“Không sai, chẳng phải lão Thẩm ngày ấy cứu một con sói mắt trắng sao?”
Bị mắng là “sói mắt trắng”, mặt Thẩm Kiến Quốc lập tức đen sì, vừa nhục vừa khó coi. Ông ta không ngờ chỉ mấy lời của Thẩm Chi Ý đã khiến mũi nhọn dư luận quay hết về phía mình, đành lộ ra vẻ khổ sở, than vãn:
“Tiểu Ý, con hiểu lầm bác với Bác gái rồi. Bác cũng chỉ sợ con bị bắt nạt mà không dám nói, nên mới muốn đứng ra che chở thôi, chẳng ngờ lại uổng tấm lòng. Nhưng lúc nãy con nói đồng ý thành toàn cho chị Đình Ngọc với Cẩm Dương, vậy có nghĩa là con định gả cho Tri Lễ sao? Thế cũng tốt, dù sao con với nó cũng là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu hơn nó với Đình Ngọc nhiều. Ông bà Tư lại thương con nhất, chờ gả vào nhà họ Tư, phúc khí còn đang chờ con sau này.”
Thẩm Chi Ý suýt thì bật cười vì tức. Ý đồ của Thẩm Kiến Quốc rõ ràng đến mức không cần che giấu: sốt ruột muốn nhét cô với Tư Tri Lễ thành một cặp. Phúc khí? Đúng, cái gọi là phúc khí chính là bị đội cho cái mũ xanh, rồi lại ôm thêm vài đứa con riêng về nuôi hộ chứ gì!
“Chú ba, ai nói cháu muốn gả cho Tư Tri Lễ? Nhà họ Tư chẳng lẽ chỉ có mỗi mình hắn chưa lấy vợ chắc?”
Câu này vừa dứt, lập tức mấy giọng nói cùng lúc bật ra.
Thẩm Kiến Quốc: “Thế con còn muốn gả cho ai?”
Tư Tri Lễ: “Vì sao không thể là tôi?”
Ông cụ Tư: “Chi Ý à, con muốn gả cho ai cũng được.”
Thẩm Chi Ý: ...
“Chú nhỏ!”
Tư Uyên đang định đá thằng vẫn còn dám lên tiếng là Tư Tri Lễ, thì nghe thấy tiếng gọi của Thẩm Chi Ý thì bàn chân vừa giơ ra lập tức khựng lại: ???!!
Người trong sân, cả mấy người đang nằm bò trên tường cũng đều chết lặng.
Tuy tuổi đã cao nhưng ông cụ Tư lại là người đầu tiên lấy lại tinh thần, niềm vui ánh lên trong mắt không cách nào giấu được: “Tiểu Ý, vừa rồi cháu nói gì cơ? Cháu bảo muốn gả cho thằng tư á?”
Thẩm Chi Ý khẽ gật đầu.
“Được! Tốt quá rồi! Được, ta đồng ý! Mai... không, chiều nay hai đứa đi đăng ký luôn đi.”
Thấy cô gật đầu, ông cụ Tư vỗ tay cười toét miệng.
Thẩm Chi Ý: ... Cũng đâu cần gấp vậy chứ? Làm như cô sắp bỏ trốn đến nơi ấy.
Thẩm Kiến Quốc tức đến nhảy dựng lên: “Không được! Tôi không đồng ý! Hai người như vậy là loạn luân đấy!”
Tư Tri Lễ nhìn đôi giày lính bị đá đến trước mặt, hoảng đến mức hoàn toàn không nghe rõ vừa rồi Thẩm Chi Ý nói gì.
Tư Uyên thu chân lại, cau mày, ánh mắt trầm lặng nhìn về phía Thẩm Chi Ý.
Ông cụ Tư cũng nổi đóa, lao tới tát Thẩm Kiến Quốc một phát như trời giáng, rồi chỉ tay vào mặt ông ta mắng lớn: “Mẹ kiếp ông đang nói cái gì vậy! Thằng tư với con bé Tiểu Ý đâu có quan hệ máu mủ gì, loạn cái rắm! Hơn nữa, tôi chỉ hơn bác cả của con bé có năm tuổi thôi, khi ông ấy còn sống còn phải gọi tôi một tiếng đại ca kia kìa. Là mấy người cứ thích gọi tôi là ‘lão gia’, gọi riết thành già luôn rồi. Nếu tính đúng bối phận, Tiểu Ý phải gọi thằng tư là anh Tư, còn Tư Tri Lễ thì phải gọi con bé một tiếng cô! Không, bây giờ phải gọi là thím Tư mới đúng!”
Thẩm Chi Ý: ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)