Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cấm đánh NPC trong trò chơi sinh tồn (Vô hạn) Chương 1: Giới Hạn Sinh Tồn (1)

Cài Đặt

Chương 1: Giới Hạn Sinh Tồn (1)

10 giờ 7 phút tối.

Bức tường trong ga tàu điện ngầm loang lổ, bong tróc, dính đầy những vệt bẩn tối màu không rõ nguồn gốc. Những vết đen ấy như hóa thành gương mặt người méo mó đang cười gằn, thét gào lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mấy người vừa bước vào sảnh ga.

Một nam sinh bước lên trước, bật đèn pin trên điện thoại rồi đọc dòng chữ trên tấm bảng rỉ sét trước mặt.

“Chào mừng quý hành khách đi tuyến tàu điện ngầm số 7 của thành phố.

Hướng dẫn đi tàu của tuyến này như sau:

1. Tuyến tàu này có tổng cộng 7 trạm. Trạm này là điểm xuất phát, trạm cuối cùng là… (không nhìn rõ).

2. Mỗi trạm đều có quy định đặc biệt tương ứng… Quy định của trạm này là: Cấm bắt chuyện với bất kỳ hành khách nào.

3. Luôn nhắc nhở bản thân rằng con người sẽ không ăn thịt người.

4. Dù điểm đến của bạn ở đâu, trước khi đến trạm cuối, tuyệt đối không được xuống tàu…

…”

Không khí trong ga ẩm lạnh, vừa đọc xong, thân thể cậu ta bất giác run lên. Cậu ta quay đầu nhìn những bạn học khác của mình.

Cách bọn họ không xa là lối kiểm tra an ninh, nhưng bên cạnh máy kiểm tra lúc này chẳng có ai cả. Cái ga tàu vốn dĩ phải đông đúc người qua lại, giờ lại yên ắng đến rợn người bọn họ dường như là những sinh vật sống duy nhất ở nơi này.

Sảnh ga trống trải, lạnh buốt. Đèn báo an toàn nhấp nháy ánh xanh lục yếu ớt, chẳng thể soi sáng nổi bóng tối sâu thẳm trong đường hầm.

Đứng tách biệt với đám đông là một cô gái tóc ngắn, gương mặt thanh tú, làn da trắng hơn người thường, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt, xa cách. Cô mặc đồng phục học sinh rộng thùng thình, đang im lặng nhìn về phía cổng soát vé ở xa.

Nam sinh vừa đọc bảng chỉ đường cất tiếng hỏi, giọng run run:

“Có… có nên vào không?”

Cạnh cậu ta, một cô gái tóc dài, mặc váy trắng bật khóc nấc lên, giọng run rẩy vì sợ hãi:

“Nhưng… nhưng mà…”

“Trong thành phố chúng ta… vốn không hề có tuyến tàu điện ngầm số 7 mà…”

Năm tiếng trước, khi màn đêm chưa buông xuống.

Kỳ thi đại học vừa kết thúc, học sinh trường Nhị Trung tổ chức liên hoan tại một nhà hàng gần trường.

Đối với mọi người, hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt từ nay, họ sẽ phải chia tay những bạn bè đã gắn bó suốt ba năm. Ai có oán báo oán, ai có tình tỏ tình, người thầm thương thì tranh thủ thổ lộ trước khi không còn cơ hội.

Đến khoảng 5 giờ chiều, hầu hết mọi người đã có mặt. Sau khi giáo viên chủ nhiệm lớp 12 phát biểu xong, thầy cho học sinh tự do vui chơi. Toàn bộ nhà hàng được trường bao trọn, học sinh từng nhóm tụ tập nói chuyện rôm rả.

Lưu Tiểu Sa liếc nhìn về phía góc phòng, nơi Tô Dao Linh đang ngồi một mình lướt điện thoại, rồi quay sang nói với đám bạn thân:

“Thấy chưa? Thi xong cái là đã đổi sang điện thoại đời mới nhất rồi. Nhà con nhỏ đó chắc giàu lắm. Chờ tí nữa tiệc tan, chúng ta tìm nó ‘nói chuyện riêng’ chút.”

Lưu Tiểu Sa là một trong những nam sinh thấp bé nhất lớp, nhưng bạn thân của cậu ta Cao Tiền Tài, cũng là một học sinh cá biệt khiến thầy cô đau đầu lại cao gầy như cây cột điện.

Cao Tiền Tài bị khập khiễng, nên bị gọi biệt danh là “Chân Thọt”.

Hai người này không phải lần đầu “mượn tiền tiêu vặt” của bạn học. Phần lớn người bị họ nhắm tới đều chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Sở dĩ trước đây họ chưa dám động đến Tô Dao Linh cô bạn tính tình lầm lì, ít bạn bè là vì cô vốn chẳng có gì nổi bật, thành tích học tập tạm ổn, ít nói. Không ngờ hôm nay cô lại xuất hiện với chiếc điện thoại mới toanh, đắt tiền hóa ra là một tiểu phú bà giấu mình.

Những học sinh ngoan ngoãn như Tô Dao Linh, vốn chưa bao giờ làm gì vượt quá giới hạn, dù có bị bọn họ uy hiếp cũng không dám hé nửa lời. Mà vừa khéo, hôm nay hai tên đó tốt nghiệp xong muốn đi ăn mừng một chút, trong tay lại thiếu tiền, nên Lưu Tiểu Sa liền để mắt đến cô.

Lần liên hoan cuối cùng của lớp, dù có bị làm khó, ai mà chẳng nhịn một chút, ngoan ngoãn nộp tiền cho yên chuyện.

Xác định được mục tiêu, Lưu Tiểu Sa bèn đi tìm lớp trưởng nói chuyện để giết thời gian.

Lớp trưởng Trương Bằng Phi đồng thời cũng là cán sự thể dục của lớp một người đầu óc đơn giản, chỉ giỏi dùng cơ bắp. Lưu Tiểu Sa vừa nhìn thấy ánh mắt cậu ấy hướng về bàn bên kia, là đã biết ngay cậu ấy đang nhìn cô hoa khôi của lớp — Lộ Liêu Liêu.

“Ê, có cần tôi gọi cô ấy qua không? Không tỏ tình bây giờ thì sau này không còn cơ hội đâu.” Lưu Tiểu Sa cười gian, ghé sát lại.

Cậu ta chẳng hề có ý tốt gì, chỉ muốn trêu cho vui, xem trò kịch hay thôi. Ai chẳng biết Lộ Liêu Liêu thích ai cơ chứ.

Quả nhiên, vừa nghe vậy, Trương Bằng Phi đỏ bừng mặt, ánh mắt vội rời khỏi cô gái xinh đẹp đang mặc váy trắng, buộc tóc đuôi ngựa kia.

“Tôi… tôi đâu có thích cô ấy…”

Cậu ấy thật sự không đủ can đảm để tỏ tình, bản thân cũng biết mình chẳng xứng với một nữ thần như Lộ Liêu Liêu. Có lẽ chỉ có Giang Lăng chàng học bá luôn đứng hạng nhất toàn thành phố mới có thể sánh vai cùng cô ấy.

Hôm nay, Giang Lăng không mặc đồng phục. Hầu hết mọi người cũng vậy, đều chọn trang phục thường ngày.

Chỉ có Tô Dao Linh và Trương Bằng Phi những học sinh ngoan ngoãn, mới vẫn cẩn thận mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, xấu xí đó đến dự tiệc.

Giang Lăng mặc áo sơ mi trắng, đôi chân dài, dáng ngồi nửa tựa vào ghế, ở bàn gần chỗ Lộ Liêu Liêu, vẻ mặt nhàn nhạt lắng nghe câu chuyện gì đó, thỉnh thoảng ánh mắt cậu lướt qua góc phòng.

Ngay cả Lộ Liêu Liêu, người cứ đỏ mặt nhìn trộm cậu suốt, cũng không nhận ra rằng ánh mắt của Giang Lăng đang dừng lại nơi góc khuất nơi có Tô Dao Linh đang ngồi.

Tô Dao Linh mồ côi từ năm mười hai tuổi, ba mẹ qua đời trong một vụ tai nạn, để lại cho cô một khoản tài sản nho nhỏ.

Số tiền đó không nhiều, nhưng cô hiểu rõ rằng ngồi ăn dần rồi cũng hết, nên từ nhỏ đã tự tìm cách kiếm thêm thu nhập. Có vốn khởi điểm, cộng với đầu óc thông minh, chẳng mấy chốc cô đã đạt được tự do tài chính.

Cả hai bên ba mẹ đều không còn thân thích, nên không ai xen vào cuộc sống của cô.

Có người không đứng đầu toàn thành phố vì không đủ năng lực, nhưng Tô Dao Linh không giành hạng nhất chỉ vì cô không muốn.

Trong đời thực, cô ghét gây chú ý. Một khi nổi tiếng, sẽ kéo theo rắc rối và ganh tị. Nhưng trên mạng, không ai biết người đằng sau những ID ấy là ai, cô có thể biến mất bất cứ lúc nào vì vậy, cô chỉ cần một cái tên giả là đã có thể sống thoải mái trong thế giới đó.

Thấy Trương Bằng Phi toàn cơ bắp mà lại nhát như thỏ, Lưu Tiểu Sa liền chán, bĩu môi một tiếng rồi chuyển chủ đề.

“Ê ê ê! Nhìn nè, Bán Già Nhãn cập nhật video mới rồi kìa!”

Cậu bạn ngồi cạnh giơ điện thoại ra, vừa nói xong, mấy bàn nam sinh xung quanh lập tức nhao nhao ùa lại xem. Ai không chen vào được thì cũng vội mở điện thoại riêng, nhanh chóng vào danh sách theo dõi của mình.

“Má ơi, thật luôn!”

“Chuyện gì vậy… Livestream vượt ải tốc độ cao game kinh dị ‘Trốn học 2’ à?! Game này mới ra được có một ngày thôi mà Bán Già Nhãn đã phá đảo rồi sao?!”

“Video mới đăng nửa tiếng mà lượt xem vượt năm trăm nghìn rồi! Đúng là streamer game kinh dị nổi tiếng nhất thế giới, đỉnh thật!”

“Bán Già Nhãn đúng là bán thần rồi đó, có động tác nào mà anh ta không làm được không?”

“Trước đây đội ngũ phát triển Trốn học từng quảng cáo rằng phần hai sẽ có độ khó gấp ba lần phần một… kết quả là bị Bán Thần đánh bại chỉ sau một buổi, quá đỉnh luôn!”

“Tôi từng chơi Trốn học 1 ở chế độ khó nhất, mà ngay chương đầu đã chết tám mươi lần rồi! Vậy mà có người phá đảo phần hai ở độ khó tối đa… tôi thật sự không dám tin.”

Mấy cậu con trai vừa nói vừa cười, bàn tán về game hăng say không dứt.

Cùng với sự phát triển của công nghệ, thể thao điện tử và ngành game đang ở thời kỳ hoàng kim. Dù xét về mức độ được công nhận ở các lĩnh vực khác, hay về thương mại, tất cả đều tăng trưởng mạnh mẽ.

Đặc biệt là khi game được phổ biến rộng rãi trong giới trẻ, cộng thêm niềm yêu thích tự nhiên của họ với trò chơi, khiến cho những người làm trong lĩnh vực này tuyển thủ eSports hoặc streamer nổi tiếng trở thành nhóm người đứng đầu trong xã hội hiện đại.

Bán Già Nhãn, chính là streamer game số một thế giới hiện nay. Dù ở nước ngoài, anh ta cũng sở hữu hàng trăm triệu fan, chứ chưa nói đến lượng người hâm mộ khổng lồ trong nước.

Video của anh ta dùng giọng đã qua xử lý, nên chẳng ai biết là nam hay nữ. Nhưng bất kể trò chơi nào, thao tác của anh ta cũng đẹp mắt đến mức không tưởng khiến nhiều người đoán rằng, chắc anh ta là một tuyển thủ eSports hàng đầu đang giấu danh tính. Nếu không, sao có thể đạt đến trình độ siêu phàm như vậy được?

Các game kinh dị hiện nay không chỉ kiểm tra tâm lý, mà còn thử thách trí tuệ giải mã, khả năng sinh tồn, và cả mưu lược khi đối đầu. Không có tố chất toàn diện ở mức cao, thật sự khó mà chơi nổi.

Cái thời coi trò chơi điện tử là thứ tệ hại đầu độc thanh thiếu niên đã qua rồi. Giờ đây, nhiều trường học còn kết hợp bài học với trò chơi, giúp học sinh rèn phản xạ và tư duy. Ví dụ như nếu không giải được hàm lượng giác, hay không trả lời đúng trọng điểm lịch sử cận đại… thì sẽ bị “ma” bắt và chết ngay tại chỗ!

Trong bối cảnh đó, series 《Trốn học》 trở thành tựa game kinh dị nổi tiếng toàn cầu điều đó hoàn toàn dễ hiểu.

Chân Thọt ghé sát lại, nói:

“Tôi nghe trên mạng đồn Bán Già Nhãn thật ra là học sinh lớp 12, được Đại học Thủ đô đặc cách tuyển thẳng mà còn từ chối luôn đấy!”

Bán Già Nhãn cũng chính là thần tượng của Lưu Tiểu Sa. Cậu ta liếc mắt nhìn bạn, khịt mũi:

“Tin nổi không? Đúng là lời đồn nhảm cũng tin được.”

Chỉ có kẻ ngốc mới từ chối cơ hội tốt như thế trừ khi Bán Già Nhãn không định học đại học.

Hơn nữa, một Bán Thần kỹ năng siêu phàm như thế, sao có thể chỉ là một học sinh cấp ba chứ?

Bên phía con gái, họ không quan tâm đến game như đám con trai.

Ngồi cạnh Lộ Liêu Liêu là bạn thân của cô ấy Tống Quế, một cô gái hơi tròn, nổi tiếng tốt bụng trong lớp.

Lúc này, cô ấy quan tâm hơn đến chuyện đại sự của bạn mình:

“Cậu định khi nào mới nói với cậu ta đây? Hôm nay mà không nói thì sau này chẳng có cơ hội nữa đâu. Với thành tích của Giang Lăng, thi vào Đại học Thủ Đô là chuyện dễ như chơi. Còn mình với cậu thì chưa chắc theo kịp được đâu…”

Lộ Liêu Liêu liếc nhanh về phía Giang Lăng ở xa, khẽ đáp:

“Đợi lúc ra về rồi nói… bây giờ đông người quá.”

Khác với những người đang mải mê với tâm sự riêng, Tô Dao Linh lại nghĩ đến chuyện khác hẳn.

Cô cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đang dần tối sầm lại. Trong lòng, một dự cảm chẳng lành ngày càng mạnh mẽ.

Sau khi ba mẹ qua đời, ngoài khoản tài sản, họ còn để lại cho cô một số cuốn sổ ghi chép kỳ lạ.

Trong đó, vài trang chứa đầy công thức khó hiểu, mà khi cô giải ra, kết quả lại cho ra một ngày tháng chính là hôm nay.

Thế nhưng, cho đến lúc này… vẫn chưa có gì bất thường xảy ra cả.

Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Tô Dao Linh.

Buổi tiệc chia tay lớp cũng chẳng có gì đặc biệt, trừ khi… việc trời tối sớm hơn mọi khi cũng được tính là bất thường.

Khi buổi liên hoan gần kết thúc, đồng hồ đã chỉ hơn tám giờ tối.

Theo vị trí địa lý của thành phố này, giờ đó lẽ ra mới chỉ vừa chạng vạng, vậy mà hôm nay, bầu trời lại tối sầm như đêm khuya, không một vì sao, ngay cả mặt trăng cũng chẳng biết đã trốn đi đâu.

May mà ánh đèn thành phố rực rỡ, đèn xe và ánh sáng từ các cửa hàng hai bên đường sáng như ban ngày, nên chẳng ai nhận ra được sự bất thường ấy.

Tô Dao Linh vốn ít bạn bè, nên ra về cũng dứt khoát, lặng lẽ.

Vừa ra khỏi cửa nhà hàng, cô đã bị Lưu Tiểu Sa kéo theo cùng với Chân Thọt, lén lút bám sát phía sau.

Người thứ tư rời đi là Giang Lăng, cậu từ chối lời mời đi hát của nhóm bạn, chọn đi một mình.

Chính vì Giang Lăng rời đi sớm nên Lộ Liêu Liêu suýt không kịp gặp cậu, may mà Tống Quế tinh mắt, nhìn thấy bóng Giang Lăng biến mất ở cửa, liền kéo bạn thân mình đuổi theo.

Lớp trưởng Trương Bằng Phi vốn định ở lại nói chuyện thêm, nhưng khi thấy Lộ Liêu Liêu rời bàn, lại nghĩ đến việc trời đã khuya, con gái đi một mình không an toàn đây chẳng phải là cơ hội tốt để hộ tống sao?

Thế là cậu ấy cũng vội vã chạy theo.

Và rồi một chuỗi đuổi theo kỳ lạ bắt đầu như thế…

Cách nhà hàng chừng một cây số là ga tàu điện ngầm.

Khu vực này giao thông tấp nập, đèn đường sáng trưng.

Nhưng khi đi tới phần dưới cầu vượt, nơi bóng tối bao trùm, Tô Dao Linh bỗng dừng bước.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen đặc, chẳng biết đang nghĩ gì.

Lưu Tiểu Sa thấy cô chọn đúng chỗ vắng vẻ thế này thì hài lòng ra mặt.

Cậu ta ra hiệu cho Chân Thọt vòng lên trước, cả hai chặn đường cô một trước, một sau.

Lưu Tiểu Sa cười nửa miệng:

“Bạn học Tô, cho bọn tôi mượn chút tiền tiêu nhé?”

Tô Dao Linh chẳng thèm nhìn cậu ta.

Chân Thọt đứng bên cạnh, thấy cô hoàn toàn phớt lờ, thì Lưu Tiểu Sa cảm thấy bị sỉ nhục, mặt sa sầm.

Cậu ta ho nhẹ mấy tiếng, rồi gằn giọng:

“Cô bị điếc hay mù hả? Muốn bình an về nhà thì ngoan ngoãn nộp hết tiền ra đây.

Dù sao cũng là bạn học ba năm, hôm nay tôi mới thu ‘phí bảo vệ’, coi như rẻ cho cô rồi đấy.”

Cuối cùng, Tô Dao Linh cũng phản ứng.

Cô nhẹ giọng hỏi:

“Phí bảo vệ?”

Chân Thọt cười đắc ý:

“Đúng thế! Bạn học với nhau ba năm, ai tôi cũng thu qua rồi, chỉ còn thiếu mình cô.

Lưu Tiểu Sa nghe vậy thì mặt mày rạng rỡ, nhưng còn chưa kịp vui xong, đã nghe cô nói tiếp, giọng thản nhiên:

“Nhưng có lẽ… là các cậu nên nộp cho tôi thì đúng hơn.”

Lưu Tiểu Sa: “???”

Chân Thọt: “???”

Cô bạn này… gan thật đấy?!

Lưu Tiểu Sa nghiến răng, cúi xuống nhặt tấm ván gỗ bỏ đi dưới đất, vung tay lên định dọa cho cô một trận.

Nhưng vừa giơ tấm ván lên tay cậu ta bị ai đó nắm chặt, bẻ ngoặt ra sau,

“Rắc rắc——”

Xương cánh tay vang lên tiếng rạn rõ ràng, tấm ván gỗ rơi “cạch” xuống đất.

Lưu Tiểu Sa đau đến mức gào thét:

“Ai đấy?! Buông… buông tay tôi ra!”

Đúng lúc đó, Lộ Liêu Liêu, Tống Quế, và Trương Bằng Phi người chạy chậm nhất vừa kịp tới nơi.

Cảnh tượng đập vào mắt họ là: Giang Lăng đang đứng chắn trước mặt Tô Dao Linh,

một tay bẻ gập cánh tay Lưu Tiểu Sa, khí thế trầm lạnh như đao.

Lộ Liêu Liêu (sững người): Giang Lăng và cô… có quan hệ gì vậy?!

Tống Quế (hoảng hốt): Nhiều người thế này, lát nữa Liêu Liêu định tỏ tình kiểu gì đây?!

Chỉ có Trương Bằng Phi là người duy nhất phẫn nộ thật sự:

“Hai tên Lưu Tiểu Sa và Chân Thọt đúng là rác rưởi của lớp 4! Bình thường bắt nạt tôi đòi phí bảo vệ đã đành, giờ lại còn định ra tay với bạn học Tô yếu đuối hiền lành thế này sao?!”

Giang Lăng buông cánh tay Lưu Tiểu Sa đang gào thét vì đau, không thèm liếc nhìn Chân Thọt, bước thẳng đến trước mặt Tô Dao Linh, nói ngắn gọn:

“Tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”

Tống Quế tròn mắt ngơ ngác.

Tô Dao Linh trong lớp vốn như người vô hình Giang Lăng từ khi nào lại quen cô?

Khoan… chẳng lẽ… cậu định tỏ tình với Tô Dao Linh sao?!

Không thể nào! Điều đó quá vô lý!

Trên cao, một đoàn tàu đang lao vun vút qua cầu vượt.

Âm thanh rền vang như sấm, nhưng rồi tốc độ bỗng chậm dần, cuối cùng… đoàn tàu dừng lại ngay trên đầu bọn họ.

Tô Dao Linh khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Giang Lăng im lặng một động tác “đừng nói gì”.

Rồi cô ngẩng lên nhìn bầu trời đen đặc.

Một dự cảm dữ dội lại trào lên trong lòng cô biết, chuyện gì đó sắp xảy ra.

Quả nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo không chỉ đoàn tàu trên cao dừng lại, mà toàn bộ thành phố cũng chết lặng.

Từ vùng ven cho đến trung tâm, từng vòng ánh đèn của các tòa nhà lần lượt tắt đi, như thể có ai đó vừa ngắt cầu dao điện của cả thế giới.

Tiếng nhạc phát ra từ quán nhỏ ven đường đột ngột chấm dứt.

Một sự tĩnh lặng quái dị, một cái chết vô thanh, bao trùm lấy tất cả.

Và rồi trong đầu mọi người vang lên một giọng nói non nớt như trẻ con, vang rõ ràng, lạnh buốt:

【Trò chơi sinh tồn toàn cầu chính thức bắt đầu rồi đây!】

【Các bạn có mười phút để tìm nơi ẩn nấp ~】

【Nhiệm vụ tân thủ: Sinh tồn giới hạn theo thời gian đã khởi động! Hãy cố gắng sống sót nhé~】

Trên bầu trời đen kịt, một đồng hồ đếm ngược màu máu từ từ hiện lên —

09:59…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc