Lúc này, khoảng sân nhỏ nhà trưởng thôn đã vây kín không ít người. Trước đó Lâm Vi cũng đã mở băng ghi âm trong nhà trưởng thôn, âm thanh không nhỏ, những người xung quanh nghe thấy cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
Ai cũng không dám tin là hai đứa nhỏ mới tí tuổi đầu như vậy mà lại có tâm địa độc ác đến thế.
"Không thể nào? Chúng nó vẫn còn là trẻ con, sao có thể xấu xa như vậy cơ chứ?"
"Khó nói lắm, có người sinh ra là đã xấu xa sẵn rồi. Chẳng phải có băng ghi âm đó sao? Người có thể nói dối, chứ băng ghi âm thì sao mà giả được?"
"Tôi chỉ nghe thôi mà còn thấy sợ đến nổi da gà đây này, tôi phải dặn mấy đứa nhỏ nhà tôi tránh xa chúng nó..."
Phương Tiểu Quân vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn khóc lóc không ngừng, cố gắng ôm lấy chân Lâm Vi. Nhưng Phương Hồng lại mơ hồ hiểu được tình hình lúc này rồi. Những lời mà nó và Phương Tiểu Quân đã nói lúc sáng khi đứng ở cửa phòng đều đã bị Lâm Vi ghi âm lại hết.
Phương Hồng biết trong phòng Lâm Vi có một chiếc máy ghi âm nhỏ có thể ghi lại lời nói của người khác vào băng. Chiếc máy ghi âm nhỏ đó là món đồ mới lạ và thú vị nhất trong cả nhà họ Phương, Phương Hồng đã lén lút nghịch chơi mấy lần khi Lâm Vi không có nhà.
Phương Hồng dù sao cũng chỉ là một đứa nhỏ, nó không nhịn được nữa, vừa tức vừa hoảng mà oán trách Phương Tiểu Quân: "Đều tại mày! Đều tại mày hết!"
Phương Hồng cảm thấy đều tại Phương Tiểu Quân hết, đều tại lúc đó em trai nó cứ dây dưa, nếu không thì nó cũng đã không nói nhiều như vậy để khuyên nhủ Phương Tiểu Quân rồi.
Bà cụ Phương nghe xong những gì Lâm Vi vừa nói, lại nghe những người khác bàn tán thì cũng đã ý thức được có điều không ổn rồi. Lúc này, bà ta cũng không tiếp tục ầm ĩ đòi Lâm Vi về nhà nữa, mà vội vàng ôm Phương Tiểu Quân vào lòng, che chở cho thằng bé: "Mấy người đừng nói bậy, Tiểu Quân nhà tôi là đứa ngoan nhất. Nó vẫn còn là một đứa trẻ, trong bụng nó không thể có ý nghĩ xấu xa như vậy được!"
Phương Hồng đứng bên cạnh, thấy bà nội chỉ bảo vệ một mình Phương Tiểu Quân, khiến một đứa còn nhỏ tuổi như nó lại càng thêm cảm thấy sợ hãi vô cùng.
Phương Hồng hối hận rồi, sớm biết Lâm Vi sẽ tức giận như vậy, nó đã không nghĩ cách để làm sẩy đứa con của Lâm Vi rồi.
Dựa vào trực giác của con non, Phương Hồng biết rằng cho dù Lâm Vi có con của mình thì cô cũng sẽ không thiên vị như bà cụ Phương đâu. Nhưng Phương Hồng quá tham lam, nó muốn Lâm Vi chỉ toàn tâm toàn ý mà lo cho nó thôi.
"Không có ý nghĩ xấu xa?" Lâm Vi không nhịn được mà cười lạnh một tiếng. Cô quay người vào nhà, dùng máy ghi âm mở to đoạn đối thoại của Phương Tiểu Quân và Phương Hồng lên.
Bà cụ Phương nghe đoạn đối thoại của hai đứa nhỏ Phương Tiểu Quân và Phương Hồng thì cũng lập tức ngây ngẩn cả người. Với tư cách là bà nội của hai đứa nhỏ này, bà ta còn quen thuộc nhất với giọng nói của hai đứa nó hơn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

