Kim Hạ nghe thấy tiếng gọi của hắn, xoay người lại, nghi hoặc nhìn vào trong nhà, thấy cửa phòng vẫn còn đóng chặt, liền ngẩng đầu hướng mái nhà liếc nhìn quanh.
Nàng rốt cuộc đang suy nghĩ chuyện gì? Điệu bộ vô cùng chậm chạp, chẳng có dáng vẻ của Lục Phiến Môn. Lục Dịch nhíu mày, ho khan vài tiếng.
Như vậy Kim Hạ mới theo tiếng đó mà liếc nhìn cửa sổ, lúc nhìn thấy Lục Dịch lại ngẩn người:"Đại nhân, thì ra ngài..." Nói được nửa câu, cảm thấy không phù hợp, liền ngừng nói, cũng không tiến vào cửa, chỉ đi đến phía trước cửa sổ, quy củ hướng Lục Dịch thi lễ:"Ty chức tham kiến Lục đại nhân."
Thật là không bình thường! Lục Dịch chớp mắt, nghiêng đầu vẫn còn dựa trên ghế bành, từ góc độ của hắn, vừa đúng hắn nhìn thấy ở trên cổ Kim Hạ có vết bầm đen.
"Ngươi cùng ai động thủ?" Ánh mắt sững sốt, hắn trầm giọng hỏi
"À...cái này...Là hiểu lầm, không có gì quan trọng." Kim Hạ không được tự nhiên rụt cổ lại:"Ta có việc muốn hướng đại nhân bẩm báo."
Kim Hạ nói tiếp:"Ta trong lòng nghi ngờ ở Ô An Bang có nội gián, cho nên nói với Thượng Quan Đường chủ rằng, việc này là do ta giả dạng danh ngài, kỳ thực ngài cũng không hiểu rõ tình hình. Nhìn dáng dấp của Đường chủ là tin chuyện này. Nếu Đường chủ có nhắc chuyện này với đại nhân, ngài chỉ cần giả vờ không biết chuyện là được. Như vậy mới không cần ngài tốn công sức."
Lục Dịch trong đôi mắt thâm tình phức tạp, nhàn nhạt hỏi:"Vì lẽ đó mà ngươi bị Đường chủ gây thương tích sao?"
"Không phải..không phải ta cùng Đường chủ hạ thủ mà là cùng A Nhuệ tiếp mấy chiêu..."
"Công phu của ngươi tầm thường mà còn tiếp chiêu của hắn sao?" Lục Dịch tức giận nói:"Trực tiếp để hắn đem ngươi đánh một trận thì đúng hơn."
Kim Hạ cúi thấp đầu, ỉu xìu nói:"Hắn công phu tốt như vậy, ta cũng không nghĩ tới."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


