Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lộ Liêu Liêu có thể đi lại giữa các toa qua sân ga, nên Tống Quế cũng có khả năng. Toa năm đang khóa có Lộ Liêu Liêu, toa sáu bảy chưa rõ tình hình, Tống Quế có thể đang ở toa một hoặc một trong các toa sáu bảy nếu cô ấy cũng hung hãn như Lộ Liêu Liêu thì quá nguy hiểm.
Vì thế thực tế số toa an toàn cho họ ở không còn nhiều, nếu phải tuân theo điều khoản đặc biệt ở ga này, họ phải phân bổ chỗ ở ngay và nhanh, không thì có thể chết.
Mấy hành khách mới tuy không trải qua mấy ga trước để biết sức mạnh của nội quy hành khách và điều khoản đặc biệt, nhưng trong những bản sao cho người mới chơi mà họ từng vào, họ đã thấy nguy cơ khi vi phạm nội quy.
Dù phát thanh nói thật hay giả, tuyệt đối không được thử thách nội quy một cách liều lĩnh.
Với từng cá nhân, chiến lược tốt nhất hiện giờ là đi xem toa số 2 phía trước hoặc toa số 4 phía sau có vấn đề gì không, và cố chọn một đồng đội đáng tin cậy.
Trương Tuấn tính toán rất nhanh toa số 4 quá gần tên điên giết người mà họ nói tới, nếu cửa không chắc, bị đạp vỡ thì sao? Tất nhiên, toa số 2 vẫn là lựa chọn an toàn hơn.
Anh ta cũng không thể đi một mình, phải kiếm một người dễ điều khiển, dù người đó phát điên cũng còn trong tầm kiểm soát.
Vì vậy anh ta là người đầu tiên giơ tay nói: “Tôi đi toa số 2. Ai tranh với tôi thì thử xem, muốn chết thì cứ cố!”
“Anh! Đứa trẻ đó, lại đây với tôi!” Anh ta chỉ vào Hứa Tử Lạc.
Cả nam lẫn nữ đều có thể gây nguy hiểm, chẳng phải Giang Lăng vừa nói tên kẻ điên kia là bạn học của họ sao. Một học sinh cấp ba phát điên có thể hạ ba người lớn, anh ta không dám coi thường những người trong toa.
Hai nam sinh trông cũng không vững tinh thần, một tên nói năng lung tung rằng trong toa có thứ đáng sợ, lúc hỏi là gì thì lại ấp úng không dám nói, rồi sau lại bảo trong toa thiếu một người. Ai biết hai đứa đó lúc nào sẽ phát cuồng?
Trương Tuấn chọn đứa bé gái này cũng có tính toán, anh ta để ý đến mối quan hệ giữa cô bé và Đàm Thanh. Trước đó ở nhà ga, khi anh ta bảo Đàm Thanh tránh ra đừng cản đường, Đàm Thanh im lặng nhường, nên Trương Tuấn cho rằng người đàn ông ngoài ba mươi ấy là hạng quả mềm, dễ bắt nạt.
Hơn nữa anh ấy đã nói rõ cô bé chỉ là đứa nhặt được trên đường, không phải con ruột.
Thời gian ít, Trương Tuấn không chỉ nói suông mà còn hành động thấy cô bé chui về phía sau Đàm Thanh, anh ta liền tiến tới định túm.
“Cô bé không thể ở cùng toa với anh.” Đàm Thanh nhìn một phát đã thấy Trương Tuấn không phải người tốt; mấy đứa đàn em của anh ta đã chết ở toa sau, Trương Tuấn không hỏi han gì mà chỉ lo sợ quái vật sẽ đuổi tới giết mình.
“Đi ra!” Trương Tuấn siết chặt nắm tay vung đấm.
Nhưng Đàm Thanh chỉ lách người né sang một bên, tóm lấy cánh tay anh ta, vặn mạnh, kéo anh ta xoay xuống phía sau lưng mình, động tác nhanh nhẹn và dứt khoát, rồi đè Trương Tuấn xuống đất: “Đứng yên!”
Câu nói đó và động tác ấy, Trương Tuấn quá quen thuộc rồi mỗi lần bị bắt gần như đều là theo đúng quy trình này. Trong khoảnh khắc, anh ta lập tức nhận ra Đàm Thanh có lẽ là cảnh sát, nếu không thì cũng phải là huấn luyện viên võ thuật gì đó.
