Lâm Vi còn nói với nó là con gái nhất định phải học nhiều, con gái nhất định phải có kiến thức, con gái cũng có thể giống như con trai...
Bước vào cổng nhà trưởng thôn, bà cụ Phương mới kêu bắt đầu ré khóc lên: "Ôi chao, con dâu ngoan của mẹ! Con không thể cứ thế bỏ đi với người khác được! Nếu con đi rồi thì cái nhà này sẽ không sống nổi mất!"
Từ trong nhà, Lâm Vi vén rèm bước ra, nói với giọng sang sảng: "Ai đi với người khác thế? Tôi vẫn luôn ở trong nhà trưởng thôn, bà hỏi chú thím ấy xem ở đây còn có người nào khác nữa không?"
Phương Hồng và Phương Tiểu Quân đã khóc lóc suốt dọc đường đến đây, đã sớm thu hút không ít người vây xem. Lâm Vi không thể để mặc bọn họ hắt nước bẩn lên người mình được.
Vợ trưởng thôn cũng lập tức bước ra: "Bà Phương này, bà không thể nói bậy như thế được. Sau khi Lâm Vi đến đây thì luôn ngoan ngoãn, thật thà. Đâu ra mà lại bảo cháu nó bỏ đi với người khác hả? Bây giờ Phương Minh mất rồi, dù cô ấy có muốn tái giá thì cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì, đó là chuyện rất bình thường rồi, dù cho mấy người nhà bà có muốn cũng không cản được! Chứ đừng nói đến chuyện bây giờ Lâm Vi hoàn toàn không có ai cả, từ khi cô ấy đến ở nhà tôi thì cũng chẳng thấy có người đàn ông nào đến tìm hết. Ngược lại, trước đó Lâm Vi đã từng nói là muốn ở lại nhà họ Phương không đi, nhưng giờ tại sao cô ấy lại phải rời khỏi nhà các người? Các người đã đối xử với Lâm Vi thế nào hả, các người có dám nói rõ ra cho mọi người ở đây nghe không hả?"
Bà cụ Phương nói Lâm Vi bỏ đi theo người khác, nhưng Lâm Vi lại vẫn luôn ở trong nhà trưởng thôn, thế khác nào là nói nhà bọn họ bắt cóc Lâm Vi từ nhà họ Phương? Vốn dĩ vợ trưởng thôn cũng không muốn xen vào chuyện này làm gì, nhưng bây giờ nhà bà ấy cũng đã bị kéo vào luôn rồi. Điều này khiến cho vợ trưởng thôn - người mà trước đo vốn đã đồng tình với Lâm Vi, bây giờ lại càng không thể không đứng ra nói cho rõ mọi chuyện.
Bà cụ Phương thấy vợ trưởng thôn vậy mà lại đứng ra nói chuyện thay Lâm Vi như vậy thì cũng không dám nhắc đến chuyện Lâm Vi bỏ đi với người khác nữa. Bà ta vội đẩy Phương Hồng và Phương Tiểu Quân bên cạnh một cái, khóc lóc mà nói: "Mau đi cầu xin mẹ các cháu đi, bảo mẹ các cháu đừng đi nữa. Các cháu còn nhỏ như vậy, sau này không cha không mẹ thì phải làm sao bây giờ?"
Phương Hồng và Phương Tiểu Quân lập tức nhào về phía Lâm Vi mà khóc lóc, Lâm Vi vội vàng tránh ra, nhíu mày: "Lần trước chúng mày không thể khiến tao sảy thai nên bây giờ lại muốn hại tao thêm một lần nữa hả? Chỉ vì muốn để cho tao toàn tâm toàn ý nuôi lớn chúng mà, mà chúng mày nỡ ra tay với em trai em gái ruột của mình hay sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)