Trương Hân, Tử Giang và Chu Nghi cùng nhau lục lọi quanh căn phòng, tìm được vài chiếc thùng các tông cũ. Họ cẩn thận nhặt nhạnh đống thực phẩm, nước khoáng và nước ngọt vương vãi dưới đất gom lại một chỗ. Những loại đồ ăn nhẹ, gọn gàng thì được nhét đầy vào các túi nilon, số thực phẩm còn lại cùng những chai nước, lon nước ngọt nặng tay thì xếp gọn trực tiếp vào thùng, để lát nữa khênh ra bỏ vào cốp sau xe.
Trong khi đó, Trương Vũ dẫn Trịnh Ân ra ngoài đổ xăng. Trịnh Ân nhanh nhẹn vặn mở nắp bình xăng, còn Trương Vũ thì lục tìm trên người cái xác nhân viên trạm xăng một tấm thẻ từ, thử quẹt vào máy để vận hành vòi bơm.
Đường Tứ Thanh bước vào phòng thu ngân một lát rồi lại trở ra ngay. Cô chau mày bảo bên trong các kệ hàng đổ nát rất lộn xộn, khuyên Trương Vũ và Trịnh Ân nên vào trong phụ một tay để thu gom vật tư, phân loại xem thứ nào cần nhét vào ba lô, thứ nào cần đóng thùng chất vào cốp sau.
Chiếc xe nhỏ màu trắng của Trịnh Ân là dòng hatchback hai khối (*), không gian cốp sau vốn dĩ đã nhỏ hẹp, lại thêm hàng ghế sau phải chở người nên không thể gập xuống được, chiều rộng lẫn chiều sâu đều vô cùng hạn chế. Trịnh Ân phải tự mình vào xem thì mới biết nên dùng loại thùng kích cỡ nào để đóng gói cho vừa vặn.
(*)Xe hatchback hai khối là loại xe có đuôi ngắn, khoang hành khách và khoang hành lý liền nhau, cửa cốp mở cùng với kính sau. Đây là kiểu xe nhỏ gọn, phổ biến trong đô thị.
Thấy Trương Vũ vẫn đang loay hoay bấm thử trên màn hình cảm ứng của cây xăng, Đường Tứ Thanh bước tới nhẹ nhàng bảo: "Để tôi làm cho, tôi biết cách dùng loại máy này." Nói rồi, cô tự nhiên thế chỗ anh, thao tác vô cùng quen tay trên màn hình, chọn phương thức bơm, cố định lượng xăng rồi bắt đầu khởi động vòi phun.
Vị trí của chiếc xe và phòng thu ngân vừa vặn nằm ở hai mặt đối diện của cây xăng, chỉ cần đi vòng qua bệ máy là bên trong sẽ hoàn toàn khuất tầm mắt khỏi khu vực này. Lúc nãy Đường Tứ Thanh vào phòng là để tìm máy tính và đầu ghi camera giám sát, để cho chắc chắn, cô đã dứt khoát giật đứt phăng dây kết nối của hệ thống camera.
Lúc này cô đang đứng ngay khoảng trống giữa cây xăng và thân xe, chính là một góc chết thị giác hoàn hảo. Hơn nữa camera cũng đã hỏng, cô không một chút chần chừ, lập tức lật tay lấy từ trong không gian ra một chiếc can nhựa chuyên dụng loại 50 lít.
Một cây xăng tổng cộng có bốn vòi bơm, bên phía góc khuất cô đang đứng có hai vòi. Cô nhanh chóng bấm máy, gài vòi bơm thứ hai vào miệng can nhựa, dòng xăng lập tức tự động tuôn chảy xối xả.
Chiếc máy phát điện của cô không kén chọn chủng loại khí hóa lỏng hay xăng dầu, chỉ cần là xăng từ phân hạng 90 trở lên là có thể chạy tốt. Để bơm đầy chiếc can 50 lít này mất khoảng ba phút. Cô lùi lại hai bước, từ góc độ này vừa có thể cảnh giác quan sát động tĩnh bên ngoài trạm xăng, vừa dễ dàng trông chừng tình hình trong phòng thu ngân.
