Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Các người đừng kéo ta, ta vẫn còn uống được!”
Lâm Mặc bị hai người dìu đi phía trước, vì nàng đang mặc quan phục nên có rất nhiều người quay đầu lại nhìn nàng.
Hệ thống bây giờ đã hoàn toàn im lặng, tuy nó không có thực thể, nhưng điều này cũng không cản trở việc nó cảm thấy mất mặt!
Đến bên cạnh xe ngựa, khi đi ngang qua một con chó, Lâm Mặc đột nhiên dừng bước.
Hai nha hoàn bà tử đỡ nàng cũng nghi hoặc dừng lại: “Lâm tiểu thư, người sao vậy? Có chuyện gì sao?”
Lâm Mặc khoát tay, lảo đảo bước đến bên cạnh con chó kia, sau đó chăm chú nhìn nó, nhìn rất nghiêm túc.
Nha hoàn bà tử: ??? Con chó này có gì khác biệt sao?
Lâm Mặc đột nhiên nở nụ cười: “Cha, sao cha lại ở đây vậy, có phải cha đến đón con không?”
“Khụ khụ khụ!”
Câu “cha” này của nàng khiến những người xung quanh đều kinh ngạc, hệ thống đã hoàn toàn không muốn nói gì nữa.
Chỉ mong Lâm Thượng thư đừng biết chuyện này, nếu không nó không dám tưởng tượng nàng sẽ bị đánh như thế nào.
“Lâm tiểu thư, người tỉnh táo lại đi! Đây là chó chứ không phải cha người! Cha người đang ở nhà chờ người đó!”
Nha hoàn vội vàng kéo người lại, thật là mất mặt! Bọn họ đứng bên cạnh Lâm tiểu thư này cũng thấy mất mặt.
Bà tử có thể lực tốt hơn nhanh chóng khống chế người lại, sau đó nói: “Mau đưa người lên xe ngựa đi!”
Hệ thống cũng dỗ dành nàng: [Mặc Mặc à, đây không phải cha ngươi, mau lên xe về nhà thôi! Cha ngươi đang ở nhà chờ ngươi đó!]
Lâm Mặc “bốp” một tiếng hất tay bà tử ra, sau đó vươn tay túm lấy con chó, tiếp đó nói lắp bắp: “Sao lại không phải cha ta chứ! Ngươi xem khuôn mày này, xem tướng mạo này, rõ ràng là cha ta! Ngươi xem ánh mắt không chút gợn sóng mà lại mang theo chút ghét bỏ này, ngoài cha ta ra thì còn ai dùng ánh mắt này nhìn ta chứ!”
Mọi người:… Ngươi cũng biết cha ngươi đang nhìn ngươi như vậy sao, nhưng vấn đề là con chó này nhìn ngươi như vậy thì ngươi thấy bình thường sao! Ngay cả chó cũng thấy ngươi hoang đường rồi!
“Đi đi đi, mau lên xe ngựa, cha ta vẫn chưa ăn cơm, ta phải đưa cha về ăn cơm.”
Mọi người chỉ nhìn Lâm Mặc nhét con chó vào trong xe ngựa một cách thô bạo, trong mắt con chó lại lộ ra một tia tuyệt vọng.
Nha hoàn kia rất khó xử nói với bà tử bên cạnh: “Đây là con chó mà phu nhân nuôi đó, Lâm tiểu thư mà mang chó đi thì lát nữa chúng ta biết nói sao với phu nhân đây.”
Hệ thống: [Tỉnh táo lại đi chủ nhân! Đây là một con chó! Ngươi nhận nó là cha đã đành còn muốn mang nó về, ngươi sợ mình không bị ăn đòn hay sao!]
Con chó cũng rất linh tính gâu một tiếng, như thể đang chứng minh lời hệ thống nói là đúng vậy.
Nó chỉ là một con chó bình thường thôi mà! Cái người này làm sao vậy!
Rất nhanh xe ngựa đã đến trước cửa phủ Thượng thư, nha hoàn vội vàng gõ cửa: “Mở cửa đi, mở cửa đi, chúng ta đưa Lâm tiểu thư về rồi!”
Người gác cổng mở cửa, bọn họ vội vàng dìu Lâm Mặc vào, trên vai Lâm Mặc vẫn còn một con chó đang ngồi.
Tất cả mọi người trong phủ Lâm: ??? Đây là trò gì vậy? Nhị tiểu thư sao lại vác một con chó trên vai!
Lâm Thượng thư, Lâm phu nhân cùng Lâm Thích, Lâm Nhiên cũng vội vàng đi tới.
Sao lại say rượu rồi! Tiểu nha đầu này sao dám say ở bên ngoài chứ!
Nhưng khi nhìn thấy tư thế Lâm Mặc say khướt vác một con chó, bốn người bọn họ đều im lặng.
“Có thể giải thích cho ta đây là chuyện gì được không, con chó này là sao?”
Lâm Thượng thư đột nhiên cảm thấy hơi choáng váng, không biết là vì tức giận hay vì cái gì khác.
Nha hoàn và bà tử từ Thiếu khanh Đại Lý Tự phủ bất đắc dĩ trả lời: “Lâm tiểu thư ở phủ chúng ta cùng đại nhân, phu nhân và công tử dùng bữa, sau đó có chút say, con chó này là của phu nhân chúng ta.”
“Vậy nên nó đi ăn cơm ở chỗ các ngươi còn cướp một con chó về!” Giọng của Lâm Thích có chút lạc đi, cũng có thể thấy sự kinh ngạc của hắn ta đối với chuyện này.
Bà tử kia vừa định giải thích thì bị Lâm Mặc kinh hô cắt ngang.
“Cha! Sao cha lại ở nhà!”
Lâm Thượng thư: “Ta không ở nhà thì ở đâu, giống ngươi say ở ngoài đường sao.”
Lâm Mặc im lặng một lúc rồi ôm con chó trên cổ xuống, nhìn kỹ rồi “xoát” một cái nhấc con chó lên.
“Cha phải ở trong lòng con mới đúng chứ, sao con lại có hai cha vậy!”
Trong đầu Lâm Thượng thư đột nhiên nổ tung một loạt pháo hoa, sau đó nhanh chóng cởi giày của mình ném tới.
“Ngươi cái đồ nghịch tử, ngươi nói ai là chó hả!”
Lâm phu nhân vội vàng đến ngăn cản, Lâm Thích và Lâm Nhiên cũng vội vàng qua che chở cho Lâm Mặc.
“Cha! Tiểu muội say rồi cha đừng so đo với muội ấy!”
“Đúng vậy cha, bây giờ Tiểu muội ngay cả người cũng không nhận ra nữa, hay là cứ để muội ấy đi nghỉ ngơi trước đi.”
Bây giờ trong sân là một đống hỗn loạn, người của Thiếu khanh Đại Lý Tự phủ thừa dịp hỗn loạn lặng lẽ rút lui.
Chậc chậc chậc, Lâm gia náo nhiệt cũng không kém nhà bọn họ đâu nha.
Công tử nhà bọn họ thích gây chuyện, Lâm tiểu thư cũng thích gây chuyện, đoán chừng Lâm Thượng thư và đại nhân nhà bọn họ cũng có khá nhiều điểm chung.
Hệ thống nhìn cảnh tượng này thở dài một hơi: [Đôi khi không tự tìm đường chết thì thật sự sẽ không chết, nhận một con chó làm cha, đây có lẽ là người đầu tiên từ xưa đến nay.]
Câu nói này của hệ thống càng châm ngòi cho cơn giận của Lâm Thượng thư, Lâm Mặc vừa trốn giày của cha mình, vừa ôm chặt con chó trong lòng, miệng còn không ngừng nói: “Cha! Cha đừng sợ, con bảo vệ cha!”
Lâm Thích và Lâm Nhiên nghe thấy lời này đều muốn tuyệt vọng: “Muội im miệng cho ta!”
Ám vệ đang nấp trong bóng tối đã cười đến đau cả bụng, trời ơi! Vì sao trên đời lại có loại nữ tử như vậy! Thật là quá buồn cười mà!
“Mau, mau báo chuyện này cho Hoàng thượng!”
Tuyên Đức Đế đang xem tấu chương thì nổi giận, tin này truyền đến thật đúng lúc.
“Ha ha ha ha, nha đầu này đúng là quả bom vui vẻ của trẫm mà!”
Hoàng đế lau đi nước mắt vì cười, nỗi bực bội trong lòng lập tức tan biến.
Lý công công nhìn thấy nụ cười trên mặt Hoàng đế cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà có Lâm tiểu thư ở đây, nếu không hôm nay cơn giận của Hoàng thượng chắc chắn sẽ không dễ dàng tiêu tan như vậy.
“Lại đây, mang con chó lông dài của trẫm đến phủ Lâm đi.”
Lý công công:… Nói về việc giễu cợt, vẫn là Hoàng thượng ngài giỏi nhất!
Sau khi đánh Lâm Mặc một trận, con chó mà Hoàng đế tặng đến cũng tới.
Nhìn con chó lông dài màu trắng này, thái dương của Lâm Thượng thư giật giật, trong lòng vừa buồn cười lại vừa tức giận.
Hoàng thượng đây là thật sự coi chuyện nhà bọn họ như trò hay để xem mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)