Trong quán trọ có nhiều người qua lại, tuy rằng đã xin mời chủ quán đặc biệt đem đồ đạc cùng A Nhuệ, xe ngựa vào trong kho, trong phòng, Dương Nhạc chưa được yên tâm, sau khi dùng cơm lại vội vã chạy tới kho hàng, sợ A Nhuệ có chuyện gì trong khi hắn còn đang hôn mê mới cõng hắn trên lưng, xin Lục đại nhân mời đại phu.
Khi hắn kéo rèm xe, lại di chuyển A Nhuệ cùng mấy lễ vật tặng phẩm trên xe, nhìn thấy lúc này hai mắt A Nhuệ đã mở, yên lặng nhìn chằm chằm trần nhà xe ngựa, không chớp một cái.
"Ngươi đã tỉnh!" Dương Nhạc vui vẻ nói
Nghe thấy tiếng nói của hắn, một lúc sau, A Nhuệ mới chậm rãi dời mắt nhìn hắn, nhìn chốc lát sau đó cười lạnh một tiếng. Vết thương trên mặt hắn vẫn còn đóng mài, cơ mặt cử động, càng trông có vẻ kì lạ.
Dương Nhạc ngược lại không lưu ý, vẫn an ủi hắn:"Trên người ngươi vết thương cơ bản đều đã khép lại, chỉ sợ ngươi bây giờ cảm thấy khó chịu ngứa ngáy, có điều không cần lo lắng, nhẫn nại thêm mấy ngày, chờ cho đến khi tróc vẩy da thì không sao rồi."
"Ngươi..." A Nhuệ khô khốc khó khăn phát ra tiếng
"Đêm đó, sự việc trong ngõ hẻm, ngươi chẳng lẽ đều đã quên sao?" A Nhuệ lạnh lùng nhìn hắn
Dương Nhạc hoàn toàn biến sắc:"Ngươi đang ở đây nói cái gì, cái gì chỗ hẻm nhỏ? Chuyện gì?.."
"Chẳng lẽ ngươi đã quên Địch Lan Diệp,....ngươi không nhớ tới sao?"
Trên mặt không còn một giọt máu mà sửng sốt, Dương Nhạc hai mắt nhìn thẳng hắn, không thể tin chậm rãi hỏi hắn:"Ngươi chính là nói, đây không phải là mộng sao? Là thật?"
A Nhuệ cười mỉa mai, vết thương trên mặt vặn vẹo trong càng dữ tợn:"Đương nhiên không phải là mộng, đó là do ta tốn sức an bài, chính là vì muốn cho ngươi thấy Địch Lan Diệp đã chết, ngươi làm thế nào cho rằng chuyện này là mộng?"
"Nàng chết rồi sao?" Dương Nhạc nhất thời cảm thấy thở không được:"Nàng thật sự đã chết rồi sao? Đấy không phải là mộng?"
Lần này đến phiên A Nhuệ sửng sốt, từ lúc Lục Dịch tìm thấy món đồ trang sức của Địch Lan Diệp, hắn liền xem như việc chính mình giết Địch Lan Diêp mọi chuyện đã bại lộ, không nghĩ đến chuyện này mà Dương Nhạc chưa biết.
"Nàng chết như thế nào? Là ai giết nàng? Có phải là ngươi không?!" Thần thái của Dương Nhạc thể hiện ra một cách điên cuồng, cũng không để ý thấy A Nhuệ đang mang vết thương trong người, hai tay sít sao nắm lấy cổ áo của hắn, suýt chút nữa là để hắn nghẹt thở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


