Thẩm Chi Ý: ... Ông đổi cách xưng hô trơn tru quá rồi đấy ạ.
“Ba, chuyện kết hôn con không đồng ý. Con có chuyện muốn hỏi cô ấy.” Tư Uyên mặt mày lạnh tanh đi đến, nói với ông cụ một câu rồi kéo Thẩm Chi Ý vào phòng.
Đợi đến khi cửa “rầm” một tiếng đóng lại, mọi người mới kịp phản ứng.
Thẩm Kiến Quốc cười đắc ý, chen đến bên ông cụ Tư nói: “Lão gia, trong mắt Tư Uyên thì Tiểu Ý là bậc vãn bối, bác không thể vì thích con bé mà ghép đôi bừa bãi được. Hôn nhân là chuyện hệ trọng, phải cả hai bên đồng ý thì mới được. Nếu ép buộc, thì chỉ thành oan gia, sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc.”
Lúc này ông cụ Tư đã bị chính con trai mình chọc cho điên tiết, Thẩm Kiến Quốc còn cố tình lên mặt, khiến ông tức đến suýt nghẹt thở: “Vãn bối cái rắm! Chỉ cần con bé Tiểu Ý đồng ý, nó mà dám không cưới thì tôi đánh gãy chân nó! Hừ! Còn ông nữa, đừng tưởng tôi không biết ông đang toan tính cái gì. Nhân lúc này, tôi cũng tuyên bố luôn: hủy hôn sự giữa con gái ông là Thẩm Đình Ngọc và Tư Tri Lễ, nó muốn gả cho ai thì gả, từ nay về sau không liên quan gì đến nhà họ Tư chúng tôi nữa!”
Đám cháu khác của nhà họ Tư thì ông chưa rõ, nhưng con trai ông là thằng tư nghĩ gì về con bé Tiểu Ý thì ông là cha chẳng lẽ không biết?
Từ hồi còn nhỏ nghe ông với vợ nói muốn cho con bé làm con dâu, nó đã coi con bé như báu vật còn quý hơn cả mạng sống. Ra đường lúc nào cũng bế hay cõng con bé theo, ai dám bắt nạt là nó đánh cho không còn răng nhai cháo. Sau này khi Thẩm lão ca đón con bé về nhà họ Thẩm, nó bắt đầu nghĩ đủ cách gửi đồ cho con bé, tiền tiêu vặt mỗi tháng đều đem ra gọi điện cho con bé hết.
Sau này, đến khi nó vừa tròn mười sáu tuổi, tốt nghiệp cấp ba xong chuẩn bị đi lính, ban đầu anh cả nó định để nó nhập ngũ ở quân khu bên Kinh thị, vậy mà thằng nhóc này không nói không rằng tự ý chạy sang bên này. Thành ra bây giờ đám lão Tống cứ thấy nó là lại càm ràm, bảo nó đúng là "tay trong tay ngoài", có mầm tốt như vậy mà không giữ lại nhà mình, lại để tiện nghi cho tên Lôi Cao Nghĩa kia.
Bọn họ tưởng ông muốn thế chắc? Con lớn rồi đâu còn nghe lời cha mẹ, ông có thể làm gì đây? Hơn nữa, lúc đó ông cũng mong con trai cưới được nha đầu Ý kia về.
Ai ngờ đâu lại bị cái thằng khốn Tư Cẩm Dương nhanh tay giành trước. Hồi đó ông với vợ tức đến mấy đêm liền không ngủ nổi.
May mà... xảy ra chuyện con gái Thẩm Kiến Quốc ngã xuống nước.
Nhưng giờ sao thằng Tư lại bắt đầu giở chứng rồi?
Không được, nếu nó dám không cưới con bé, ông sẽ đánh gãy chân nó, bắt chúng nó phải cưới bằng được, động phòng bằng được.
Thẩm Kiến Quốc sốt ruột. Không, sao lại bảo không liên quan được? Ông ta còn định trông cậy vào lão già kia lên tiếng, quyết định hôn sự giữa con gái ông và Tư Cẩm Dương nữa kìa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
