Đoạn đường này đi về phía Nam, đường núi rất nhiều, quanh co, xe ngựa đi không được nhanh và thuận lợi lắm.
Dương Nhạc cho A Nhuệ đang hôn mê uống thuốc, lại bôi thuốc cho hắn một lần, mới leo ra ngoài xe ngựa, cùng ngồi bên cạnh Kim Hạ đánh xe ngựa.
"Hắn sao rồi?" Kim Hạ thấp giọng hỏi, chiếc xe ngựa của bọn họ là cuối cùng, khoảng cách so với ba xe ngựa phía trước có chút xa, ngược lại cũng không sợ bị người khác nghe thấy.
"Vết thương đúng là lành rất nhanh, nhưng hắn thì vẫn bất tỉnh, có phải hay không là hắn bị thương ở đầu?" Dương Nhạc dùng ngón tay chỉ lên đầu.
"Không đâu, ta đã kiểm tra đầu của hắn." Kim Hạ tuy rằng miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại có ý:"....Có điều ngộ nhỡ ám khí có độc như thế nào, có thể nhìn cũng không ra."
Dương Nhạc nói:"Ta nghĩ, hay là đi tìm đại phu cho hắn."
"Đâu có."
Dương Nhạc không được tự nhiên, tiếp nhận dây cương trên tay Kim Hạ, trở về bộ dáng chuyên tâm đánh xe, ánh mắt của Kim Hạ làm hắn tưởng bộ dạng hắn bất thường khiến hắn chột dạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
