Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mắt thấy Lâm Mặc bắt đầu mất kiểm soát, mọi người vội vàng giữ chặt tay cầm ly rượu của nàng.
“Lâm tiểu thư đừng uống nữa, ngài say rồi không uống được nữa đâu!”
Lâm Mặc bốp một tiếng hất tay người đang cản mình ra, sau đó miệng lưỡi nói không rõ ràng: “Đừng có cản ta, tiếp tục tấu nhạc tiếp tục nhảy! Ta còn uống được tiếp!”
Hệ thống thở dài một hơi: [Còn tiếp tục tấu nhạc tiếp tục nhảy nữa chứ, bộ dạng này của ngươi chắc chắn là không về nhà được rồi, ta có thể tưởng tượng ra kết cục của ngươi sau khi về nhà sẽ như thế nào rồi.]
Chắc chắn không tránh khỏi bị bốn người đánh hội đồng.
Phu nhân Thiếu khanh Đại Lý Tự thấy nàng như vậy cũng biết nàng không thể về nhà được, nên định sai người đưa nàng về Thượng thư phủ.
“Lâm tiểu thư, ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây một chút, lát nữa ta sẽ sai người đưa ngươi về.”
Lâm Mặc vừa nghe nói muốn đưa mình về, liền bốp một cái nhảy lên ghế.
Mọi người xung quanh bị hành động này của nàng làm cho giật mình, đây là làm gì vậy! Muốn lên trời sao!
Chỉ thấy Lâm Mặc túm lấy tóc của công tử hoa công, sau đó lôi hắn ta lại, tiếp đó nở một nụ cười ngây ngô với phu nhân Thiếu khanh: “Không cần không cần, sao có thể làm phiền mọi người đưa ta về được chứ, ta có mang theo tọa kỵ rồi, lát nữa ta cưỡi khổng tước về là được.”
Hệ thống than một tiếng ai da.” giọng điệu có chút khổ não: [Sớm biết lúc ngươi vừa uống rượu ta nên nhắc nhở ngươi rồi, lúc không nên khách sáo thì người lại khách sáo, lúc nên khách sáo thì ngươi lại không khách sáo, lại còn muốn cưỡi con trai người ta về nhà! Tội lỗi quá!!]
Tuy rằng hôm nay thu thập được khá nhiều năng lượng, nhưng hệ thống thật sự cảm thấy chủ nhân này đang nhảy nhót trên đầu người ta!
Lời của Lâm Mặc không chỉ khiến hệ thống nổ tung, mà còn khiến tất cả mọi người có mặt ở đó cạn lời.
Mặt mày công tử hoa công càng thêm đưa đám: “Vị tiểu thư Lâm gia này, xin cô nương hãy nhìn cho rõ một chút, ta là người chứ không phải tọa kỵ của ngươi.”
Công tử hoa công bây giờ đặc biệt hối hận vì sao mình lại đi trêu chọc Lâm Mặc, nếu hôm nay hắn ta không đi tìm Lâm Mặc gây chuyện thì có phải bây giờ sẽ không xảy ra chuyện này không.
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, hắn ta cũng coi như đã nếm trải thế nào là “mời thần dễ tiễn thần khó”.
Lâm Mặc vỗ vỗ đầu công tử hoa công, rồi nói với hệ thống: [Sao con khổng tước của ta lại biết nói chuyện vậy? Nó thành tinh rồi sao?]
Nói xong với hệ thống nàng còn rất vui vẻ chia sẻ với những người khác: “Mọi người xem này! Con khổng tước ta nuôi thành tinh rồi! Nó lại biết nói chuyện! Không được, ta phải cưỡi nó về cho cha ta xem mới được!”
Vốn dĩ nàng đang đứng trên ghế, mọi người thấy nàng bắt đầu giơ chân muốn trèo lên, mọi người lập tức hoảng loạn.
“Mau giữ nàng ta lại cho ta!”
Công tử hoa công thì lại mặt mày đưa đám, có người có thể sẽ thắc mắc tại sao hắn ta không chạy.có người có thể sẽ thấy tại sao hắn ta không chạy.
Cả đầu tóc của hắn ta đều bị người này túm lấy, hắn ta có thể chạy đi đâu! Chẳng lẽ không cần cái đầu này sao!
Phu nhân Thiếu khanh Đại Lý Tự đã sắp cười đến mang tai rồi, tuy rằng người gặp nạn là con trai của mình, nhưng chuyện này thật sự quá buồn cười!
Ba công tử tới ăn ké nhìn cảnh này đã ngây người ra, bọn họ thậm chí còn nhìn lại quần áo mình đang mặc, may quá may quá màu sắc khá là nhã nhặn, chắc là sẽ không bị nhận thành động vật.
Toàn bộ hệ thống đã tê liệt, nó là một hệ thống ăn dưa, theo lý thì nên ăn dưa của người khác, nhưng từ khi ràng buộc với chủ nhân này, nó lại còn được ăn không ít dưa của chủ nhân, tuyệt vời!
Lâm Mặc rất nhanh đã bị người ta đỡ xuống, khi bị đỡ xuống nàng còn vẻ mặt không hài lòng.
