Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cấm đánh NPC trong trò chơi sinh tồn (Vô hạn) Chương 22: Tuyến Tàu Điện Ngầm Số 7 (15)

Cài Đặt

Chương 22: Tuyến Tàu Điện Ngầm Số 7 (15)

Tốc độ tàu chạy quá nhanh.

Chuyến tàu điện ngầm này, dù khoảng cách giữa các ga dài hơn tàu bình thường, nhưng tốc độ lại không hề giảm chút nào.

Vì vậy, giống như lần trước khi mọi người nhìn ra ngoài, thứ họ thấy chỉ là một bóng đen vụt qua.

Tuy không nhìn rõ đó là cái gì, nhưng điều này khiến họ không thể xác định được liệu nó là thứ bám trên tường hầm, hay là đang dán sát vào cửa sổ tàu.

Nếu thật sự có thứ gì đó đang bò bên ngoài cửa sổ.

Vậy thì nó phải chịu được tốc độ cao đến mức nào?

Hay nói đúng hơn… nó phải bám chặt đến mức nào mới không bị gió tốc bay?

Nhưng cửa sổ tàu và thân tàu vốn là một khối liền mạch, bên ngoài hoàn toàn không có chỗ để bám.

Chung Điển nhíu mày.

Một lần thì còn tạm chấp nhận được, nhưng hết lần này tới lần khác có người nói nhìn thấy thứ gì đó bên ngoài mà lại không ai nói rõ được là gì chuyện đó chỉ khiến bầu không khí trong toa tàu thêm nặng nề và hoang mang.

Anh ấy hỏi:

“Cậu có nhìn rõ không?”

Triệu Phi Cốc gật đầu… rồi lại lắc đầu.

Mạnh Âm cũng cau mày hỏi:

“Là ý gì? Nếu cậu không thấy rõ, thì vừa nãy sợ cái gì đến mức hét to như vậy?”

Triệu Phi Cốc liếc nhìn Trần Y Nam người cũng từng trải qua cảm giác tương tự, rồi nói nhỏ:

“…Tôi không chắc. Nhưng vừa rồi, tôi cảm thấy có ai đó đang nhìn mình. Khi quay đầu lại thì thấy một thứ gì đó bám ngoài cửa sổ. Phản ứng đầu tiên của tôi là đó là một người, vì tôi dường như thấy được hình dạng khuôn mặt. Chỉ là… quá tối, mà tàu thì chạy quá nhanh…”

Anh ấy ngừng một chút, rồi nói tiếp:

“Tôi nghĩ, bên ngoài đang có một người… đang nhìn chằm chằm vào chúng ta.

Các người không thấy sao nếu thật sự có ai đó bên ngoài tàu, chẳng phải quá đáng sợ sao?”

Một kẻ nào đó, vẫn đang lén theo dõi họ, dọc suốt đường đi.

Nghĩ đến đó, da đầu ai nấy đều tê dại.

Ngay lúc ấy, giọng Trần Y Nam run rẩy vang lên:

“Mọi người… có nghe thấy tiếng gì không?”

“Xì xì xì——”

Giống như tiếng gì đó cọ xát vào kim loại, phát ra từ trên trần… hoặc từ dưới sàn.

Nhưng khi lắng nghe kỹ hơn, lại cảm giác nó đến từ bốn phía xung quanh, như thể có thứ gì đó đang bò sát bên ngoài tàu, dùng móng vuốt hoặc vật cứng cào vào vỏ tàu.

Sau đó, tiếng ầm ầm của bánh sắt nghiến trên đường ray lại vang lên, lấn át toàn bộ âm thanh quái dị kia.

“…Tôi, tôi cũng có cảm giác đó.” Trần Y Nam khẽ nói, giọng đầy hoảng hốt.

“Giống như… có thứ gì đang nhìn chằm chằm vào tôi.”

Cô ấy vô thức nhìn quanh toa tàu.

Những hàng chữ đỏ như máu đang trôi trên màn hình, phát ra ánh sáng yếu ớt, khiến cả không gian và cả những người trong toa đều phủ một lớp ánh sáng quỷ dị, mơ hồ như trong ác mộng.

Cô gái tóc ngắn mặc đồng phục học sinh ngồi trên ghế, máu trên người đã khô đen, nhưng dường như chẳng mấy bận tâm.

Bên cạnh cô là vài chàng trai, trong đó hai người ánh mắt dại đi, mang theo một loại ám ảnh điên cuồng khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Chỉ có Giang Lăng là vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh nửa người trong ánh sáng, nửa kia chìm trong bóng tối.

Ánh đèn trên trần tàu lập lòe, yếu ớt như sắp cạn pin.

Đàm Thanh đang bảo vệ cô bé Hứa Tử Lạc, còn Chung Điển thì im lặng trầm tư.

Triệu Phi Cốc thì tái nhợt, trán đầy mồ hôi vì sợ hãi và đói lả.

Mạnh Âm khoanh tay, đứng tựa vào vách, ánh mắt như đang lặng lẽ quan sát từng người trong toa.

Những mảnh thi thể rơi rớt trên sàn từ lâu đã chẳng còn ai để ý tới nữa.

Ánh mắt của Trần Y Nam vô thức lướt quanh…

Rồi cô ấy đột nhiên cảm thấy có ai đó đang nói chuyện bên tai mình.

Rất gần.

Gần đến mức như thì thầm ngay trong lỗ tai.

Không, không phải…

Không phải trong tai, mà là… trong đầu!

Trong não cô ấy, có thứ gì đó đang thì thầm nói chuyện!

Cảm giác bị nhìn chằm chằm, bị giám sát, bị dõi theo… lại trào dâng, mạnh mẽ đến mức khiến cô ấy suýt bật khóc.

Phía sau vang lên mấy tiếng lộc cộc, ngay ở hướng sau lưng cô ấy!

Trần Y Nam giật mình ngoảnh lại, chằm chằm vào cánh cửa dẫn sang toa sau đang khép kín.

Cánh cửa đóng chặt, là cửa đôi, trên đó có vài vết máu, dấu tay dính máu không biết của ai in trên tay nắm.

Đèn duy nhất trong toa lại chớp vài cái.

Khi cô ấy chăm chú nhìn cánh cửa, giọng lạnh lùng của Giang Lăng như vang từ rất xa truyền tới.

“…Tôi tin Đàm Thanh hơn, anh ấy là người tốt. Giờ không còn nhiều thời gian, nếu tự chúng ta phân chia thì khó mà làm nhanh gọn được, mà cũng không có thời gian để dò xem ngoài cửa sổ rốt cuộc có thứ gì.”

Giang Lăng dừng lại, đề nghị: “Hay để một người quyết, tốt nhất là để Đàm Thanh phân chia các toa, có ý kiến thì lại bàn.”

Thời gian không còn, Đàm Thanh không né tránh, nói thẳng: “Nếu tôi với Hứa Tử Lạc một toa, tôi sẽ bảo vệ an toàn cho con bé. Tôi sẽ chọn một trong hai toa một hoặc hai.”

“Trong hai toa số 1 và 2, toa còn lại có thể dành cho các cô gái,…”

Đàm Thanh quay lại nhìn cô gái tóc ngắn ngồi ung dung trên ghế trông như đang đi một chuyến tàu bình thường nhưng người đầy máu, máu còn khô đen xuống, chẳng khác gì một boss hơn là nạn nhân: “…”

Trong chốc lát thật khó liên kết cô với tư cách là người yếu thế.

Tô Dao Linh cũng đáp thẳng: “Tôi đi toa nào cũng được, các người nhanh phân xong là được.”

Giang Lăng bất ngờ chủ động: “Tôi muốn cùng toa với Tô Dao Linh.”

Nghe vậy, mọi người đều nhìn họ hai người.

Cũng phải thôi cậu con trai vừa thanh tú vừa điển trai, cô gái tuy trông có hơi… rùng mình, nhưng mặt mày vẫn xinh, bỏ qua vết máu và cây kéo to, là một cô gái khá dễ coi.

Nhưng bất ngờ thay, phản đối lại không đến từ ai khác mà là hai học sinh cấp ba.

Trương Bằng Phi và Lưu Tiểu Sa trông như thể “bảo bối” của họ sắp bị cướp, đôi mắt đỏ ngầu như sắp phun lửa, gần như cùng hét lên: “Không được!”