“Buông ra, buông ra mau!”
Trương Tuấn đau đến mức hét lên.
Đàm Thanh quát lạnh: “Nếu anh còn không ngoan ngoãn, tôi sẽ nhốt anh chung với kẻ điên ở phía sau đấy.”
“Được rồi, được rồi! Chỉ là một con bé thôi mà, cho anh luôn, được chưa…”
Được thả ra rồi, Trương Tuấn nhìn Đàm Thanh bằng ánh mắt đầy hằn học, nhưng vì biết mình tay không đánh không lại, đành nuốt hận vào bụng.
Giả vờ làm người tốt à? Anh ta nghĩ thầm. Chẳng qua anh cũng chỉ thấy con bé đó dễ sai khiến nên muốn giữ lại thôi!
Giờ mà cứng đầu thì chẳng làm được gì, nhưng nếu muốn sống sót, anh ta phải tìm cách khống chế được nhóm này. Và thế là Trương Tuấn bắt đầu nhắm đến Tô Dao Linh.
Cô gái đó có một cây kéo trong túi, trông rất sắc. Nếu anh ta có được con dao đó, anh ta sẽ đâm chết Đàm Thanh, để xem mấy người còn lại có dám không nghe lời anh ta không rồi anh ta sẽ chiếm lấy toa tàu tốt nhất.
Thế là, vừa xoa cánh tay vừa giả vờ tỏ ra biết điều, Trương Tuấn nhân lúc mọi người không để ý, bất ngờ lao thẳng về phía ghế dài.
Ở đó, ngồi một cô gái tóc ngắn, vẻ mặt lười nhác, chẳng có chút căng thẳng nào.
Nhưng trước khi anh ta kịp lao tới, bị Giang Lăng chìa chân ra cản, sau đó đạp mạnh lên lưng.
Cậu con trai trông khá điển trai nhưng ít nói đó lạnh nhạt nói:
“Chưa chừa à? Muốn chết hả?”
Chỉ một cú đạp nhẹ thôi, nhưng lại giáng chính xác vào xương sống anh ta, cảm giác như chỉ cần Giang Lăng dùng thêm chút lực, anh ta sẽ lập tức bị liệt.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Trương Tuấn, vừa vì đau, vừa vì sợ:
“Hiểu nhầm rồi, tôi… tôi không định động tay với cậu…”
Giang Lăng lạnh giọng:
“Động tay với bạn tôi cũng không được.”
Lúc này Trương Tuấn mới nhận ra mình lại nhìn nhầm người nữa rồi và lần này lại đá trúng tấm sắt dày.
Cái tên công tử mặt trắng này còn đáng sợ hơn cả Đàm Thanh. Đàm Thanh chỉ làm anh ta trật khớp tay suýt gãy, còn người này… rõ là muốn lấy mạng anh ta luôn!
Rõ ràng khi nói chuyện trên tàu, chàng trai này chẳng nói mấy lời, cũng hay bị người ta lơ đi, vậy mà bây giờ nhìn lại đúng là chó không sủa mới cắn đau nhất!
Ngay khi Trương Tuấn đang thầm chửi Giang Lăng là chó trong bụng, bên cạnh, Trần Y Nam không kìm được liếc nhìn mấy lần.
Cậu em này đẹp trai thật…
Nhất là cái cách cậu đá ngã tên côn đồ kia thật hả hê!
Trương Tuấn chỉ mạnh miệng bên ngoài, trong lòng lại hèn nhát, chuyên bắt nạt kẻ yếu, đã thế còn kiêu ngạo quá đáng, cô ấy sớm đã thấy ngứa mắt với loại người này rồi.
Đàm Thanh nhìn người đã trải qua vô số chuyện, chỉ cần liếc hướng mà Trương Tuấn định lao tới, là hiểu ngay mục tiêu anh ta nhắm đến chính là cô gái tóc ngắn kia.
Thực ra, cô gái tóc ngắn đó quả thật đáng sợ người dính đầy máu, lại có vẻ kỳ quái nhưng cô cũng là người duy nhất trên tàu có vũ khí.