Dù trong lòng có chút căng thẳng, nhưng Đường Tứ Thanh cũng chẳng sợ nếu chẳng may bị họ bắt gặp, cô đã nghĩ sẵn lời thoái thác: Cứ bảo là nhặt được chiếc can không ở gần đây, muốn tranh thủ tích trữ thêm một can xăng mang theo cho chắc ăn.
Tuy nhiên, trước khi ra ngoài cô đã ngó qua tình hình bên trong. Đồ ăn thức uống trên kệ đổ ngổn ngang đầy đất, những loại nhanh no bụng như bánh quy, mì ăn liền có rất nhiều. Chiếc xe nhỏ của họ tuyệt đối không thể nào chở hết ngần ấy thứ, cho nên họ buộc phải cân nhắc thiệt hơn mà chọn lọc.
Ví dụ như mang theo bao nhiêu nước, bao nhiêu đồ ăn, chọn loại thực phẩm nào, thứ nào nhét vào ba lô, thứ nào nhét cốp xe, rồi thứ nào có thể xé bỏ bao bì rườm rà bên ngoài để ép bớt không khí, gom gọn lại cho tiết kiệm diện tích...
Lại còn phải thu dọn đống kệ hàng đổ rạp nữa, cho dù họ có làm nhanh đến mấy thì cô ước tính cũng phải mất chừng 20 phút.
20 phút, nếu may mắn, cô có thể tích trữ đầy 6 can xăng 50 lít.
Nhưng trên thực tế, tình hình còn thuận lợi hơn cả những gì cô mong đợi.
Ba phút sau, cô nhanh tay dùng một chiếc can rỗng khác để thế chỗ cho can xăng đầu tiên đã đầy ắp, cùng lúc đó bình xăng của chiếc xe trắng cũng vừa vặn báo đầy. Cô bèn lấy thêm một chiếc can 50 lít nữa từ không gian ra, cho cả hai vòi cùng hoạt động một lúc.
15 phút trôi qua, cô lần lượt thu vào không gian can xăng thứ 8 và thứ 9, rồi lấy ra chiếc can 50 lít trống cuối cùng, kèm theo một chiếc can nhỏ loại 30 lít.
Chiếc can 30 lít đầy lên rất nhanh, can 50 lít thứ 10 cũng được cô thuận lợi bơm đầy và thu vào không gian chứa đồ.
Đến chiếc can 30 lít thứ hai mới bơm được một nửa thì từ hướng phòng thu ngân vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Đường Tứ Thanh nhanh tay lẹ chân, lập tức gạt lấy khóa trên vòi bơm, vung tay thu luôn chiếc can vào trong không gian.
Vòi bơm nằm dưới đất rỉ ra một chút xăng, cô ung dung thản nhiên nhặt vòi lên, nhét trở lại hốc máy, sau đó rút tấm thẻ từ ra rồi xoay người đi về phía sau mở cốp xe.
Nhóm Trịnh Ân dọn ra được bốn thùng vật tư, xếp chồng chúng lên nhau, vừa vặn chiếm trọn cả không gian nhỏ hẹp của cốp sau.
Trong đó có hai thùng khá nặng, bên trong toàn là nước khoáng và nước ngọt đóng chai. Tuy ở tiệm spa cũng có những thứ này, nhưng lúc ấy họ phải bấm bụng đu dây thừng xuống lầu, lại còn phải né tránh quái vật nên căn bản không có cách nào mang theo.
Hai thùng còn lại chứa đầy những loại thực phẩm đã được xé bỏ bao bì lớn để gom gọn lại, trong ba lô cá nhân của mỗi người cũng đã được nhét đầy căng phồng.