Đàm Thanh: “…?”

Lưu Tiểu Sa quặp chặt tay đến bật móng: “Tôi phải sống, chỉ có cô ấy mới có thể cứu tôi!”

Trương Bằng Phi tiếp tục: “Một mình tôi ở đây sẽ chết!”

Cậu ấy há mồm như nghe thấy thứ gì quỷ quái, người run bần bật: “Không được, tôi không muốn chết, tôi không muốn chết!!! Cô ấy đã nói, cô ấy có thể dẫn tôi sống sót—”

Khi tình hình rơi vào bế tắc, người phá vỡ bế tắc xuất hiện.

Tô Dao Linh một câu đập tan vấn đề: “Giang Lăng rất thông minh, theo cậu ấy cũng có thể sống. Nếu các cậu cố tranh giành vị trí duy nhất, cuối cùng chẳng ai sống được.”

Lưu Tiểu Sa và Trương Bằng Phi đồng loạt nhìn về phía cô.

Tô Dao Linh nói tiếp:

“Đàm Thanh là người có năng lực. Toa số 1 hiện chưa rõ có an toàn hay không, mà vì đứa bé đã nhường chỗ tốt một trong hai toa số 1 và số 2 cho bọn họ, thì không thể chỉ nhận lợi mà không gánh chút rủi ro. Vậy để Đàm Thanh đi kiểm tra toa số 1.

Chúng ta đều là học sinh cấp ba, thuộc nhóm yếu thế, lấy toa số 2 cũng hợp lý, đúng không?”

Đàm Thanh: “…Hợp lý.”

Toa số 1 cho anh ấy và Hứa Tử Lạc, toa số 2 cho Giang Lăng và Trương Bằng Phi.

Ban đầu Đàm Thanh nghĩ rằng, với tính cách thần kinh căng thẳng và sự cố chấp hiện tại của hai học sinh này, e rằng rất khó thuyết phục họ. Nhưng không ngờ, chỉ cần Tô Dao Linh mở miệng, cả hai liền ngoan ngoãn đồng ý.

…Cô thật sự không thôi miên họ đấy chứ?

Đàm Thanh đoán không sai. Tinh thần của Trương Bằng Phi và Lưu Tiểu Sa giờ đây hoàn toàn không bình thường, nên bất cứ lời nào Tô Dao Linh nói, trong mắt họ đều là thánh chỉ.

Mỗi người khi phát điên hay mất lý trí đều có biểu hiện khác nhau kẻ thì ảo giác, người thì hung hăng, lại có kẻ rơi vào trạng thái mê muội cực đoan.

Tô Dao Linh đứng dậy, bước qua Trần Y Nam đang ngẩn người, đi đến chỗ nối giữa hai toa, mở cửa dẫn sang toa phía sau.

Dù ánh sáng trong toa vẫn mờ tối, nhưng có thể lờ mờ thấy toa số 4 bên trong chẳng có gì đặc biệt. Cửa dẫn đến toa số 5 vẫn đóng, nhưng không khóa chặt.

“Nhìn bằng mắt thường thì toa số 3 và 4 tương đối an toàn. Một cái cho bọn tôi, cái còn lại cho các anh sinh viên,”

Tô Dao Linh nói tiếp: “Các anh chọn trước đi, tôi sẽ chọn sau.”

Chung Điển người từ đầu vẫn đóng vai trò lãnh đạo nhóm sinh viên đẩy gọng kính, nói:

“Chúng tôi chọn toa số 4.”

Triệu Phi Cốc hơi hoảng, nghe vậy liền hỏi:

“Vì sao? Toa số 4 chẳng phải gần cái toa có tên điên kia nhất sao…”

Chung Điển lắc đầu, hạ giọng:

“Toa số 3 rất kỳ lạ.”

Nghe đến đây, Triệu Phi Cốc lập tức nhớ đến gương mặt người mà mình nhìn thấy ngoài cửa sổ.

Rốt cuộc thứ đó là gì?

Nó chỉ dõi theo toa số 3, hay là giám sát cả chuyến tàu?

