia dứt khoát lắp băng đạn mới vào, lên đạn rôm rốp rồi giơ súng, nhắm thẳng vào con quái vật ngoài rào sắt trên nóc xe mà nã đạn.
Qua trận chiến vừa rồi, Đường Tứ Thanh biết điểm yếu chí mạng của chúng nằm ở đầu. Ngoại trừ phát súng đầu tiên bị lệch góc, những phát sau đó đều chuẩn xác găm thẳng vào mục tiêu. Con quái vật đang chuyển động lập tức bị kết liễu.
Ở mạn bên kia và phía đuôi xe, hai đội viên khác cũng lần lượt bắn hạ những con quái vật bám vào thành xe. Họ nhanh chóng quay người lại để xử lý con cá lọt lưới leo lên nóc lúc nãy, nhưng khi thấy con quái vật đã bị bắn chết từ bao giờ, cả hai đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Những đội viên có kinh nghiệm bắn súng phong phú đều đã đi trước để dọn đường ở trạm kế tiếp rồi. Trong số những người đi theo xe này, chỉ có hai người họ là cảnh sát và có kinh nghiệm nổ súng. Nhưng họ cũng chỉ là cảnh sát tầm thường, ngày thường không mang theo súng, kinh nghiệm thực chiến ít ỏi vô cùng.
Còn cậu thiếu niên kia ư? Cậu ta chẳng qua là nhân viên cấp cứu được kéo vào để đủ quân số thôi, chỉ vì cậu ta nói mình từng đến trường bắn và biết cách nổ súng nên mới được giao vũ khí.
Bởi vậy, kỹ năng bắn súng của họ chẳng ra làm sao, càng hoảng lại càng loạn, thường phải bắn tới bốn, năm phát mới hạ được một con, đó là còn chưa kể những tình huống suôn sẻ.
Thế mà vừa rồi, nếu họ không nghe lầm, thì cô gái trẻ tuổi đối diện kia đã một phát súng đã giết được con quái vật?
Chiếc xe tải đột ngột bẻ lái gắt, cuối cùng cũng phanh kít lại.
Đường Tứ Thanh thở phào một hơi, tháo băng đạn khỏi khẩu súng ngắn, lúc này cô mới cảm thấy tim mình đang đập điên cuồng.
Cô trả súng và băng đạn rỗng cho cậu đội viên. Cậu ta ngơ ngác nhìn cô, gương mặt tái mét vì căng thẳng giờ lại thêm vài phần mờ mịt: “Cô là... quân nhân à?”
“Chỉ là từng tham gia huấn luyện bắn súng thôi.” Đường Tứ Thanh đáp.
“Cậu đỉnh thật đấy, Đường Tứ Thanh!” Trương Hân nhìn Đường Tứ Thanh bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Trong hoàn cảnh này, đồng đội đi cùng càng đáng tin cậy thì cơ hội sống sót của họ càng cao.
Đường Tứ Thanh không nói gì thêm. Bắn súng và võ thuật đều là do chị gái dắt cô đi học. Khác với võ thuật, kỹ năng bắn súng là thứ cô chưa từng bỏ bê. Ngay cả trong những năm học hành bận rộn nhất, mỗi tuần cô vẫn cố định thời gian đến câu lạc bộ bắn súng để luyện tập.
Mấy năm gần đây, bên cạnh việc tập bắn bia cố định, cô còn tăng cường huấn luyện bắn bia di động. Thỉnh thoảng khi chị gái rảnh rỗi, chị còn kéo cô đi chơi bắn súng sơn thực tế với bạn bè của chị.
Những người bạn đó của chị gái ai nấy đều giỏi đến đáng sợ, nếu đem ra so sánh, cô chưa bao giờ nghĩ loạt súng của mình lại xuất sắc đến thế.
Nhưng cũng chính nhờ việc được huấn luyện bài bản, nên dù đây là lần đầu tiên giết quái vật có muôn phần căng thẳng, khi khẩu súng quen thuộc vừa vào tay, bản năng bắn súng của cơ thể đã tự động kích hoạt.
