Suốt dọc đường Phương Hồng đã phải chịu đủ uất ức, lúc này lại đau đến không chịu được, liền lớn tiếng khóc lên: "Cháu nói bậy chỗ nào? Đây là tiền đổi bằng mạng của ba cháu, đương nhiên phải cho cháu dùng rồi! Cháu biết bà muốn dùng số tiền này để mua nhà cho chú hai, chú ấy dựa vào cái gì mà được dùng số tiền này hả? Chú ấy đã dùng bao nhiêu tiền của ba cháu rồi? Chú ấy đọc sách là dùng tiền của ba cháu, gần đây ba cháu luôn phải xuống hầm mỏ chẳng phải cũng là vì muốn mua nhà cho chú ấy hay sao? Bây giờ ba cháu mất rồi, chú ấy còn muốn lấy tiền của ba cháu nữa à!"
Sau khi Phương Hồng bị sứt răng thì miệng toàn là máu, lúc này nó lại khóc thật lòng như vậy, nhìn thực sự có chút thê thảm.
Vừa rồi mọi người còn cảm thấy Phương Hồng là đứa vô ơn, tuổi còn nhỏ mà đã quá độc ác, giờ thì đã lại nhanh chóng đồng tình với nó.
Trẻ con luôn dễ dàng nhận được sự đồng tình như vậy đấy. Lâm Vi một lần nữa cảm thấy may mắn vì cô đã ghi âm lại đoạn đối thoại giữa Phương Hồng và Phương Tiểu Quân, nếu không thì e là cô đã bị gán cho cái mác mẹ kế độc ác rồi.
Những người vây xem liền vội vàng tiến lên ngăn bà cụ Phương còn đang định đánh Phương Hồng: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, nó vẫn còn là trẻ con mà."
Nó vẫn còn là trẻ con mà!
Đây là lời bà cụ Phương vừa nói với Lâm Vi, bây giờ lại bị dùng cho chính mình. Bà ta quả thực là tức giận đến cực điểm, thậm chí còn không thèm nghĩ cách khuyên Lâm Vi về nhà, chỉ điên cuồng muốn xông tới đánh Phương Hồng.
Bà cụ Phương có thể làm ra cái chuyện dùng toàn bộ tiền an ủi của Phương Minh để mua nhà cho anh con trai út Phương Chính thì Lâm Vi cũng không hề cảm thấy kỳ lạ chút nào. Bình thường, bà cụ Phương đã rất thiên vị rồi. Vì kiếm thêm tiền để mua nhà cho anh con trai út, bà cụ Phương quả thực là đã coi Phương Minh như con la mà sai bảo.
Trong cơn ác mộng của cô, bà cụ Phương còn dùng tất cả tiền an ủi mà Phương Minh để lại mà mua nhà cho Phương Chính nữa kìa, khiến cho Lâm Vi vì nuôi sống cái nhà này mà làm việc ngày đêm, mắc bệnh đầy người.
Trưởng thôn nhíu mày, bà cụ Phương vốn là một trong những người khó đối phó nhất trong thôn, bây giờ lại còn ỷ vào tuổi tác, càng ỷ vào cái "già" mà bắt đầu giở trò vô lại.
Nhìn qua hai đứa nhỏ và cả đứa bé đang nằm trong bụng Lâm Vi kia nữa, trưởng thôn lại càng nhíu chặt mày: "Mấy người cũng đừng tranh cãi nữa, thích làm trò cười cho người ta thế à? Nếu đã ầm ĩ đến tận chỗ tôi thì tôi sẽ phân xử cho mấy người. Nếu mấy người không phục phán quyết của tôi, vậy thì mấy người thích kiện cáo hay đánh nhau thì tùy, tôi cũng không quản nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