Trước đó mọi người đều tưởng cô là quái vật, bị quy tắc ở ga trước đánh lừa mà suy diễn quá xa. Giờ thì nhìn lại, nhóm hành khách trông như học sinh cấp ba này chắc không có vấn đề gì lớn.
Nói cách khác, sự hung hăng của Trương Tuấn chỉ là vỏ bọc.
Anh ta chỉ định đánh úp, cướp cây kéo của Tô Dao Linh, nghĩ rằng có vũ khí rồi thì sẽ có thể uy hiếp người khác.
Nhưng không ngờ, phản ứng của Giang Lăng còn nhanh hơn một cú đã quật ngã anh ta xuống sàn, khiến sự tàn bạo giả tạo của anh ta chẳng khác nào con hổ giấy.
Không phải Trương Tuấn quá yếu nếu thật sự kém như vậy thì anh ta đã chẳng có được cái oai phong dắt theo ba tên đàn em suốt ngày lượn lờ.
Vấn đề là ở chỗ Đàm Thanh quá chuyên nghiệp, còn Giang Lăng thì phản ứng nhanh, một chiêu thức uy lực của Giang lăng lại khiến Trương Tuấn trông như một thằng ngốc.
Mà sau màn lộn xộn ấy, ngay cả Chung Điển và mấy người khác cũng lập tức sinh ra cảm giác nguy hiểm.
Trương Tuấn hết cướp đứa nhỏ của Đàm Thanh, lại định ra tay với mấy học sinh cấp ba, đều thất bại. Vậy tiếp theo chẳng phải anh ta chỉ còn nước giở trò với đám sinh viên bọn họ thôi sao?
Thế là Chung Điển chủ động cảnh cáo.
“Bọn tôi đông người, nếu anh dám manh động, thì không chỉ nói miệng đâu chúng tôi thật sự sẽ ném anh vào toa sau cùng nhốt chung với kẻ điên kia đấy.”
Triệu Phi Cốc lập tức phụ họa:
“Đúng rồi, đúng rồi! Anh tránh xa bọn tôi ra! Nếu không tôi với anh Chung đánh chết anh!”
Thật ra anh ấy chỉ nói cho có khí thế thôi. Triệu Phi Cốc vốn là một tên mọt sách nhát gan đánh người thì không dám, nói gì đến đánh chết ai.
Trương Tuấn biết tiến biết lùi, vội xuống giọng:
“Tôi biết sai rồi, được chưa? Thả tôi ra đi, tôi không động tay nữa, được chưa?”
Giang Lăng rút chân lại.
Trương Tuấn ho khan vài tiếng, cố đứng dậy, vừa xoa lưng vừa lẩm bẩm nguyền rủa:
“Có ngày tôi bắt cậu phải khóc mà xin tôi tha…”
Chẳng may, Giang Lăng tai rất thính, nghe rõ từng chữ.
Cậu khẽ lắc đầu, thở dài, liếc sang cô gái tóc ngắn đang ngồi trên ghế cạnh mình Tô Dao Linh, vẻ mặt cô hơi thất vọng.
Sau đó, Giang Lăng bình thản nói với Trương Tuấn:
“Anh không hiểu à? Tôi là đang cứu anh đó.”
Trương Tuấn không kịp suy nghĩ câu nói ấy có ý gì, chỉ tưởng Giang Lăng nghe được lời chửi của mình, trong lòng hoảng sợ, chờ mãi không thấy cậu ra tay trả thù mới thở phào nhẹ nhõm.
Còn Tô Dao Linh thì thật sự thấy tiếc.
Nếu Trương Tuấn dám lao lên, cô chỉ cần hai nhát kéo vào thận, đảm bảo hiệu quả răn đe tuyệt đối loại người như anh ta sẽ sợ cô đến mức tránh xa, khỏi rước thêm phiền phức.
Nhưng Giang Lăng làm vậy cũng không sai.
Bầu không khí ở trạm này quá kỳ dị, mà phía trước chỉ còn một trạm nữa là đến ga cuối, không thể nào đơn giản như vậy được.
Hơn nữa, giọng phát thanh ban nãy méo mó và nhiễu nặng, chứng tỏ nơi này hoặc rất khác các ga trước, hoặc nguy hiểm hơn nhiều, có thể khiến người ta bị “đồng hóa” hoặc “ăn mòn”.