Trương Hân đi ra sau cùng, tay xách một túi nilon căng phồng, đi thẳng đến trước mặt Đường Tứ Thanh, bảo bên trong toàn là những gói đồ ăn nhỏ đã bóc vỏ ngoài, bảo cô nhét vào ba lô để tiện ăn dọc đường.
"Không cần đâu, lúc nãy vào trong tôi cũng lấy một ít rồi." Cô quả thực có lấy, nhưng đúng là chỉ lấy một chút gọi là có lệ: hai gói bánh quy và một hộp mì ăn liền, chứ nếu không lấy gì thì kiểu gì mọi người cũng sẽ sinh nghi.
Nhưng Trương Hân vẫn kiên trì ấn chiếc túi vào tay cô, nói rằng ai cũng đã nhét đầy ba lô rồi, mọi người cùng nhau chạy nạn thì hoạn nạn có nhau, chia sẻ thế này mới công bằng.
Chu Nghi đứng một bên liếc nhìn Trương Hân, gã mím chặt môi, vẻ mặt lộ rõ vẻ không vui.
Đường Tứ Thanh đều thu hết vào mắt. Cô không rõ gã khó chịu là vì cho rằng Trương Hân thiên vị chia cho cô nhiều đồ ăn hơn, hay là bất mãn vì lúc nãy cô không vào trong phụ giúp thu dọn vật tư. Nhưng đối phương đã không nói ra thì cô cũng lười để tâm, chỉ xem như không thấy.
Dẫu sao thì cũng chỉ là những người bạn đồng hành tạm thời để tìm đường sống, chẳng thể trông mong đối phương sẽ đáng tin cậy đến mức nào. Bất luận là lúc nào, cô cũng sẽ luôn giữ sự cảnh giác cao độ cho bản thân, giống như lúc nãy ở bãi đỗ xe trung tâm thương mại, nhận thấy có gì đó bất ổn là cô liền lập tức quay lại chốt chặt cửa sắt.
Trời mỗi lúc một tối, họ phải khẩn trương quay lại khu trung tâm để tìm một tòa kiến trúc kiên cố làm nơi trú ẩn qua đêm.
Trạm xăng này tuy vắng vẻ không có người, nhưng vị trí lại quá gần trung tâm thương mại. Cửa phòng thu ngân thì lỏng lẻo, phía sau thậm chí còn không có cửa sổ. Họ không dám liều mạng ngủ ở lại đây, vạn nhất lũ quái vật ở trung tâm thương mại đánh hơi mò sang thì cả đám sẽ bị bắt ba ba trong rọ.
Người cầm lái chặng về đổi thành Trương Vũ. Anh vốn thông thuộc đường sá trong nội thành hơn, sau khi lên xe làm quen với các phím chức năng trên con xe của Trịnh Ân một chút là đã có thể vào guồng ngay.
Khi chiếc xe tiến sâu vào trong thành phố, trên làn đường bắt đầu xuất hiện những chiếc xe hơi bị chủ nhân vứt bỏ nằm chỏng chơ. Tình hình ở đây cũng chẳng khấm khá hơn đường cao tốc trên cao là bao, hẳn là khi sương xám vừa ập xuống, tài xế bị lũ quái vật bất ngờ xuất hiện làm cho kinh hãi dẫn đến va chạm, tai nạn liên hoàn.
Những chiếc xe đỗ ngang ngược, chắn lối vẹo vọ, không ít xe bị đâm vỡ toác hết kính cửa sổ. Sau khi quái vật xuất hiện, lớp kính vỡ nát ấy không thể bảo vệ được những người bên trong, chỉ để lại những cái xác không còn nguyên vẹn. Dù có kéo kín cửa kính xe, họ vẫn như ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc phảng phất trong không khí.
Trương Vũ cẩn thận đánh lái luồn lách qua những khe hở giữa các xe. Thi thoảng từ ven đường lại có một con quái vật lao ra, chiếc lưỡi đỏ hỏn phóng đi như tên bắn đập mạnh vào thân xe "bộp bộp", khiến tim gan cả đám trên xe muốn nhảy dựng ra ngoài.