“Đừng có cản ta lên trời! Ta là tiên nhân trên trời! Không thể đứng trên mặt đất! Không thể dính bụi trần!”
Đám người hầu xung quanh đã sắp nhịn cười đến phát điên rồi, ba công tử kia cúi đầu bắt đầu giả bộ làm chim cút, nhưng bờ vai run rẩy của bọn họ đã bán đứng bọn họ.
Thiếu khanh Đại Lý Tự nhìn Lâm Mặc đã say đến không biết trời đất đâu, lại cầm rượu đã uống lên xem, theo lý thì một chút rượu bình thường không đến mức khiến người ta say đến mức này, còn coi người ta thành động vật còn muốn lên trời.
Nhưng sau khi nhìn thấy bình rượu này, Thiếu khanh Đại Lý Tự cuối cùng cũng hiểu ra, ông ấy đá một cước vào người con trai mình.
“Con lại trộm rượu của ta! Bình rượu này chôn dưới gốc cây mười năm rồi! Hơn nữa còn là rượu mạnh, người bình thường căn bản là không chịu được! Con xem con làm người ta say thành ra thế này!”
Thảo nào người ta lại say thành như vậy, thì ra là do uống sai rượu.
Hệ thống cũng cạn lời, nó cứ nghĩ chủ nhân cho dù có say thì cũng không đến mức không nhận ra người quen, lần trước say đến mức lên mái nhà còn nhận ra cha và ca ca của mình.
Lâm Mặc thấy Thiếu khanh Đại Lý Tự đá công tử hoa công, liền lập tức sốt ruột: “Sao ông lại đá tọa kỵ của ta! Ông không có tọa kỵ sao!”
Thiếu khanh Đại Lý Tự:…
Công tử hoa công:…
Thiếu khanh Đại Lý Tự bực bội nói: “Đây đâu phải tọa kỵ của ngươi, đây rõ ràng là tọa kỵ nhà ta!”
Con trai ông ấy chẳng phải là của nhà ông ấy sao!
Công tử hoa công lẩm bẩm một câu: “Xin hỏi ta có thể làm người được không.”
Sau này hắn ta không bao giờ mặc đồ lòe loẹt như vậy nữa! Thật sự là quá tổn thương đến tự tôn rồi!
Những người khác đều có thể làm người tại sao hắn ta lại phải làm tọa kỵ! Còn có thêm một ngoại hiệu công tử hoa công! Tên thật của hắn ta là Vệ Chính An được không, cái tên này hay biết bao, hắn ta không phải là công tử hoa công, lại càng không phải là tọa kỵ!
Lâm Mặc nghe lời Thiếu khanh Đại Lý Tự nói, lại thật sự bắt đầu suy nghĩ: [Hệ thống, tọa kỵ này thật sự không phải của ta sao?]
Hệ thống bất đắc dĩ trả lời: [Không phải của ngươi, đây thật sự là của người ta, còn là do người ta tự sinh tự dưỡng đấy!]
Lâm Mặc nghe hệ thống nói lập tức trợn tròn mắt, sau đó nhìn chằm chằm vào Thiếu khanh Đại Lý Tự.
Mọi người thấy động tác này của nàng đều ngơ ngác, phu nhân càng tò mò hỏi: “Sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào ông ấy vậy?”
Chỉ thấy Lâm Mặc loạng choạng lùi về sau hai bước, cảnh giác nói: “Một mình ông sao có thể sinh ra một con công tử hoa công! Vậy ra ông là yêu tinh đúng không!”
“Phụt ha ha ha ha.” Ba công tử xem kịch không nhịn được nữa, sống nhiều năm như vậy lần đầu tiên gặp phải chuyện kỳ quái như vậy, tuyệt vời!
“Mau sai người đưa nàng ta về đi.”
Lâm Mặc cuối cùng cũng bị người ta đỡ đi, vừa đi nàng còn vẻ mặt luyến tiếc: “Tọa kỵ của ta cứ để các ngươi nuôi giúp nhé! Chờ khi nào ta rảnh ta sẽ đến đón nó!”
Công tử hoa công tức giận mắng: “Ngươi mới là tọa kỵ đấy! Ta là người! Người ta biết không hả!”
Đoạn náo kịch này truyền đến hoàng cung, Hoàng đế cười đến mức sắp ngã khỏi long ỷ.
“Ha ha ha ha, không ngờ nha đầu Lâm gia này sau khi say lại buồn cười như vậy, hôm nào nàng ta đến hoàng cung cũng có thể cho nàng ta uống chút rượu, ta xem lần sau nàng ta sẽ coi ai là tọa kỵ.”
Lý công công: “... Hoàng thượng ngài đừng nghĩ như vậy, người say không có lý trí gì đâu, nhỡ đâu nàng ta coi ngài thành tọa kỵ thì sao.”
Nghe Lý công công nói, nụ cười trên mặt Hoàng đế lập tức thu lại.
Thôi bỏ đi, ông ấy vẫn thích làm người hơn, cái chức tọa kỵ này cứ để cho con trai của Thiếu khanh Đại Lý Tự đảm nhiệm đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










