Cái Thúc tỉ mỉ cẩn thận quan sát sắc mặt của Lục Dịch, lắc đầu nói:"Tướng mạo của ngươi...không giống ta...ta cho ngươi biết, nam nhân vẫn là phải lớn lên anh tuấn uy vũ, mới có thể ngang tang như ta...Nói cách khác, bản thân phải gánh vác trách nhiệm, nội tâm ngay thẳng chính trực..."
Hắn từ từ huyên thuyên, Lục Dịch cũng không chen lời hắn.
Kim Hạ bước nhanh quay trở lại, nhíu mày nghiêm túc, rõ ràng có thể hiểu mấy thi thể trên bãi sông của bọn chúng cũng không hề có thuốc giải:"Ta nghĩ vẫn không hiểu, trên người bọn chúng tại sao không mang theo thuốc giải? Lẽ nào bọn chúng không sợ lỡ tay làm bị thương người của mình hay sao?"
Lục Dịch cố gắng chống đỡ thân thể:"Tìm không được thuốc giải cũng không cần gấp, ta vừa mới dùng qua thuốc Tử Viêm, nghĩ là sẽ không có chuyện gì."
Kim Hạ đỡ lấy hắn, cảm giác thân thể hắn nặng trịch, hiển nhiên hắn cũng đã không còn cách nào khống chế tứ chi bị tê liệt:"Tử Viêm có thể mổ độc rắn, nhưng không hẳn là có thể chữa độc của người Đông Dương....Thúc, ngươi không phải là đã tìm đại phu có thể chữa trị giải độc này hay sao, nhưng cần người bị thương thử nghiệm hay sao? Mau dẫn bọn ta đi."
Kim Hạ chỉ ngây ngốc trong phút chốc, lập tức nói:"Vậy thì cũng tốt!"
"Thích hợp sao?"
"Hắn cũng không mặc quan phục, ta lấy đi lệnh bài của hắn, ai biết hắn là Cẩm y vệ." Kim Hạ vừa nói chuyện, một bên lại muốn lấy đi lệnh bài, nhưng bị hắn ngăn lại.
Lục Dịch lạnh nhạt nói:"Nếu đại phu có quy tắc, ta cũng không mong muốn miễn cưỡng, Kim Hạ ngươi đưa ta trở về thành."
Sớm biết hắn thực chất bên trong có lòng kiêu ngạo, nhưng trước mắt không nên phô trương sức mạnh của mình như vậy, Kim Hạ vội la lên:"Không được, trở về thành cũng không được, vết thương vẫn sẽ bị thối rữa, lần trước người đưa đến y quán, hai ngày sau đều chết."
"Sống chết có số, giàu có nhờ trời." Lục Dịch ngay cả nói chuyện cũng lao lực, đem đầu đặt lên bả vai Kim Hạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