Cũng may là kính xe chưa đến mức bị đâm thủng ngay lập tức. Thân hình nhỏ gọn của chiếc xe trắng lúc này lại phát huy tác dụng tối đa, sau khi chật vật nhích từng chút một, Trương Vũ liền bẻ lái lao vào làn đường dành cho xe thô sơ, thuận lợi vượt qua vài đoạn đường ùn tắc nghiêm trọng nhất.
Khi sắp tiến vào phạm vi trung tâm thành phố, Trịnh Ân ngồi ở ghế phụ bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng: "Mọi người có cảm thấy... so với khu ngoại ô, ở đây hình như ít xuất hiện những mảnh vỡ kiến trúc quái dị và thứ vật chất màu đen kia hơn không...?"
Đường Tứ Thanh vẫn luôn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, tình trạng biến dị của khu nội đô đúng là không nghiêm trọng bằng khu ngoại thành. Cô chợt nhớ tới làn sương xám tựa như một bức tường rào chắn ở bờ bên kia hồ nước chết. Phải chăng vì trung tâm thành phố nằm cách xa nơi đó nên hiện tượng đồng hóa biến dị mới giảm bớt đi?
Họ nhanh chóng nhận ra một điều, ở khu trung tâm thành phố, không chỉ hiện tượng biến dị giảm nhẹ mà ngay cả bóng dáng của lũ quái vật lưỡi đỏ cũng thưa thớt hơn hẳn so với vùng ngoại ô.
Thi thoảng, từ những góc tối của các tòa nhà khác hoặc giữa những chiếc xe đỗ ngổn ngang, một con quái vật sẽ đột ngột lao ra. Những người đi đường kinh hoàng la hét bỏ chạy, cũng có kẻ liều mạng rút dao phay xông lên chém loạn xạ. Nhưng chiếc lưỡi đỏ của con quái vật cực kỳ linh hoạt, ngay cả khi bị dao chém trúng, nó cũng có thể nhanh chóng trượt đi. Có người thừa cơ hội đó vội vàng tháo chạy, cũng có kẻ muốn tiếp tục ăn thua đủ, nhưng chỉ sau vài hiệp đã bị chiếc lưỡi đỏ đâm xuyên qua da thịt một cách chuẩn xác...
Lúc rẽ qua một khúc cua, đột nhiên có một bóng người từ ven đường lao sầm tới, đập cửa kính xe rầm rầm, khản giọng hỏi có phải họ đang chuẩn bị rời khỏi thành phố hay không. Có thể cho họ đi nhờ một đoạn được không. Có lẽ nhìn thấy trong xe đã chật ních người, đối phương đập cửa vài cái không có kết quả liền dứt khoát bỏ cuộc, quay người chạy bán mạng về phía một chiếc xe đang đỗ chắn ngang đường gần đó.
Chiếc xe kia đâm sầm vào bồn hoa ven đường, đầu xe móp méo một mảng lớn, cửa xe nửa đóng nửa mở, chẳng rõ là còn chạy được nữa hay không.
Ngoài xe hơi, trên đường phố nội đô phần lớn là xe máy và xe điện đổ ngổn ngang chiếm hết lối đi, tình trạng mặt đường vô cùng tồi tệ. Trương Vũ vừa lái xe vừa nơm nớp lo sợ, tinh thần căng như dây đàn, cẩn thận né tránh từng chướng ngại vật một.
Xe chạy được khoảng mười phút thì bị buộc phải dừng lại ở một ngã tư đường. Đây là đoạn đường hai làn xe, giữa làn xe cơ giới và xe thô sơ không có hàng rào ngăn cách. Con đường không rộng lắm, bên lề đường có khá nhiều xác quái vật nằm chồng chất, nhìn qua thì có vẻ chúng đã chết từ lâu và được ai đó thu dọn, xếp lại một cách khá vuông vắn và chỉnh tề.
