Không ai biết mọi chuyện rốt cuộc bắt đầu từ khi nào.
Ngoài cửa sổ, sương mù bay lơ lững. Khi có người để ý đến, thì ánh mặt trời rực rỡ vốn trải rộng trên những khung kính sát đất, không biết đã biến mất từ lúc nào.
Lớp sương trắng xám dày đặc tràn ngập bên ngoài, ban đầu chỉ là làn khói mỏng manh, nhưng rồi dần dần đặc quánh nhanh chóng che lấp ánh nắng, khiến cả bầu trời tối sầm lại. Rõ ràng đang là đầu 2 - 3 giờ chiều, thế nhưng nhìn ra ngoài chẳng khác lúc hoàng hôn sắp tối.
Đường Tứ Thanh đang đi ngang qua dãy kệ gần cửa kính thì khựng lại. Cô khẽ nhấn tai nghe Bluetooth, tắt chế độ chống ồn, nghiêng đầu nhìn ra ngoài. Trong đầu bỗng hiện lên bốn chữ: Giờ gặp ma quỷ.
“Giờ gặp ma quỷ” phần lớn mọi người vẫn gọi là khoảng thời gian từ 5 đến 7 giờ chiều, xuất phát từ thuyết Âm Dương. Người ta tin rằng đây là khoảng khắc dễ phát sinh những hiện tượng siêu nhiên, cũng là lúc con người và quỷ quái có thể đồng thời xuất hiện.
Rõ ràng chỉ là một cách nói dân gian hư cấu, thế nhưng ngay giây phút này, tim cô lại thoáng rùng mình một cách khó hiểu.
Nơi này là một siêu thị cỡ trung, nằm ở ngoại ô một thành phố tuyến ba, cách khu trung tâm sầm uất khá xa. Chung quanh, ngoài một trạm xăng và vài khu dân cư cũ, tuyến đường cao tốc nối vào nội thành, còn lại chỉ toàn đất trống đang chờ khai phá, xen lẫn vài công trình đang dang dở.
Tòa nhà thương mại tổng hợp này coi như là điểm nhộn nhịp duy nhất trong vùng. Công trình hình khối chữ nhật, cao ba tầng, diện tích đất chiếm khá rộng.
Siêu thị được đặt ở góc trái tầng một.
Đang là giờ làm việc buổi chiều, nên khách trong tòa nhà không đông và đa phần tập trung ở khu ăn uống, khu mua sắm trên lầu. Khu siêu thị thì lại càng vắng vẻ hơn.
Hai bên siêu thị đều là những khung cửa kính sát đất rất lớn. Vào những ngày thường trời quang sáng sủa, nơi đây đón nhiều ánh sáng chan hòa. Bởi vậy, nên khi thời tiết bất thường đột ngột, thì mọi người bên trong nhanh chóng nhận ra.
“Ôi, sương mù dày đặc quá!”
“Ừ, sao lại đột nhiên mù mịt thế này, rõ ràng vừa rồi còn nắng chói chang…”
“Dự báo thời tiết hôm nay không nói có sương mù. Hơn nữa vào mùa này, phía tây thành phố, trước giờ đâu từng có sương dày đến thế.”
Trong siêu thị, khi mấy người còn đang bàn tán, thì ánh mặt trời ngoài khung kính mờ đi thấy rõ, từng lớp sương trắng xám dày đặc đan xen, nhanh chóng chuyển thành một màu xám đậm đặc. Chỉ trong chốc lát, khung cảnh bên ngoài đã bị nuốt chửng trong màn sương, tầm nhìn chẳng còn quá ba bốn bước chân.
Khung cảnh kỳ dị ấy, có lẽ cả đời này họ mới thấy một lần.
Cách đó không xa, bỗng vang lên một tiếng thắng xe chói tai. Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường nghe rít lên buốt óc, nhưng rõ ràng cú phanh gấp ấy vẫn không ngăn được chuyện gì đó đã xảy ra. Chỉ giây lát sau, âm thanh kim loại va chạm truyền đến từ trong sương mù.
“Rầm!”
Rồi nhanh chóng, tiếng va chạm thứ hai, thứ ba liên tiếp vang lên.
Âm thanh đến từ phía trên cầu vượt, đối diện khu công trình đang bỏ dở này, chỉ cách một bãi đỗ xe lớn cùng dải ngân cách xanh. Dù tầm mắt có bị sương mù che khuất, nhưng âm thanh vẫn vang dội truyền đến bọn họ.
Là một vụ tai nạn xe!
Đúng lúc đó, gần như tất cả mọi người trong siêu thị đều ùa về phía cửa kính sát đất. Tiếng thắng xe liên hồi xen lẫn tiếng va đập dữ dội khiến gương mặt ai nấy từ ngơ ngác chuyển sang kinh hãi.
Đường Tứ Thanh cau chặt mày. Chỉ nghe qua cũng biết, đây không phải là một vụ va chạm đơn lẻ, mà là tai nạn liên hoàn cực lớn!
Nhưng tại sao? Dù sương mù xuất hiện đúng là nhanh, song vẫn có sự chậm trễ, lẽ ra xe cộ trên cầu vượt đã kịp thời giảm tốc. Sao lại xảy ra thảm họa như vậy chứ?
Cứ như thể bọn họ không phải vì tầm nhìn hạn chế, mà là vì muốn né tránh thứ gì đó, bất chấp lao ra khỏi làn đường nên mới dẫn đến chuỗi va chạm khủng khiếp kia…
Tiếng kim loại va đập dồn dập chưa dứt thì một tiếng rầm nặng nề vang lên, kế đó là tiếng thép bị nghiền nát, rồi cuối cùng là một tiếng nổ lớn rung chuyển. Màn sương dày đặc che chắn tầm nhìn, nhưng vẫn có thể thấy mơ hồ giữa làn xám bóc khói là ánh lửa đỏ rực bùng lên.
“Trời ơi! Có xe rơi thẳng từ trên cầu vượt xuống kìa?!”
Có người hoảng hốt đứng chết lặng, có người phản ứng nhanh liền rút điện thoại gọi cảnh sát, gọi xe cứu thương. Một số người vội vàng liên lạc người thân để hỏi thăm tình hình bên ngoài.
Những người khác phân vân, không biết có nên băng qua bãi đỗ xe để sang phía cầu vượt xem xét hay không. Nhưng muốn đi cũng chẳng dễ, vì lối lên gần nhất phải men theo đường vòng qua dải ngân cách, rồi đi bộ thêm vài trăm mét. Ngoài kia sương mù dày đến rợn người, ai nấy cũng thấy bất an, ngập ngừng không dám bước ra.
Đường Tứ Thanh thấy đã có người gọi xe cứu hộ, bèn mở điện thoại tìm tin tức bên ngoài. Theo lẽ thường, khi sương mù lớn xuất hiện đột ngột, hệ thống thông tin thành phố cùng các kênh tin tức lớn sẽ lập tức phát cảnh báo, nhưng cô tìm mãi vẫn chẳng thấy bất cứ thông báo nào liên quan.
Tuy nhiên, một cô gái trẻ đeo kính gần đó lại phát hiện trên điện thoại mình vốn đang mở một buổi phát sóng trực tiếp.
Chủ phát sóng là một blogger ẩm thực ở Tây Thành, anh ta đang quay cảnh ăn bánh ngọt tại một quán nhỏ trong hẻm cụt. Quán không quá đông khách và phần lớn chỗ ngồi đều ở ngoài lề.
Lúc đầu video vẫn khá bình thường, khi anh ta đang ăn thì quanh đó chỉ lờ mờ chút sương. Nhưng chỉ chớp mắt thôi, sương mù nhanh chóng đặc quánh, cảnh vật xung quanh người quay trong video dần dần biến mất trong một màu xám dày đặc…
Người phát sóng ban đầu chỉ ngạc nhiên vì sương mù đột ngột bao trùm quanh mình, nhưng rất nhanh lại bị thu hút bởi màn hình điện thoại. Anh ta sửng sốt khi thấy lượng khán giả trực tuyến giảm mạnh, gần 80% người xem đồng loạt biến mất.
Từ trước đến nay, kênh phát sóng của anh ta tương đối ổn định, cũng hiếm khi xảy ra chuyện bất thường gì. Lại càng chưa từng thấy số người xem sụt giảm nhanh như vậy.
Anh ta còn chưa kịp tìm ra nguyên nhân thì từ trong hẻm nhỏ phủ đầy sương mù bỗng vang lên một tiếng động nặng nề.
“Bịch!”
Nghe như có vật gì lớn rơi xuống đất, âm thanh vừa trầm lại vừa đáng sợ, giống như thứ gì đó vốn rắn chắc mà còn sống, bị ném mạnh xuống rồi vỡ tung ra. Người phát sóng giật mình, căng tai lắng nghe, nhưng màn sương khiến anh ta chẳng thấy rõ gì cả. Trên màn hình, khán giả vẫn nhắn liên tục, hối thúc anh ta đi xem thử. Sau một hồi do dự, cuối cùng anh ta cũng quyết định bước lại gần.