“Cô cứ cầm lấy đi, tôi bắn tệ lắm, đạn vốn đã chẳng có nhiều, cô dùng sẽ tiết kiệm hơn.” Cậu đội viên vừa nói vừa thọc tay vào túi, móc ra một nắm đạn lẻ đưa hết cho cô, ý bảo cô nạp sẵn vào băng đạn rỗng để tiện thay thế sau này.
Rõ ràng, ngoài đạn ra thì ngay cả băng đạn dự phòng cũng chẳng đủ.
Đường Tứ Thanh nhìn sang hai đội viên còn lại. Lúc này, những người khác trên thùng xe đều đang ôm đầu ngồi thụp xuống, cô nhanh chóng bắt gặp ánh mắt của đối phương.
“Trường hợp đặc biệt, cô cứ cầm lấy đi, khi nào tới nơi thì thu hồi sau.” Một trong hai người lên tiếng, anh ta chắc là tiểu đội trưởng. Trước khi nói cũng không bàn bạc với người kia, mà người kia sau khi nghe xong cũng chẳng lên tiếng phản bác.
Mất hết tín hiệu, không có viện binh, tình hình đã quá mức tồi tệ. Thời điểm này, dù chỉ có thêm một phần trợ lực cũng là điều tốt.
Vì không có công cụ liên lạc, các xe sơ tán khác nhau không cách nào trao đổi thông tin với nhau. Do đó, tuyến đường rút lui khỏi trung tâm thành phố của đội tự vệ lâm thời này đã được bàn bạc và thống nhất từ trước, ngoài phương án chính còn có hai tuyến đường dự phòng.
Dù sao bọn họ cũng không ai biết rõ tình trạng các con đường trong thành phố hiện tại thế nào. Rất có thể sẽ gặp phải cảnh ùn tắc giao thông nghiêm trọng, hoặc là đột nhiên mọc lên những ngọn núi kỳ quái làm thay đổi địa hình khiến đường xá không thể lưu thông.
Sau khi chốt xong ba tuyến đường và hướng rút lui, việc còn lại phải phụ thuộc vào sự ứng biến linh hoạt của các xe và đội viên tự vệ đi cùng. Không thể thông báo tin tức đồng nghĩa với việc một khi xảy ra chuyện, họ sẽ không thể cầu cứu, cũng chẳng cách nào kịp thời báo cáo những tình huống bất ngờ trên đường để cảnh báo cho người khác.
Giống như chiếc xe khách tầm trung vừa rồi, khi gặp biến cố không thể kêu cứu, cũng không thể truyền tin ra ngoài, khiến xe tải của họ suýt nữa thì không né kịp khu phố ấy.
Mãi cho đến khi rời khỏi khu phố đầy những tòa nhà san sát đó, các đội viên tự vệ trên xe tải mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đồng thời, họ cũng cảm thấy sợ hãi vô cùng. Tình huống vừa rồi chỉ cần sẩy chân một chút, có lẽ họ đã giống như chiếc xe khách kia, cả người lẫn xe vĩnh viễn nằm lại nơi đó...
Để tránh tình huống tương tự tái diễn, tài xế và tài xế dự phòng trong cabin sau khi bàn bạc đã quyết định tạm thời đổi sang một tuyến đường rút lui dự phòng khác.
Tuyến đường này tuy đến đích xa hơn một chút, nhưng đường xá rộng rãi hơn, xung quanh cũng ít nhà cao tầng hơn.
Chẳng biết do đổi lộ trình hay vì lý do nào khác, sau khi xe tải rời khỏi khu vực trung tâm thành phố, số lượng quái vật xung quanh dần thưa thớt hẳn, hiện tượng dị hóa của thành phố cũng giảm đi. Tuy nhiên, những khu vực đi qua vẫn hỗn loạn vô cùng, đặc biệt là những con phố có siêu thị, trung tâm thương mại lớn phụ cận.
Họ thấy không ít người ra vào siêu thị, người thì tay xách nách mang những túi mua sắm lớn đầy ắp nhu yếu phẩm. Người thì đeo ba lô chất đống trước ngực sau lưng, lại có người đẩy thẳng chiếc xe mua sắm chứa đầy vật tư từ trong siêu thị ra ngoài.