Phía trước mặt đường, vài lớp hàng rào kim loại được dựng lên kiên cố, chặn đứng toàn bộ lối đi, chia cắt con đường thành hai nửa thế giới.
Hàng rào kim loại được xếp chồng hai tầng lên nhau rồi dùng dây thép cột chặt lại. Lớp hàng rào ban đầu chỉ cao hơn một mét nay sau khi gia cố đã cao tiệm cận ba mét, xe cộ hay con người đều tuyệt đối không thể vượt qua.
Phía bên kia hàng rào có một chiếc xe cứu hỏa cỡ nhỏ đang đỗ, mấy người đàn ông từ trên xe nhảy xuống. Họ đều mặc trang phục chống bạo động, đội mũ bảo hiểm kín mít, tay lăm lăm đủ loại vũ khí: súng ngắn, súng tiểu liên giảm thanh, những chai bom xăng tự chế chưa châm lửa, rìu cứu hỏa, gậy chống bạo động... Trên nóc chiếc xe cứu hỏa còn có hai người đang vác một vòi rồng lớn, đường ống nước dài ngoằng nối phía sau dường như đã sẵn sàng vặn van để phun ra dòng nước áp lực cao, tiến hành trấn áp bằng vũ lực bất cứ lúc nào.
Tất cả mọi người trong chiếc xe trắng sữa đồng loạt ngây dại nhìn cảnh tượng trước mắt. Họ... được cứu rồi sao?
...
Đường Tứ Thanh hoàn toàn không thể ngờ được rằng, đêm nay cô lại có thể được đặt chân vào một căn phòng khách sạn yên ấm nằm trong khu vực an toàn có đội tự vệ tuần tra nghiêm ngặt như thế này.
Toàn bộ khu an toàn diện tích không lớn, bao trọn lấy một góc nhỏ của khu phố cổ. Đường xá ở khu vực này hẹp hơn nhiều so với các khu vực khác, rất thích hợp để xây dựng căn cứ trú ẩn, đồng thời ngăn chặn quái vật. Sau khi quét sạch lũ quái vật trong phân khu, một vành đai an toàn đã nhanh chóng được thiết lập.
Vùng Tây thành vốn nhỏ, dân cư nội đô chỉ khoảng ba mươi vạn người, cục cảnh sát và chi cục cứu hỏa cũng không nhiều, số lượng ở khu phố cổ lại càng ít ỏi. Không ít cảnh sát và lính cứu hỏa đã hy sinh ngay trong đêm đầu tiên khi sương xám vừa buông xuống.
Sau khi màn sương tan đi, lực lượng cảnh sát và cứu hỏa còn sống sót ở khu vực này đã nhanh chóng nắm bắt được đặc tính thị giác của lũ quái vật, lập tức triển khai công tác càn quét và cứu hộ cứu nạn.
Khu an toàn này mới chỉ miễn cưỡng được dựng lên vào chiều ngày hôm nay. Nhưng hiện tại toàn bộ tín hiệu liên lạc đều đã bị cắt đứt, họ không có cách nào phát tín hiệu cầu viện ra bên ngoài, cũng không thể liên lạc được với đồng nghiệp ở các khu vực khác, tình hình ở vùng ngoại ô lại càng mù tịt.
Hai ngày qua, phụ cận cũng có một số cư dân lấy hết can đảm rời khỏi nhà để tháo chạy, nhóm cư dân này đều có xe riêng và xe vẫn còn hoạt động tốt. Thế nhưng hầu hết mọi người đều chọn hướng từ trong thành phố chạy ra ngoài, hiếm có ai điên rồ đến mức từ ngoại ô lái xe chạy ngược vào trung tâm thành phố như nhóm của cô.