Thật ra, Chung Điển chọn toa số 4 còn vì một lý do khác trừ cái thứ không biết có thật hay không ở ngoài cửa sổ, còn có chuyện toa đó dường như lúc nào cũng “thừa một người” hoặc “thiếu một người”.

Đã không hiểu được, thì tốt nhất là tránh. Dù sao cũng đã quan sát qua, toa số 4 khá an toàn, mà Đàm Thanh đã trói tên điên kia lại, cửa khóa chặt rồi cô ấy có phát cuồng cũng không qua được.

“Vậy… chúng ta ở toa số 4 à?”

Trần Y Nam có chút sợ hãi hỏi:

“Thế còn các cậu thì sao?”

Chung Điển: “…”

Xong rồi quên mất hai cô gái này.

Theo lý mà nói, anh ấy nên nhường toa 4 cho họ, nhưng giờ là lúc sinh tử, Chung Điển im lặng, không biết trả lời sao.

Lúc này, Tô Dao Linh lại lên tiếng:

“Đàm Thanh có chìa khóa còng tay đúng không?”

Cô quay sang nhìn anh ấy:

“Anh đưa chìa khóa cho họ, bảo họ dồn tên điên kia vào toa phía sau thêm một ngăn nữa. Như vậy, toa số 5 sẽ trống ra.”

Trong góc, Trương Tuấn người đã rụt rè im lặng nãy giờ nghe xong thì cảm thấy không ổn:

“Thế còn tôi? Tôi ở toa nào?”

Tô Dao Linh thản nhiên đáp:

“Tôi đề nghị anh ở chung với tên điên.”

Trương Tuấn: “???”

Đề nghị của cô rất hay.

Lần sau đừng đề nghị nữa.

Chỉ còn hai phút.

Đàm Thanh đưa chìa khóa cho Chung Điển anh ấy phải đi kiểm tra xem toa số 1 có an toàn hay không trước, rồi mới có thể để Hứa Tử Lạc theo mình sang đó. Cuối cùng, anh ấy đành tạm giao cô bé cho Giang Lăng trông hộ.

Tô Dao Linh vẫn ở lại toa số 3 coi như chẳng đi đâu cả. Cô chỉ đứng dậy mở cửa, rồi lại ngồi xuống, quả thật lười đến mức không muốn nhúc nhích thêm một bước.

“Khoan đã.”

Khi những người khác chuẩn bị đi sang toa sau, cô bỗng lên tiếng gọi họ lại.

Chung Điển quay đầu:

“Gì thế?”

Tô Dao Linh liếc nhìn Mạnh Âm ở gần đó, rút từ trong ngực ra một vật rồi ném thẳng về phía cô ta. May mà Mạnh Âm phản ứng kịp, nhanh tay bắt lấy nếu không, món đồ kia có lẽ đã cắm thẳng vào người cô ta.

Không sai thứ Tô Dao Linh ném ra chính là chiếc kéo lớn mà cô luôn mang theo.

Hơn nữa, vẫn còn dính máu.

Mạnh Âm: “…?”

Tô Dao Linh nói:

“Trừ Lộ Liêu Liêu, còn có Tống Quế. Tống Quế có thể đang ở toa số 1, cũng có thể ở phía sau. Cái này cho các người phòng thân.”

Triệu Phi Cốc không hiểu:

“Vậy sao cô không đưa cho tôi với anh Chung? Đưa cho một cô gái làm gì?”

Tô Dao Linh cười nhạt:

“Tôi tin phụ nữ hơn.”

Rồi cô bổ sung thêm một câu:

“Hơn nữa… Chung Điển trông cũng không giống người thích vận động lắm.”

Chung Điển: “…??”

Kéo tôi vào chuyện này làm gì?

Thời gian không còn nhiều, mà Tô Dao Linh còn sẵn lòng tặng họ một món vũ khí, vậy cũng đã là tốt lắm rồi chẳng ai dám tiếp tục tranh cãi.

Cả nhóm mở cửa, bước vào toa số 4.

Cánh cửa phía sau khép lại từ từ, tự động đóng kín.

Bên Đàm Thanh cũng rời khỏi toa số 3, đi về phía đầu tàu.