Trên mặt đường gần siêu thị, xe cộ đậu ngổn ngang méo mó, một số là xe bị hư hỏng từ trước, một số khác là do người ta vừa mới lái tới đây. Trong đó có vài chiếc xe còn chưa tắt máy, người ngồi ở ghế lái nắm chặt vô lăng, ánh mắt vừa bất an vừa cảnh giác cao độ chăm chú nhìn về phía siêu thị.
Khi chiếc xe tải chở đầy ắp người đi qua, rất nhiều người ngoái nhìn theo. Những người vốn đang ngồi trong xe thậm chí còn mở cửa bước xuống, lao tới hỏi thăm tình hình, gặng hỏi xem họ có phải bộ đội của đội tự vệ đến ứng cứu hay không.
Đội viên tự vệ đứng trên xe giải thích ngắn gọn về thân phận của mình, cho biết tình hình ở trung tâm thành phố rất tồi tệ, họ đang di dời về phía đông thành phố, điểm đến là Trường Trung học Thực nghiệm Lam Hà. Đồng thời khuyên họ đừng nán lại chỗ cũ chờ đợi nữa, hãy gom theo lương thực, nước uống rồi tự lái xe đến thẳng Trường Trung học Thực nghiệm Lam Hà.
Xe tải không thể chở thêm người được nữa, nhưng khoảng cách từ đây đến Trường Trung học Thực nghiệm Lam Hà đã không còn xa.
Ngôi trường này là trường nội trú, nằm gần vùng ngoại ô, cư dân xung quanh tương đối thưa thớt, phần lớn là những không gian trống trải như công viên cây xanh.
Trung học Lam Hà không rộng lớn như các khuôn viên đại học, vì có cả khối trung học cơ sở nên quản lý an toàn rất nghiêm ngặt, tường bao quanh được xây rất cao, hệ thống rào sắt cũng cực kỳ kiên cố.
Thư viện và nhà thi đấu bên trong đều là những công trình kiến trúc lớn và vững chãi. Đặc biệt là nhà thi đấu, được thiết kế theo kiểu khép kín hoàn toàn, cửa sổ mở rất ít, chỉ cần đóng chặt và khóa các cửa thoát hiểm lại thì bên trong sẽ là một không gian trú ẩn vô cùng an toàn.
Như vậy, ngay cả khi màn sương xám lại buông xuống, họ vẫn có thể chống chọi được với những con quái vật ẩn hiện trong sương.
Khi xe tải còn cách Trường Trung học Thực nghiệm Lam Hà khoảng hai giao lộ, Đường Tứ Thanh rốt cuộc cũng nhìn thấy các phương tiện sơ tán khác, có xe khách lớn, có xe tải và cả xe buýt công cộng, chiếc nào chiếc nấy đều chật ních người.
Một bộ phận của đội tự vệ có lẽ đã đến đây từ trước, lúc này ngoài cổng trường đã dựng sẵn rào chắn cảnh giới. Một chiếc xe cứu hỏa đỗ ngay tại đó, xung quanh xe có các đội viên cầm súng trường tuần tra, trên nóc xe cũng có người đứng gác, tay cầm ống nhòm cảnh giác quan sát động tĩnh bốn bề.
Các xe sơ tán chạy thẳng vào trong hàng rào cảnh giới, đi qua chiếc cổng trường to lớn đang mở rộng, vòng qua bãi đỗ xe rồi băng qua sân vận động, cuối cùng đỗ lại ở bãi đất trống gần tòa nhà.
Tình trạng biến dị của các tòa nhà trong trường không nghiêm trọng, hầu hết đều giống với những gì Đường Tứ Thanh nhìn thấy trước đó, cửa kính ra vào và cửa sổ ở tầng trệt đều đã vỡ vụn. Ở sân bóng rổ bên kia sân vận động, người ta đang thiêu hủy thứ gì đó, từng luồng khói đen dày đặc bốc lên cuồn cuộn, không khí nồng nặc mùi khét lẹt, cay sè.
Dù đã đeo khẩu trang, nhưng Đường Tứ Thanh vẫn có thể ngửi thấy mùi vị ám ảnh ấy.
Mọi người xếp hàng bước xuống xe tải, vài người không rõ sự tình nhìn về phía đống đồ đang bốc cháy đằng xa, lũ lượt đưa tay bịt mũi.
Trương Hân bước về hướng đó hai bước, đột nhiên nhận ra điều gì, bước chân cô ấy khựng lại ngay tức khắc. Cô ấy quay phắt người đi, không dám nhìn về phía đó nữa.
Là xác người!
Thứ đang chất đống bị thiêu đốt.... tất cả đều là xác chết của con người được đội tự vệ dọn dẹp ra từ khắp nơi trong khuôn viên trường!
Những người khác cũng nhanh chóng phát hiện ra điều này, sắc mặt đồng loạt biến đổi. Dẫu biết những người đó đã chết, nhưng dù có qua đời thì họ vẫn có gia đình, người thân của riêng mình, huống chi đây lại là trường trung học, những cái xác kia phần lớn đều là của học sinh...
Thông thường, trong khoảng thời gian gấp rút như vậy, xác chết sau khi được mang ra khỏi tòa nhà nên tìm một nơi tập trung lại trước, để sau này cha mẹ họ còn đến nhận dạng, sao lại vội vàng thiêu hủy một cách thô bạo như thế?
Trương Hân theo bản năng nắm chặt tay áo của Đường Tứ Thanh, thì thầm: “Xem ra, người của đội tự vệ cũng đã phát hiện ra rồi...”
Cô không nói hết câu, nhưng Đường Tứ Thanh hiểu. Bởi vì đội tự vệ cũng đã phát hiện ra sự biến đổi của các xác chết, nên họ mới buộc phải chọn cách tập trung thiêu hủy để xử lý hậu quả.
Đường Tứ Thanh khẽ nhíu mày, nhìn lướt qua phía đó một cái. Dưới làn khói dày đặc, những cái xác đã bị thiêu đến mức không còn ra hình thù gì khiến cô liên tưởng đến thứ “vật thể tăng sinh màu đen” như bùn nhão xuất hiện khắp nơi từ phía tây thành phố đến tận đây.
Nếu sương xám là một loại phương tiện dẫn đường mang những con quái vật lưỡi đỏ này đến, thì những thay đổi địa hình và sự “tăng sinh” khác trong thành phố cũng phải bắt nguồn từ cùng một nơi với chúng.
Vì vậy, ở một nơi nào đó phía bên kia màn sương xám, đã có người từng làm điều tương tự. Thiêu hủy xác của những người bị quái vật lưỡi đỏ tấn công đến chết, nhưng vì thời gian quá gấp rút không thể thiêu rụi hoàn toàn sạch sẽ, nên mới tạo ra một lượng lớn “vật thể tăng sinh màu đen”...
Suy đoán này khiến toàn thân Đường Tứ Thanh dâng lên một luồng khí lạnh buốt.
Cô nghĩ đến những mảnh vụn của các tòa nhà đô thị và những mảnh vỡ hoen rỉ của vỏ xe xuất hiện cùng với thứ “vật thể tăng sinh màu đen” kia, đột nhiên trong lòng trỗi dậy một cảm giác sai lệch, giống như bản thân vừa nhìn thấu được tương lai tăm tối của thế giới này...
Sau khi hoàn trả khẩu súng ngắn và băng đạn, Đường Tứ Thanh cùng Trương Vũ, Trương Hân đi vào tòa nhà giảng đường để đăng ký thông tin cá nhân. Cũng giống như việc sắp xếp vào khách sạn trước đó, sau khi đăng ký đơn giản, họ sẽ được phát một thẻ số giản dị, trên đó ghi thông tin tòa nhà nơi họ sẽ nghỉ lại đêm nay.
Khác với ở khách sạn trước đây, lần này thẻ số của cả ba người họ đều giống nhau, đều nằm ở khu số 3 trên tầng bốn của thư viện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


