Bà cụ Phương nghe xung quanh không có một ai nói giúp bọn họ thì liền vỗ đùi một cái, dứt khoát nằm lăn ra đất mà ăn vạ: "Ôi làng nước ơi, tôi không sống nổi nữa rồi! Con dâu tôi muốn bỏ tôi mà đi đây này! Nó bỏ lại trên già dưới trẻ mà đi kìa! Lâm Vi con ơi, con mà đi thì có khác gì ép bà cháu mẹ vào chỗ chết không hả! Bà cháu chúng tôi chết rồi thì con chính là kẻ giết người đấy! Tiểu Quân, Tiểu Hồng, các cháu mau đi cầu xin mẹ các cháu đi, nếu không thì mẹ các cháu sẽ mang tiền bán mạng của ba các cháu đi mất đấy! Con đã không muốn quản bà cháu này rồi, mà lại còn muốn chia tiền bán mạng của ba chúng nó nữa à..."
Phương Tiểu Quân còn chậm hơn một nhịp, nhưng Phương Hồng đã lập tức khóc lớn cùng bà cụ Phương rồi: "Mẹ ơi, mẹ đừng đi mà! Mẹ ơi, con đã không có ba rồi, con không thể không có mẹ được! Mẹ ơi, tiền mà ba để lại đều cho mẹ hết được không? Mẹ đừng đi mà, đều cho mẹ hết!"
Trong lòng Phương Hồng tràn đầy hận ý. Nó hận nhất chính là bà cụ Phương hết đánh lại mắng chứ chưa bao giờ bảo vệ nó. Lúc này, Phương Hồng thà đem tiền an ủi cho Lâm Vi cũng không muốn để bà cụ Phương nắm trong tay nữa.
Bà cụ Phương nghe thấy Phương Hồng nói vậy thì cảm thấy không lọt tai chút nào. Bà ta sợ Lâm Vi thực sự đồng ý, mới vội vàng trách mắng: "Đứa nhỏ này, cháu nói bậy gì vậy hả? Mẹ cháu là người tham tiền như vậy sao?"
Bà cụ Phương nói đến đây, liền dứt khoát lớn tiếng gào khóc: "Cho dù mẹ cháu có muốn rời khỏi nhà họ Phương, cũng sẽ không nỡ lấy tiền bán mạng của ba các cháu đâu. Mẹ cháu cũng biết là cả nhà chúng ta chỉ dựa vào số tiền đó để sống qua ngày mà."
Đây là đang nâng Lâm Vi lên, định dùng đạo đức để trói buộc Lâm Vi, khiến Lâm Vi từ bỏ khoản tiền an ủi của Phương Minh.
Nhưng Lâm Vi lại không hề có ý thuận theo bà cụ Phương: "Bà đừng có mở miệng ngậm miệng là nói tôi là mẹ của chúng nữa. Bọn chúng đã ra tay hại tôi một cách độc ác như vậy, gọi thế cũng chỉ khiến cho tội nghiệt của chúng càng lớn hơn thôi. Khoản tiền an ủi đó đúng là tiền bán mạng của Phương Minh, tôi sẽ dùng giấy trắng mực đen mà viết rõ ở đây - tôi sẽ chỉ dùng khoản tiền an ủi đó cho đứa con còn chưa ra đời của tôi và Phương Minh mà thôi, chứ tuyệt đối không tiêu một xu nào cho mình hết. Bà có dám cùng tôi lập giấy không? Nếu bà dám lập giấy này, chúng ta sẽ để số tiền đó ở thôn, để trưởng thôn phụ trách quản lý, chỉ có thể dùng số tiền đó cho mấy đứa nhỏ thôi."
Phương Hồng còn chưa nói xong thì đã bị bà cụ Phương tát cho ngã xoài ra đất, bà bà tức giận đến mặt mày bặm trợn: "Quả nhiên là đồ vô dụng, mày nói bậy bạ gì thế hả?"
Phương Hồng bị đánh ngã xuống đất, răng cũng bị dập rớt một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

