Đi dọc bờ sông, trước mắt là hàng cây liễu tươi tốt, Kim Hạ cũng không biết hoa rơi, lá cây rơi vào xiêm áo mình lúc nào không biết. Chính là phong cảnh của Giang Nam, tiết trời mùa xuân.
Đang suy nghĩ chuyện gì đó miên man, liền nghe thấy một tiếng gọi ta:"Cháu gái của ta."
Kim Hạ quay đầu nhìn lại, Cái Thúc ( tên gọi tắt của người thúc là người hành khất mà Kim Hạ tình cờ quen biết) nhanh chân đi hướng tới Kim Hạ, vui vẻ háo hức, trên tay cầm cái móng gà, vừa đi vừa gặm...
"Bây giờ xin cơm lại còn có gà ăn, thúc phát tài rồi?" Kim Hạ híp mắt nhìn móng gà, uể oải nói
"Vụ án, cũng xem như là một chuyện. Đúng rồi, lần trước chuyện đao ám khí, thúc nói không chừng có thể tìm biện pháp giải độc, tìm tới đâu rồi?" Kim Hạ hỏi hắn
"Chính là vì chuyện này mà ta tới tìm ngươi. Thuốc giải đã tìm thấy, chính là muốn tìm người bị thương để thử một lần, ngươi lần trước không phải đã nói có người bị thương sao?"
"Được, vừa đúng lúc ta cũng có việc, thúc cùng ta đi đến đó."
Kim Hạ dẫn Cái Thúc đi đến chỗ Tạ gia, một bên một mực tra hỏi rốt cuộc là ai đã có thuốc giải độc, Cái Thúc miệng đóng chặt, nửa lời cũng không để lộ.
Đến Tạ gia, sau khi gõ cửa, người làm ra mở cửa cũng nhận ra Kim Hạ, nói lão gia cùng thiếu gia mang theo hương nến đi ra cổng, rốt cuộc đi đâu cũng không biết. Thấy Kim Hạ sốt ruột, ý tốt nói cho nàng biết, Thượng Quan Đường chủ mỗi ngày ở giờ này đều ở bến đò thành Tây kiểm kê hàng hóa, nếu là có chuyện khẩn yếu, có thể tìm Đường chủ thương lượng.
Kim Hạ chỉ còn cách dẫn Cái Thúc, lao thẳng tới bến đò thành Tây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)