Nhưng Phương Hồng và Phương Tiểu Quân còn quá nhỏ để rời khỏi nhà họ Phương như Lâm Vi đã làm. Nhà họ Phương toàn là những kẻ phiền phức, người ngoài thật sự chẳng ai muốn nhúng tay vào đâu.
Nếu bà cụ Phương không gửi tiền ở trong thôn thì dĩ nhiên thôn cũng sẽ không cầm tiền của Lâm Vi. Thật ra, Lâm Vi đã sớm biết trong thôn sẽ không quản được số tiền này rồi. Lúc nãy cô đề nghị trong thôn quản lý số tiền bồi thường của Phương Minh cũng chỉ là để khơi mào xung đột trong nhà họ Phương, bóc trần bộ mặt thật của nhà đó, để cô có thể dễ dàng thoát thân hơn thôi. Bây giờ mọi việc đã ổn thỏa, Lâm Vi cất đi 4 vạn đồng mới tinh, định sẽ đi thành phố một chuyến để gửi tiền trước đã.
Phương Hồng đứng bên canh, lúc nghe nói là trong thôn không thể quản lý khoản tiền an ủi này thì nó bắt đầu hoảng hốt. Phương Hồng cầu xin trưởng thôn một lúc, thấy Lâm Vi xoay người muốn rời đi thì lập tức nắm tay Phương Tiểu Quân, quỳ xuống trước mặt Lâm Vi mà khóc lóc cầu xin: "Mẹ, con sai rồi, mẹ hãy đưa bọn con theo với. Mẹ đã thấy bà nội đối xử với con như thế nào rồi đó. Nếu con ở lại với bà nội thì con nhất định sẽ bị tra tấn đến chết mất. Con biết mẹ tốt với chúng con, mẹ có thể lấy hết tiền đi, chỉ cần nuôi chúng con lớn lên là được."
Bởi vì toàn thân Phương Hồng đầy bùn đất và vết thương lớn nhỏ, lại còn khóc lóc thảm thiết như vậy, thế nên cũng có người lên tiếng khuyên bảo Lâm Vi: "Đứa nhỏ này quả thực có chút đáng thương. Vừa rồi bà cụ Phương đánh nó dữ vậy mà. Nghe bà cụ Phương nói thì xem ra là định vài năm nữa sẽ gả nó đi. Nó đã tám tuổi rồi, cũng hiểu chuyện, cũng không khó nuôi. Những việc lúc trước nó làm có lẽ cũng chỉ là nhất thời luẩn quẩn trong lòng thôi. Nghĩ lại thì cũng là vì đứa nhỏ thấy cô tốt bụng, cho nên mới muốn..."
"Mới muốn hai tôi sẩy mất đứa con trong bụng mình?" Lâm Vi lạnh lùng hỏi lại.
Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Vi, người đang nói kia đột nhiên dừng lại.
Lâm Vi đã từng gặp qua không ít cái loại “của người phúc ta” này rồi, cũng lười tức giận với anh ta. Cô chỉ nói: "Chuyện nó muốn hại tôi sẩy mất con, cũng mới chỉ là hôm qua thôi đó…”
Lâm Vi lắc đầu: "Vừa rồi con bé Phương Hồng này còn muốn cầm tiền chạy trốn khỏi thôn đấy, tôi không dám nuôi một đứa nhỏ ghê gớm như vậy đâu, cũng khó mà nuôi nấng cho tốt được. Thay vì nhờ một người mẹ kế không có quan hệ huyết thống với chúng chăm sóc chúng, chẳng phải chúng nên đi tìm mẹ ruột của mình sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