Trương Bằng Phi, tuy đã đồng ý ở chung toa với Giang Lăng, nhưng khi đi cuối cùng, cậu ấy vẫn đứng chặn ngay lối cửa, cố giữ cho hai toa chưa tách hẳn, dường như không muốn rời khỏi toa số 3.

Ánh mắt cậu ấy lướt qua Lưu Tiểu Sa đang đứng cạnh Tô Dao Linh trong mắt lóe lên một tia sợ hãi.

Tô Dao Linh nói:

“Ở cùng Giang Lăng đi, cậu ấy thông minh. Nghe lời cậu ấy, cậu sẽ không chết đâu.

Nhớ kỹ phải nghe tôi và cậu ấy. Nếu không, cậu chắc chắn sẽ chết.”

“…Tôi sẽ nghe hết lời cậu ấy. Tôi muốn sống… Tôi không muốn ở lại đây nữa. Chúng… chúng cứ nói mãi…”

Trương Bằng Phi bắt đầu lạc giọng, ánh mắt dại đi.

Giang Lăng quay lại, hỏi:

“Chúng là ai?”

“Là… ngoài cửa sổ… trên tàu… dưới gầm xe… trong đầu tôi…”

Khi Trương Bằng Phi đang lẩm bẩm những lời vô nghĩa, Lưu Tiểu Sa đột nhiên ôm chặt đầu, hai mắt đỏ rực, hét lớn:

“CÂM MIỆNG! CÂM MIỆNG! ĐỪNG NÓI NỮA! ĐỪNG GỌI NỮA!!”

【Khoảng cách đến khi các cửa toa khóa hoàn toàn: 00:02】

Dòng chữ đỏ trên bảng điện tử lăn nhanh hơn, còn ánh sáng vàng mờ trong toa đột ngột biến thành màu máu đỏ rực.

【Cửa toa sắp khóa. Vui lòng ghi nhớ điều khoản đặc biệt tại trạm này, không——】

Màn hình nhấp nháy vài lần rồi tắt hẳn, chưa kịp hiển thị hết phần còn lại.

Ngay lúc đó —

Cánh cửa mà Trương Bằng Phi đang giữ bị một lực mạnh khủng khiếp hút ngược trở lại, đóng sầm về phía trung tâm!

Dường như đó là sức mạnh của chính con tàu điện, cưỡng chế đóng và khóa toàn bộ cửa.

Trước khi hai cánh cửa khép kín hoàn toàn, Trương Bằng Phi đột nhiên phát điên, hai tay cào lấy tai mình, rồi quay sang nhìn Tô Dao Linh, chỉ thẳng vào cô, gào lên trong tuyệt vọng:

“Con dê! Con dê! Con dê ở bên cạnh cậu!!”

Tô Dao Linh đảo mắt quan sát khắp bên trong toa không thấy con dê nào như Trương Bằng Phi vừa hét lên, chỉ nghe phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Ngay sau đó trước khi cánh cửa phía sau kịp đóng hẳn, một bóng người bị đẩy mạnh vào trong toa số 3.

Cùng lúc ấy, giữa các toa vang lên tiếng “cạch” khóa cửa, cả hai đầu toa đều bị khóa chặt hoàn toàn.

Loa phát thanh lập tức bật lên âm thanh chói tai, méo mó, trộn lẫn với ánh đèn đỏ đang chập chờn lập lòe.

【…zzt… Cửa toa đã bị khóa, quý khách… zzt… không thể… rời khỏi… zzt… toa hiện tại.】

【…zzt… Năm phút trước khi đến ga cuối, cửa toa sẽ mở lại… zzt…】

【…zzt… Quý hành khách xuống tàu xin hãy mang theo… zzt… vé của mình… zzt…】

Tiếng rè rè dần biến mất.

Rồi lại vang lên giọng phát thanh lạnh lẽo, trầm đều.

【Hãy xuống tàu từ cửa bên phải, chú ý khoảng cách giữa cửa tàu và sân ga.】

【Cuối cùng, xin ghi nhớ điều khoản đặc biệt của trạm này. Hãy giữ nỗi sợ hãi! Hãy giữ nỗi sợ hãi! Chúc các hành khách có một hành trình vui vẻ.】

Ánh đèn đỏ hắt lên khắp toa số 3, khiến mọi thứ đều phủ một lớp sắc máu mờ ảo.