Hiện tại lực lượng tự vệ không có cách nào thông báo cho những người bên ngoài biết để đến đây tị nạn, nhân lực và trang bị vũ khí của họ cũng có hạn, trước mắt chỉ đành thủ vững khu vực mình quản lý, sau đó mới tính đến chuyện mở rộng khu an toàn ra bên ngoài, đồng thời tìm kiếm những lực lượng cảnh sát, cứu hỏa ở các phân khu khác để từng bước một mở rộng quy mô đội tự vệ.
Bên trong một căn phòng tiêu chuẩn trên tầng ba của một khách sạn ven đường thuộc khu an toàn, Đường Tứ Thanh một lần nữa kiểm tra kỹ lưỡng cửa sổ, xác nhận chốt cửa đã được khóa chặt, cô mới kéo rèm cửa lại rồi quay vào trong phòng.
Đây là một khách sạn nhỏ tầm trung, thậm chí còn không được xếp hạng sao và hiện tại đã ngừng kinh doanh. Bên trong, ngoài những người đã nhanh chân trốn vào đây từ khi tai họa mới bùng phát, thì phần lớn là những người từ nơi khác đến bị mắc kẹt lại giống như bọn cô, được đội tự vệ sắp xếp cho vào ở tạm.
Tuy nhiên, những người khác đều là sau khi đội tự vệ dọn sạch lũ quái vật lưỡi đỏ trên phố mới dám từ nơi ẩn nấp ló mặt ra ngoài. Thế nên đối với sương xám, quái vật hay tình hình bên ngoài, bọn họ đều ngơ ngác không biết một cái gì, lượng thông tin nắm được còn chẳng bằng một góc của nhóm Đường Tứ Thanh.
Anh em Trương Vũ, Trương Hân sau khi nhận phòng, thấy có người mới dọn vào ở liền muốn lân la dò hỏi tin tức, nào ngờ hỏi đến đâu đối phương cũng lắc đầu nguầy nguậy không biết, ngược lại còn xúm năm tụm ba vây lấy hai anh em để dò hỏi ngược lại đủ điều.
Trịnh Ân thì có phần may mắn hơn, ký túc xá của tiệm spa nơi cô ấy làm việc vừa vặn nằm ngay trong phân khu an toàn tạm thời này. Cho dù bản thân Trịnh Ân đã ra ngoài thuê phòng riêng từ lâu, nhưng Tử Giang và Chu Nghi thì vẫn đang ở đó. Trước sự van nài không ngớt của hai người họ, cuối cùng Trịnh Ân quyết định từ bỏ ý định ở lại khách sạn, chọn lái xe đưa họ về ký túc xá để ở chung.
Cô ấy từng ở đó nên biết rõ, đó là mấy căn hộ với đủ loại diện tích nằm chung trong một tòa nhà của tiểu khu, điều kiện sinh hoạt khá tốt, hơn nữa vẫn còn giường trống.
Trước khi Trịnh Ân rời đi, cô ấy ngỏ ý bảo anh em Trương Vũ lấy bớt một phần vật tư trong cốp xe mang đi. Lúc này, Chu Nghi kẻ suốt mấy ngày qua luôn ôm cục tức trong lòng vì chuyện nhu yếu phẩm, cuối cùng cũng lên tiếng. Gã tức tối bảo mấy ngày nay ba người nhóm Trương Vũ, Trương Hân và Đường Tứ Thanh đều tiêu hao đồ ăn của tiệm spa, hiện tại trong ba lô của ai cũng đã nhét một đống, lại còn được xe của Trịnh Ân chở về thành phố tới tận khu an toàn này. Tính ra là ba người họ đang nợ ân tình của nhóm gã, thế nên không có lý gì lại đòi chia chác thêm số vật tư đóng thùng ở cốp sau nữa.
Đường Tứ Thanh thấy gã như vậy cũng chẳng thèm chấp, cô dứt khoát quay người bước thẳng vào trong khách sạn, lười đôi co với loại người ấy.
