Trong chớp mắt, một bóng người từ bên phải bụi cỏ nhào thân mình ra, người Đông Dương căng thẳng không kịp nhìn kĩ, ám khí bắn nhanh ra, mấy chuôi đao của người Đông Dương cũng chú ý hướng về người kia, đao chúng bổ xuống mới phát giác người này là là đồng bọn của chúng.
Ở thời khắc này, Lục Dịch mới bay vọt ra, thân đao chiếu sáng dưới ánh trăng, bóng loáng như tuyết.Thủ lĩnh bọn Đông Dương còn chưa kịp phản ứng, đao của Lục Dịch nhanh như quỷ, từ bên trái hướng về bên phải, trong chớp mắt cắt thẳng yết hầu của hai người, một người vai trái trọng thương, mùi máu ở đó tỏa ra bất chấp.
Ám khí cứ như thế mà bay tới hắn, hắn tiện tay đã nắm lấy thi thể làm lá chắn, trái phải đều né tránh được, thân thủ mạnh mẽ, cuối cùng đem thi thể nhắm theo hướng đông ném ra ngoài, lợi dụng chớp mắt này, thân mình lướt ra sau. Phía sau hắn chưa đến mười bước rừng cây già cỗi, tiến vào bên trong, chắc chắn có che chắn, hắn tranh thủ cơ hội.
Bọn người Đông Dương từ lúc tiến vào trong đất liền, đốt giết cướp của, còn tránh bọn quan phủ, làm sao có thể bỏ qua nỗi thiếu sót thiệt thòi này. Ngay lúc này, thủ lĩnh bọn người Đông Dương cũng nhìn ra được ý đồ của Lục Dịch, bàn tay nhanh nhẹn rung rẩy, ba đao ám khí từ trong tay áo hắn bắn ra, thẳng bay đến chỗ hiểm.
Nghe được phía sau có ám khí bay tới theo tiếng gió, Lục Dịch cứ thế bay lượn bên trong, đem đao Đông Dương hướng về sau lưng mà chặn thành hai tiếng, đao ám khí lập tức rơi xuống đất.
Lục Dịch lướt qua, tiến vào trong rừng liễu, lông mày nhăn lại, nhưng khóe miệng lại có ý cười.
Mảnh rừng cây liễu này ở gần bờ sông không biết bao nhiêu năm rồi, thân cây to tráng kiện đến mức một người ôm không hết, nếu là ngày mùa đông, chỉ là một mảnh trống không, thật là tiêu điều, nhưng bây giờ lại là mùa xuân, ngàn vạn cây liễu tách ra nhiều nhánh, ở trong cơn gió đêm đung đưa xào xạc, như một mảnh rừng của tự nhiên.
Ánh trăng chiếu sáng qua nhành liễu, lúc sáng lúc tối, dưới đất bóng cây đan xem bóng người, loang lổ nhiều vết.
Một tên lùn người Đông Dương không nhịn được dùng tay xua hai bên những nhánh cây đang đâm vào cổ hắn, cành liễu cũng ngăn cản đường đi của hắn, một tay hắn cầm đao nghiêm nghị đi tới, bỗng nhiên nghe thấy có người dùng tiếng Đông Dương nghiêm nghị nói:"Đồ ngu, hắn ngay bên trái ngươi."
Tên lùn người Đông Dương theo bản năng nhìn sang bên trái mình, đúng là có một người, cùng lúc đó, trong ngực hắn bỗng truyền đến một cảm giác nhối đau, hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn thấy chủy thủ của mình chẳng biết từ lúc nào cắm vào trên ngực mình...
Lục Dịch rút dao găm ra, đem thi thể hắn vào một gốc cây liễu, nhìn qua nhìn lại rồi đặt hắn xuống, máu tươi cứ tuôn ra, chảy qua xiêm y, thấm vào rễ cây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