Lưu Tiểu Sa đang ngồi sụp dưới đất, ôm đầu run rẩy, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa.

Còn Tô Dao Linh lúc này đang đối diện ánh mắt của người vừa bị đẩy vào trong.

Giờ đây, toàn bộ toa số 3 có ba người.

Nhưng theo lời phát thanh vừa rồi, mỗi toa, sau khi khóa cửa, chỉ được phép tồn tại hai hành khách.

Người bị đẩy vào là Mạnh Âm.

Cô ta trông vô cùng nhếch nhác, trên chiếc cổ trắng nõn vẫn còn hằn rõ một vết trầy đỏ như bị vật sắc nhọn đâm vào.

Cô ta nói khẽ:

“Cái kéo… bị cướp mất rồi.”

Tô Dao Linh chỉ khẽ gật đầu.

Mạnh Âm liếc nhìn Lưu Tiểu Sa đang co rúm trong góc, rồi lại nhìn về phía Tô Dao Linh:

“Lộ Liêu Liêu chết rồi.”

Tô Dao Linh lại gật đầu.

Mạnh Âm: “…”

Chỉ vậy thôi à?

Cô ta không kìm được, giọng khàn đi vì phẫn nộ và hoang mang:

“Cô… chẳng lẽ đã biết trước cô ta sẽ chết? Biết cả việc cái kéo sẽ bị lấy đi sao?”

Tô Dao Linh mỉm cười, nhẹ như gió:

“Không. Tôi không biết cô ấy sẽ chết, cũng không biết cô lại yếu đến mức giữ không nổi một cái kéo.”

“Vậy sao cô lại không hề ngạc nhiên?”

“À, nếu tỏ ra ngạc nhiên mà có thể khiến tôi biết nguyên nhân cái chết của Lộ Liêu Liêu,”

Tô Dao Linh khẽ nhướng mày, giọng trở nên sắc lạnh.

“Vậy tôi có thể giả vờ kinh ngạc một chút. Nhưng còn cô, cô không nên để mất cái kéo đó.

Tôi nghĩ, trong toa này, không ai là đối thủ của cô cả.

Người đã đẩy cô vào đây, có lẽ chính anh ta cũng không biết mình bị lợi dụng, đúng không?

Hay nên nói là cô mới là người lợi dụng anh ta, để khiến bản thân trông như một kẻ bị hại vô tội bị đẩy trở lại toa số 3?”

Ánh mắt Mạnh Âm lóe lên vẻ cảnh giác:

“Cô nói cái gì vậy? Tôi nghe không hiểu.”

Rồi cô ta nhanh chóng đổi giọng, cố kéo chủ đề đi hướng khác:

“Giờ chẳng phải điều chúng ta nên lo là việc toàn toa có ba người sao? Nếu phạm quy thì sẽ có hình phạt, chúng ta có thể sẽ chết đấy! Sắp tới ga cuối rồi, chết ngay lúc này chẳng phải rất uổng sao?”

Tô Dao Linh cười nhạt, giọng điệu bình thản mà đầy mỉa mai:

“Thế cô có cách giải quyết à?”

Mạnh Âm nhìn về phía góc toa nơi Lưu Tiểu Sa vẫn đang run rẩy co ro:

“Dù sao cậu ta cũng là bạn cùng lớp của cô, nhưng tôi là người trưởng thành, đánh nhau với tôi chắc chắn sẽ khó hơn. Tôi không cố ý bị đẩy vào đây, nhưng giờ đã đến mức này rồi, chúng ta chỉ có thể nhanh chóng tìm cách sống sót. Hiện tại vẫn chưa biết hình phạt khi vượt quá số người là gì nên có lẽ vẫn còn đường sống.”

Giọng nói của Mạnh Âm giờ đây mang theo một loại kiên quyết lạnh lẽo hiếm thấy.

Cô ta nhìn thẳng vào Tô Dao Linh, nói chậm rãi, từng chữ một:

“Liên thủ với tôi đó là lựa chọn tốt nhất của cô.”

Tô Dao Linh nói giúp cô ta tóm ý luôn: “Ý cô là để tôi cùng cô xử lý Lưu Tiểu Sa?”