Cũng chẳng rõ sau đó mấy người họ thương lượng với nhau thế nào, khoảng nửa tiếng sau, Trương Vũ và Trương Hân gõ cửa phòng cô. Hai anh em khệ nệ bê hai chiếc thùng các tông đặt xuống trước mặt cô, nói rằng Trịnh Ân đã chủ động chia cho bọn họ một thùng thực phẩm và một thùng nước ngọt. Số đồ ở đây là một phần ba lượng đồ ăn và một phần ba lượng nước, chính là phần hạn mức xứng đáng thuộc về cô.
Trương Hân chia vật tư vô cùng sòng phẳng và đều nhau. Đường Tứ Thanh ban đầu định mở lời từ chối, nhưng đối phương như đã đi guốc trong bụng cô, liền lên tiếng trước: Hai anh em họ cũng ở ngay cùng tầng lầu này, trong tình cảnh thế sự xoay vần như hiện tại, sống nay chẳng biết ngày mai ra sao, sau này vạn nhất có xảy ra chuyện gì bất trắc thì mọi người ở gần nhau vẫn dễ bề ứng cứu, chiếu cố lẫn nhau.
So với gã Chu Nghi ích kỷ kia, cặp anh em này đúng là đáng tin cậy hơn rất nhiều. Hơn nữa họ lại là người bản địa, đường sá nơi đây họ nắm rõ như lòng bàn tay, vạn nhất sau này lại phải chạy nạn một lần nữa, có họ đồng hành thì ít nhất cô cũng đỡ phải lo cái khoản bị lạc đường.
Nghĩ vậy, Đường Tứ Thanh liền vui vẻ nhận lấy số vật tư, khẽ gật đầu đồng ý.
Tình hình ở khách sạn nhỏ này cũng tương tự như ở trung tâm thương mại, điện nước vẫn có đầy đủ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc có điện nước mà thôi, trật tự xã hội của thành phố vốn đã sụp đổ hoàn toàn từ lâu rồi.
Sau khi tiếng còi báo động phòng không rú lên, ngoại trừ những người may mắn đang ở nhà, hoặc những kẻ kịp thời lao vào các cửa hàng, công trình công cộng gần đó để chốt chặt cửa ẩn nấp, thì những người còn lại cơ bản đều đã bỏ mạng ngay trong mấy tiếng đồng hồ đầu tiên khi sương xám vừa giáng xuống.
Lũ quái vật lưỡi đỏ này không có đặc tính lây nhiễm dịch bệnh, so với lũ xác sống biến dị trong phim thì chúng dễ kiểm soát hơn một chút. Nhưng đây cũng là điều mà phải mất một hai ngày sau khi tai họa bùng phát, mọi người mới bắt đầu phát hiện ra.
Mà phần lớn mọi người, trước khi kịp nhìn thấu quy luật này thì đã sớm trở thành cái xác không hồn từ lâu.
Quái vật lưỡi đỏ sau khi tấn công con người tuy không làm nạn nhân biến đổi, nhưng chúng cũng không dừng lại để gặm nhấm, rỉa thịt con mồi tại chỗ. Chúng giống như những dã thú khát máu, chỉ hứng thú với việc săn đuổi những sinh vật sống còn thở, dùng chiếc lưỡi dài quấn chặt, đâm thủng, rạch xương, xé thịt... Một khi thứ máu thịt tươi sống kia biến thành một cái xác bất động, chết đứng, chúng sẽ lập tức dời tầm mắt, dứt khoát nhắm vào những mục tiêu sống tiếp theo.
Đường Tứ Thanh và anh em họ Trương không hề có ý định giấu giếm, họ trực tiếp đem tờ giấy ghi chép "Thí nghiệm quái vật lưỡi đỏ" giao lại cho người của đội tự vệ, đồng thời báo cáo tường tận về những biến dị bất thường ở khu vực ngoại ô phía Tây thành, cũng như tình hình quỷ dị xung quanh hồ nước chết kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)