Vì đang phát trực tiếp, điện thoại được cố định trên giá đặt sẵn ở bàn. Nghĩ đến góc quay, anh ta không mang theo mà chỉ chỉnh lại khung hình hướng ra ngoài. Nói vài câu với nhân viên tiệm bánh ngọt để trấn an, anh ta đứng dậy rồi đi về phía cuối hẻm.
Trong siêu thị, cô gái đeo kính vì thấy anh ta đã rời chỗ nên không tắt buổi phát sóng, lựa chọn tiếp tục theo dõi.
Sương mù trong hẻm dày đặc đến mức anh ta chỉ vừa bước ra vài bước, thân hình đã mờ đi một nửa. Anh ta khom lưng, như muốn xem xét nơi phát ra tiếng động, rồi lẩm bẩm: “Kỳ lạ thật… rõ ràng vừa rồi còn có gì đó, sao giờ lại chẳng thấy…”
Do dự một thoáng, anh ta quay đầu nhìn về phía máy quay rồi vẫn chọn đi tiếp, hướng về một phía khác của con hẻm. Chỉ trong chốc lát, bóng dáng đã hoàn toàn biến mất trong màn sương xám xịt.
Buổi phát sóng trở nên tĩnh lặng bất thường. Chỉ có tiếng ồn ào gọi điện, la hét trong siêu thị vang dội xen lẫn, khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng. Cô gái lập tức mở âm lượng lớn nhất, và đúng lúc đó...
Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ màn hình!
Tiếng kêu thảm thiết ấy nghẹn ngào, khàn khạc, mang theo sự kinh hoàng đến cực điểm, nhanh chóng biến thành tiếng gào rợn người.
Cô gái đeo kính run lẩy bẩy, suýt đánh rơi điện thoại khỏi tay.
“Chuyện gì thế? Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Cậu đang xem à.... đây là phát sóng trực tiếp sao? Tây Thành, Lộ Lộ Hiệp? Tôi biết người này! Tôi từng xem phát sóng trực tiếp của anh ta! Anh ta bị gì thế?”
“Trời đất ơi, bây giờ còn rảnh mà xem phát sóng à? Bên ngoài vừa xảy ra tai nạn kinh hoàng đó! Mau lo thoát thân đi!”
Những người bị tấn công không hề phản kháng
Tất cả mọi người đều dán mắt vào màn hình của cô gái đeo kính.
Tiếng kêu thảm thiết còn ám ảnh họ chưa kịp nguôi, thì trong hình ảnh lại xuất hiện nhân viên tiệm bánh và một vị khách. Hai người kia rõ ràng cũng do dự, nửa muốn bước tới xem tình hình của blogger, nửa muốn lùi lại. Nhưng sương mù dày đặc khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, chỉ còn thấy vách tường mờ mờ sau lưng tiệm. Cuối cùng, hai người níu tay nhau, cẩn trọng bước thêm vài bước về phía hẻm.
Rồi bất ngờ —
Từ trong lớp sương xám, một cánh tay bê bết máu chợt thò ra!
Chưa kịp nhìn rõ, bàn tay ấy đã bị giật mạnh trở lại, biến mất trong nháy mắt, như thể chủ nhân của nó bị một sức lực khủng khiếp kéo phắt đi.
Trong màn hình, hai người kia hoảng hốt, còn chưa kịp phản ứng thì buổi phát sóng bỗng giật loạn, hình ảnh nhòe nhoẹt. Chỉ vài giây sau, tín hiệu hoàn toàn ngắt hẳn.
“Trời ơi! Mọi người vừa rồi có thấy không? Đó… đó có phải là tay của blogger không?”
“Tôi không biết! Máu me bê bết, tôi còn chẳng nhận ra đó có phải tay người hay không…”
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Đây thật sự chỉ là sương mù thôi sao? Hay là thứ khí độc gì ăn mòn?”
“Cửa siêu thị là cửa kính cảm ứng tự động. Nếu sương mù này có độc, chẳng phải chúng ta nên bảo nhân viên khóa cửa lại sao?”
Có người thắc mắc: “Nhưng… cho dù là khí độc, thì bàn tay vừa rồi cũng không nên như thế này đúng không!?”
Có người lo lắng: “Hơn nữa, trung tâm thương mại có nhiều lối ra vào, khóa cửa siêu thị cũng chẳng ngăn được sương lọt vào đâu…”
Đường Tứ Thanh đứng cách nhóm họ không xa. Tuy không tận mắt xem video, nhưng từng câu bàn tán kia cô đều nghe rõ mồn một.
Từ lúc màn sương xám xuất hiện, tim cô đã luôn đập dồn dập, trong lòng dấy lên cảm giác bất an không rõ lý do. Cảm giác ấy giống hệt nỗi hoài nghi chồng chất suốt mười ngày qua, từ sau “cuộc kỳ ngộ đặc biệt” kia, nay như sắp lộ ra đáp án cuối cùng và điều tồi tệ nhất vẫn chưa xảy ra.
Nghĩ tới đó, nhịp tim đập thình thịch khiến cô phải cố gắng ổn định lại. Cô vội mở điện thoại của mình bắt đầu gọi điện thoại.
Trong khi những người khác đều quay số cứu hộ và cảnh sát, Đường Tứ Thanh lại mở WeChat, nhấn chọn một cửa sổ trò chuyện và thực hiện một cuộc gọi.
Thế nhưng… chưa kịp nghe âm thanh kết nối, thì đường dây đã bị ngắt quảng.
Điện thoại đối phương vẫn đang bận, nếu gọi qua thì lập tức tự động ngắt máy.
Đường Tứ Thanh không bỏ cuộc, đổi sang một ứng dụng gọi thoại khác, nhưng vừa kết nối thì lại bị cắt ngang.
Cô thử gửi tin nhắn, nhưng thông báo hiện lên: gửi không thành công.
Cô thoát WeChat, mở phần liên lạc trực tiếp bấm số gọi, nhưng đầu dây bên kia chỉ phát ra âm thanh “tút tút tút” của đường dây bận.
Cuối cùng, đến cả trang web mà ban nãy vẫn còn mở được, giờ cũng không thể tải nổi.
Xung quanh cũng nhanh chóng nhận ra tình hình. Có người đang nói chuyện với gia đình, có người gọi xe cứu thương hoặc báo cảnh sát, lại có người lên mạng tra tin tức… Nhưng lúc này, tất cả đường liên lạc đều bị chặn đứng.
Tín hiệu mất hoàn toàn, cả internet lẫn sóng điện thoại.
“Sao lại thế được? Ngay cả điện thoại cũng không gọi được nữa!” Trong siêu thị, không khí càng thêm căng thẳng. Người ta đã quen dựa vào di động để kết nối với thế giới bên ngoài, nay bỗng chốc mất liên lạc, ai nấy đều cảm thấy như bị biến thành kẻ mù, kẻ điếc.
“Này, có ai từng xem phim Sương mù chưa?” Trong siêu thị có một người cất tiếng, giọng khẩn trương khi không tìm được thông tin từ bên ngoài: “Chưa xem sao? Giờ tình cảnh của chúng ta chẳng phải giống y hệt như trong đó!”
Nhiều người đã từng xem phim về thảm họa, quen thuộc nhất là phim về xác sống. Nghe vậy, có người lập tức nhập cuộc bàn tán, một số khác chưa từng xem thì im lặng đứng nghe.
Dù là bàn tán, cười nói hay chỉ lắng nghe, tất cả sau đó đều cảm thấy chính mình như đang phát điên. Suy cho cùng, cũng chỉ là một trận sương mù lạ thường, sao có thể gắn liền với mấy thứ khoa học viễn tưởng trong phim chứ?
Bệnh dại, dịch bệnh, virus… xuất hiện nhiều năm nay rồi, nhưng chưa từng có nơi nào thật sự xảy ra kiểu thảm họa như trong phim cả.
Đường Tứ Thanh không lên tiếng. Vừa lắng nghe những lời bàn tán, cô vừa giơ tay nhanh chóng gom hộp chocolate, kẹo, thanh năng lượng, bánh quy, bánh kem nhỏ… trên kệ hàng cho vào trong xe đẩy.
Cô toàn chọn loại hộp lớn nhất, chẳng mấy chốc, chiếc xe mua sắm vốn đã chất đầy thực phẩm, nước khoáng, đồ uống liền chồng chất cao thêm.
Đường Tứ Thanh liếc ra ngoài ô cửa kính sát đất, thấy sương mù vẫn đặc quánh. Cô chuẩn bị đẩy xe đến quầy tính tiền thì bất chợt, ngoài màn sương xám mù mịt vang lên động tĩnh.
Ngay sau đó: “bộp bộp bộp!” mấy bàn tay bất ngờ đập mạnh lên vách kính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