“Xử lý” nghe nhẹ nhàng hơn thật.

Trong điều khoản đặc biệt nói rõ mỗi toa chỉ được phép có hai hành khách sống.

Trong ba người kia, chỉ có thể có hai người sống sót.

Tô Dao Linh nói: “Nhưng nếu tôi không muốn giết người thì sao?”

Mạnh Âm nhìn cô, giữ một khoảng cách nhất định, rõ ràng không hoàn toàn tin tưởng.

Gương mặt cô ta trong ánh đèn đỏ trông lạnh lùng: “Nếu cô không muốn ra tay với bạn cùng lớp mình, thì đưa kéo cho tôi tôi sẽ thay cô làm việc đó.”

“Không cần phiền đến cô đâu.”

“Một khi cậu ta không chết, thì tôi và cô sẽ chết.”

Tô Dao Linh lắc đầu.

“Nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ không chết.”

Mạnh Âm ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?!”

“Đúng, cho đến giờ, những điều khoản trên loa đều ứng nghiệm, và ít nhất những quy định đó xem ra còn ‘thân thiện’ hơn mấy con quái trong toa. Nhưng,”

Tô Dao Linh dừng lại rồi tiếp: “Điều khoản mà chúng ta nghe được ở ga này chưa chắc đã là điều khoản do nhà ga ban hành, thậm chí có thể không phải do nhà ga phát ra.”

Mạnh Âm lắc đầu, vẫn không tin: “Mấy điều khoản ở mỗi ga đều được thông báo qua loa mà, dù ga Thanh Hà Nhã Viên có không có hiệu lực, cũng không có nghĩa ga này cũng không có hiệu lực.”

“Đúng là thông báo qua loa,” Tô Dao Linh nhẹ nhàng giải thích, “Nhưng cô có nhận thấy loa ở ga này kỳ lạ không? Lúc đầu tín hiệu cực kém, rồi đến một lúc nào đó bỗng nhiên âm thanh trở nên trơn tru, không một tạp âm.”

Mạnh Âm cau mày: “Rồi sao?”

“Tên thuật ngữ chiếm dụng tín hiệu cô có nghe chưa?”

Mạnh Âm bỗng đáp ngay: “Ý cô là, nội dung phát thanh xuất hiện sau khi bị lag khác với phần trước kia phần gốc đã bị thay thế, bị thay bằng tín hiệu khác?”

Tô Dao Linh gật đầu: “Thấy chưa, cô thông minh lắm. Tôi chỉ ném ra một cái tên thuật ngữ, thậm chí không giải thích sâu, mà cô đã hiểu được ý tôi.”

Cô tiếp tục: “Ở ga này, dù có quái vật hay không, hay quái vật là gì thì không quan trọng. Quan trọng là bọn chúng có khả năng thay đổi nội dung phát thanh, thế vào đó là những gì bọn chúng muốn chúng ta nghe tức là phát thanh giả.”

Lúc trước, nội dung phát thanh ban đầu thật sự như thế này

【Trạm này… xẹt xẹt… xẹt xẹt… xẹt xẹt… sắp…】

【Xin…xẹt xẹt đừng… xẹt xẹt … hãy sợ hãi… xẹt xẹt…đừng.】

Đoạn này là nội dung phát thanh thật, bởi vì tín hiệu bị nhiễu quá nặng. Nghe chập chờn, dường như bảo là phải sợ hãi, nhưng cách diễn đạt hoàn toàn khác so với đoạn sau bị thay thế.

Từ chỗ này trở đi

【Xin vui lòng không vi phạm điều khoản đặc biệt của ga này. Nội dung điều khoản đặc biệt như sau: Hãy duy trì cảm giác sợ hãi! Hãy duy trì cảm giác sợ hãi…….】

Tức là tín hiệu đã bị chuyển đổi sang tín hiệu của bọn chúng, tức là phát thanh giả.