Trương Tuấn hiện tại đầu óc đã chẳng bình thường, nếu bị thương rồi phát điên, e là sức chiến đấu của anh ta sẽ tăng gấp mấy lần.
Từ sau khi nhân viên tàu tự bốc cháy rồi chạy trốn trong điên loạn, đến giờ chưa thấy xuất hiện lại.
Tô Dao Linh cũng không chắc liệu còn có thể gặp lại người giấy kia hay không nhưng may là cô vẫn còn hai cây kéo trong tay, so với lúc mới bắt đầu trò chơi, đã tốt hơn nhiều.
Trương Tuấn bị Giang Lăng bóc mẽ suy nghĩ thật, lại bị Đàm Thanh và Chung Điển lần lượt cảnh cáo, trong lòng chột dạ, định len lén tránh ra một góc nghỉ cho yên.
Vừa quay người lại.
Một gương mặt trắng bệch, hốc mắt trũng sâu, ánh mắt điên dại đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt hắn!
“Má ơi——!!!” Trương Tuấn hét toáng lên, lùi nhanh đến mức ngã phịch xuống đất, thêm một vết bầm nữa trên người.
Nhìn kỹ lại hóa ra là Trương Bằng Phi, một trong mấy học sinh cấp ba.
Đúng, chính là cái thằng cao to lực lưỡng nhưng ánh mắt lúc nào cũng như kẻ thần kinh kia.
Trương Tuấn trợn mắt, trong lòng chỉ có một câu:
Giờ học sinh cấp ba đều cứng thế này sao!?
Một đứa một mình hạ gục ba tên đàn em trưởng thành của anh ta, đứa khác đạp anh ta đến mức suýt liệt giờ đến cả thằng điên này cũng dám xông lên.
Trương Bằng Phi trông đúng là sắp bị dồn đến bờ vực phát điên, cậu ấy chằm chằm nhìn Trương Tuấn: “Nếu anh dám động vào cô ấy, tôi sẽ giết anh ngay lập tức!”
“Cô… cô ấy là ai…?”
Giọng nói chứa đầy nỗi kinh hoàng và đe dọa ấy khiến ngay cả đại ca Trương Tuấn cũng đổ mồ hôi lạnh, đến nỗi không phản ứng kịp.
Anh ta phân biệt được khác hẳn với kiểu lời đe dọa hình thức của Chung Điển lúc nãy, trong đôi mắt của cậu học sinh trông nhỏ tuổi này là sát ý thật sự cậu ấy không đùa, có thể sẽ giết người thật!
Trương Bằng Phi chỉ tay về phía Tô Dao Linh đang ngồi không xa.
Trương Tuấn ngẩng lên nhìn, chợt nhận ra có thêm một ánh mắt nguy hiểm khác là một nam học sinh lùn, mặt mũi chẳng ra gì, sắc mặt cũng méo mó điên dại.
Cái quái gì đang xảy ra, kịch bản gì mà cô gái tóc ngắn này giữ bên mình toàn những bạn cùng lớp ngày càng đáng sợ, ai nấy đều muốn bảo vệ cô?
Trương Tuấn hoàn toàn không thể hiểu được tâm lý của Trương Bằng Phi và Lưu Tiểu Sa lúc này, họ đã bị tàu điện dồn đến bờ vực, chỉ còn Tô Dao Linh mới có thể cứu họ, ý nghĩ đó ăn sâu vào não họ, đâm biến thành chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Họ còn nghe thấy những thứ người khác không nhận ra ví dụ giọng thì thầm liên tục bên tai, dù có bịt tai cũng len lỏi vào và cả con dê trong toa, con dê ấy…
Con dê đó…!!!!!
Và sẽ có càng ngày càng nhiều con dê…
Chắc chắn sẽ như vậy.
Nghĩ đến đó, Trương Bằng Phi khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy trong mắt Trương Tuấn trông đúng là điên rồ và biến thái, anh ta không nhịn được, lồm cồm bò lùi, lăn tới góc toa, né xa mấy học sinh kia.
Kính của Chung Điển phản chiếu ánh đèn, anh ấy liếc sang Giang Lăng: “…Mấy người cùng lớp của cậu có ổn không?”
Rốt cuộc Giang Lăng là người trông bình thường nhất giữa mấy học sinh cấp ba ấy.
Ai dè Giang Lăng chẳng khách sáo chút nào, cậu thẳng thừng đáp:
“Không rõ, có lẽ đã ở rìa của sự điên cuồng rồi.”
Rồi cậu nhắc thêm: “Tốt nhất mấy người đừng kích động họ.”
Chung Điển và những người khác lùi lại mấy bước, im lặng: “…”
Cảm ơn vì đã nói thẳng.
Với Trương Bằng Phi và Lưu Tiểu Sa hai người đã gần như chạm tới ranh giới điên loạn thì Tô Dao Linh là tấm vé sống sót duy nhất, cô chính là hy vọng để họ tồn tại.
Giờ trên đó chỉ còn lại ba phút.
Chuỗi đếm ngược này như mặt số của một quả bom hẹn giờ, một lần nữa khiến mọi người cảm nhận được mối nguy.
Đàm Thanh nói: “Chúng ta phải phân bổ các toa và số người trong mỗi toa cho ổn.”
Lời nói của Đàm Thanh có trọng lương, đằng nào Đàm Thanh cũng trông có vẻ tử tế, hơn nữa tuổi cũng lớn nhất trong toa.
“Dù chia thế nào thì ưu tiên phải bảo vệ trẻ con.” Đàm Thanh tiếp ngay. “Nhưng tôi sẽ không chiếm suất với Tiểu Lạc đâu. Tôi tin tưởng Giang Lăng, cậu ấy trông là một người tốt. Nếu được, tôi đề nghị để toa số 2 cho hai người họ.”
Mấy người không ngờ Đàm Thanh lại tách mình ra khỏi Hứa Tử Lạc, nhưng nghĩ kỹ thì cũng đúng nếu anh ấy bảo vệ cô bé chỉ vì muốn chiếm chỗ an toàn nhất thì chắc không ai đồng ý. Giờ là lúc sống còn, không phải thời gian lịch sự nhường nhịn.
Giang Lăng lại nói: “Tôi không có kỹ năng chăm trẻ.”
Mấy sinh viên đều liếc nhìn cậu.
Chung Điển trong lòng cũng suy tính chẳng ai muốn bỏ một cơ hội ăn sẵn thế này trừ khi Giang Lăng có lý do khác, liệu cậu có lo nếu ở cùng một đứa trẻ, xảy ra chuyện thì đồng đội không giúp được mà còn kéo chân mình?
Nghĩ vậy, với mấy sinh viên trưởng thành, cách tốt nhất là tìm một người đáng tin cậy, có năng lực để làm đồng đội chung toa. Ví dụ như Đàm Thanh phẩm chất anh ấy tới giờ trông vẫn tốt hơn những người khác. Anh ấy còn không quen biết Triệu Phi Cốc và những người khác, họ thậm chí còn không cùng chuyên ngàng, chỉ tạm thời hợp lại để chạy trốn, lòng tin còn yếu, lúc đại nạn thì ai cũng lo cho bản thân. Vậy chọn Đàm Thanh có lẽ là phương án hợp lý.
Trần Y Nam theo bản năng tin hơn vào một người cùng là nữ như Mạnh Âm.
“Tôi và chị Mạnh Âm một đội.”
Chung Điển định mở lời mời Đàm Thanh thì nghe Giang Lăng nói: “Về đứa trẻ này, có lẽ ngoài anh thì chẳng ai đủ khả năng chăm, hơn nữa họ không có nghĩa vụ phải bảo vệ trẻ em, nên tốt nhất vẫn là anh đi một toa với cô bé.”
Hứa Tử Lạc nắm chặt tay Đàm Thanh, nói: “Cháu không muốn ở với họ, họ rất nguy hiểm.”
Đàm Thanh nhìn Giang Lăng: “Nhưng nếu tôi cùng con bé, thì cái toa đó…”
Giang Lăng thản nhiên: “Toa an toàn đâu chỉ có một.”
Thấy Đàm Thanh chọn cô bé, Chung Điển cũng không thể nài nữa, lựa chọn của anh ấy chỉ còn lại là người con trai Triệu Phi Cốc.
Đúng vào lúc đó, Triệu Phi Cốc đang đứng bên cửa sổ bỗng thét lên: “Nhìn kìa, nhìn… mau nhìn ra ngoài!! Cái gì ở ngoài cửa sổ thế này!!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)