Hiện giờ, bà cụ Phương thực sự coi Phương Chính là chỗ dựa của mình. Phương Chính vừa lên tiếng, tuy bà cụ Phương vẫn tiếp tục kêu khóc, nhưng đã không hề làm ầm ĩ như lúc nãy nữa.
Trong lúc bà cụ Phương còn đang kêu khóc, Lâm Vi đã viết xong chứng từ rồi.
Trưởng thôn thấy Lâm Vi đã viết xong chứng từ, ông ấy liền nhìn về phía bà cụ Phương rồi nói: "Bà Phương, nếu nhà bà không có ý kiến gì thì cũng viết chứng từ luôn đi!"
Bà cụ Phương vội kêu lên: "Tôi không viết! Tôi đã chia tiền cho Lâm Vi rồi, tại sao tôi còn phải viết chứng từ nữa hả?"
Phương Chính nhớ ra, vội vàng kéo bà cụ Phương một chút tồi thì thầm vài câu vào tai bà cụ: "Chỉ cần không để tiền cho thôn giữ hộ, thì cho dù chúng ta có viết chứng từ, bọn họ cũng không thể kiểm tra từng đồng chúng ta đã tiêu đâu. Viết mấy chữ cho có lệ thôi, trước mắt chúng ta cứ đối phó cho qua chuyện này trước đi đã, chứ không thì mất mặt lắm."
Phương Chính coi như đã rõ ràng rồi, Lâm Vi chắc chắn không thể trở về nhà họ Phương được nữa, phần tiền của Lâm Vi chắc chắn cũng không giữ lại được. Bây giờ anh ta chỉ có thể tìm cách giữ lấy số tiền còn lại và mặt mũi của anh ta thôi. Nhiều người trong thôn này đều có họ hàng ở thành phố, nếu chuyện trở nên ầm ĩ khó coi, rồi lại còn kiện tụng tùm lum, khiến cho chuyện này truyền đến nơi anh ta làm việc hoặc là truyền đến tai cô bạn gái Lưu Quyên của anh ta, thì lúc đó mới thật sự là gà bay trứng vỡ đó!
Kỳ thật, cho dù bà cụ Phương không nói gì, trưởng thôn cũng không thực sự muốn quản lý số tiền này. Vừa rồi nhà họ Phương làm ầm ĩ đến mức nào, ông ấy cũng đều thấy cả. Nếu ông ấy thực sự quản lý số tiền, sợ là về sau sẽ gặp phiền toái không ngừng ấy chứ. Nhưng bà cụ Phương lại công khai nói rằng bà ta không tin tưởng cán bộ thôn, điều này thực sự khiến Trưởng thôn cảm thấy mất mặt.
Sắc mặt của trưởng thôn tối sầm lại: "Tôi không muốn can thiệp vào chuyện của nhà các người. Chỉ cần viết một chứng từ đồng ý chia tiền theo cách này là được. Những chuyện khác chúng tôi cũng mặc kệ."
Sau khi Phương Chính viết xong chứng từ, bà cụ Phương lập tức ký tên. Sau đó, bà cụ Phương vung vẩy chứng từ trong tay rồi nói: "Mọi người đều thấy chúng tôi đã viết giấy viết tờ xong hết rồi nhé. Sau này đừng có mà lắm miệng nữa đấy.
Mặc dù mọi người xung quanh không nói gì, nhưng bọn họ đều bĩu môi. Hai mẹ con bà cụ Phương đang định làm gì, trong lòng bọn họ đều biết cả, sợ là phần tiền của Phương Hồng và Phương Tiểu Quân đều sẽ vào túi Phương Chính cả rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