【……Năm phút nữa, các cửa nối giữa các toa sẽ tự động khóa lại… Sau khi khóa, mỗi toa phải có đúng hai hành khách còn sống, không được nhiều hơn hai người, cũng không được ít hơn hai người, nếu vi phạm, tất cả hành khách trong toa đó sẽ chết… Cuối cùng, xin quý hành khách ghi nhớ một điều. Hãy giữ nỗi sợ hãi của mình! Hãy giữ nỗi sợ hãi của mình! Chúc quý hành khách có một chuyến đi vui vẻ.】

Tô Dao Linh nói: “Chữ ‘要恐’ không phải là ‘phải sợ’, mà là ‘không được sợ’. Câu đó còn được lặp lại ba lần, chỉ là vì tín hiệu nhiễu quá nên ta chỉ nghe được từng mảnh rời rạc.”

Nếu lấy tiền đề rằng đoạn phát thanh sau là giả, thì mọi chuyện liền dễ suy luận hơn rất nhiều.

Nếu bọn thứ đó thật sự muốn truyền đi cùng một nội dung với phát thanh gốc, thì chẳng có lý do gì chúng phải chiếm tín hiệu, thay tín hiệu cả.

Nội dung gốc của nhà ga là để bảo vệ hành khách, còn đám quái vật lại muốn giết sạch hành khách mục đích của hai bên hoàn toàn trái ngược.

Vì vậy, muốn biết phát thanh thật ban đầu là gì, chỉ cần đảo ngược lại nội dung mà ta đã nghe được.

Giữ nỗi sợ hãi! Giữ nỗi sợ hãi! Là giả.

Còn điều khoản thật sự của ga này, là không được sợ hãi!

Phải có đúng hai hành khách còn sống trong mỗi toa, nếu không sẽ chết.

Câu này, khả năng là giả cao hơn thật rất nhiều.

Mạnh Âm cau mày: “Vậy chúng làm vậy để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để khiến chúng ta hoảng loạn? Nhưng đâu cần phải quy định mỗi toa chỉ có hai người…”

Tô Dao Linh ngắt lời:

“Mục đích của chúng không chỉ là khiến ta hoảng loạn mà là khiến chúng ta tự giết lẫn nhau.”

“Vì tranh nhau chỗ trong toa, con người sẽ sinh ra ác niệm, càng sợ hãi hơn, tinh thần càng dễ bị bóp méo, dẫn đến điên loạn.”

Mạnh Âm nhíu mày: “Nhưng… làm gì có ai chỉ vì nghe loa phát thanh mà lại đi giết người—”

Câu nói của cô ta đột ngột dừng lại.

Không cần Tô Dao Linh nhắc, Mạnh Âm cũng tự nhận ra chính cô ta vừa rồi thật sự đã định giết người.

Nếu không phải Lộ Liêu Liêu phát điên giết chết ba người, thì giờ số lượng toa không đủ để chia.

Và nếu Trương Tuấn có thêm đồng minh, anh ta đã không bị gạt ra ngoài, mất hết tiếng nói như bây giờ.

Khi ấy, bốn người họ nhất định sẽ vì giành lấy những toa tốt nhất mà giết các hành khách khác.

Mà những người khác, vì muốn sống, cũng sẽ phản kháng và họ cũng sẽ giết người.

Điều đáng sợ nhất là, dưới sự ảnh hưởng của một thế lực vô hình nào đó, mọi người hoàn toàn không nhận ra mình đang bị dẫn dắt, bị xâm thực, bị những ý nghĩ đen tối chiếm lấy tâm trí, rồi từng chút một trượt sâu vào sự điên loạn.

Muốn sống thì có sai không?

Tự vệ thì có sai không?

Không sai.

Cho nên, giết người cũng trở thành một hành động đương nhiên.

Chính cái ý niệm không nên có ấy, đã được cấy vào đầu họ qua những câu phát thanh tưởng như vô hại.

Khó trách khi nãy Tô Dao Linh chẳng hề tỏ ra kinh ngạc bởi cô sớm biết rằng đoạn phát thanh không bị nhiễu mới là giả.

Mạnh Âm trong lòng đã tin quá nửa, nhưng vẫn cố nói ra miệng:

“Những gì cô nói về việc chiếm tín hiệu… không có chứng cứ. Nếu đoán sai, chúng ta sẽ phải trả giá bằng mạng sống.”

Thiếu nữ mỉm cười, giọng chắc nịch:

“Cô còn có thể đứng đây nói chuyện với tôi chính là bằng chứng rõ nhất rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc