Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Xuyên Không Đến Cổ Đại Chương 5: Thu Hoạch – Toàn Là Tiền Cả Đó!

Cài Đặt

Chương 5: Thu Hoạch – Toàn Là Tiền Cả Đó!

Nhìn rõ thứ mọc dưới gốc cây kia, Trần Man kinh hãi che miệng kêu lên:

“ Trời ơi! Đây… đây chẳng phải là nấm linh chi sao?”

Trước mắt họ là một cây nấm linh chi đen tím, tán nấm tròn nhẵn, bề mặt còn ánh lên sắc sơn bóng. Quả thực chính là linh chi rừng mà người ta thường gọi là báu vật.

May mà Điền Đông Tú tinh mắt nhìn thấy, bằng không họ đã bỏ lỡ mất món trời ban này.

Cây linh chi ấy to chừng một bàn tay đàn ông, vừa nhìn đã biết tuổi đời không ít.

Là người đầu tiên phát hiện, Điền Đông Tú mừng đến nỗi miệng cười không khép lại:

“ Đây là bảo vật lớn đó! Chúng ta đúng là may mắn quá rồi!”

Linh chi rừng không phải loại dễ thấy ở chợ. Vậy mà họ vừa lên núi đã gặp được của hiếm thế này, chẳng khác nào một khởi đầu đại cát.

Cả nhà nhìn chằm chằm cây linh chi, lòng nóng rực. Trịnh Thanh Phân quay sang khen:

“ Đây đâu phải vận may của cả nhà, mà là vận may của bà thông gia đấy chứ. Chúng tôi đi trước cũng chẳng thấy, chỉ có bà nhìn ra. Đúng là tinh mắt!”

Năm xưa, khi còn trẻ, vì chuyện hôn sự của Trần Man và Tân Dũng, hai bà từng cãi vã kịch liệt, thậm chí có thời gian giáp mặt còn chẳng thèm chào nhau. Nhưng rồi theo năm tháng, Tân Chỉ lớn dần, chồng con hai bên cũng lần lượt qua đời, hai bà mới dần dần xích lại gần nhau, tình cảm hoà hoãn hơn.

Sau khi xuyên đến nơi này, trong lòng Trịnh Thanh Phân vẫn canh cánh thấy mình như người ngoài, dẫu ở bên con gái và cháu ngoại. Vì vậy, bà luôn thấy gượng gạo, khó thoải mái, cần thời gian để thích ứng.

Điền Đông Tú thoải mái nhận lấy sự tán thưởng, rồi cẩn thận ngồi xổm xuống, hái cây linh chi.

Bà nâng niu món bảo vật, vừa cười vừa tính toán:

“ Mang về cho vào chum ngâm rượu thuốc. Thứ này đâu phải dễ gặp, đến lúc đó cả nhà ta đều có thuốc bổ mà uống.”

Với những người lớn tuổi chú trọng dưỡng sinh như bà, thì thứ gì cũng có thể đem ngâm rượu. Tân Dũng lại càng là kẻ mê rượu thuốc, trong nhà xếp đầy hơn chục hũ, từ phổ biến như rượu dâu tằm, rượu tỳ bà, cho tới hiếm lạ như rượu rết, rượu maca, rượu nhân sâm (nuôi trồng). Giờ lại có thêm một cây linh chi rừng thật sự, bộ sưu tập rượu thuốc trong nhà lại được bổ sung thêm một loại thượng hạng.

Nhìn cây linh chi nằm yên trong gùi, Tân Dũng cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Bao nhiêu lo lắng mấy ngày qua bỗng tan biến.

Ông vừa chém cỏ mở đường, vừa hớn hở lẩm bẩm:

“ Hai năm trước ta đã muốn ngâm một chum rượu linh chi rồi, nhưng toàn mua loại trồng công nghiệp, sao sánh được với cây này! Hôm nay đúng là vận may rơi xuống đầu.”

Trong mắt thiên hạ, thứ gì cũng vậy, hàng rừng bao giờ cũng quý hơn hàng nuôi. Mà cây linh chi này lại chính tay Điền Đông Tú hái dưới gốc cây, không thể giả được. Đúng chuẩn linh chi rừng mười phần. Công hiệu chắc chắn vượt xa linh chi trồng. Nếu mang ra thị trường bán, dăm ba vạn là chuyện nhỏ; gặp được người biết giá trị, mười vạn, tám vạn cũng chẳng phải chuyện lạ.

Nhặt được linh chi rồi, cả nhà càng thêm cẩn trọng trên đường. Ai nấy đều sợ lỡ mất thêm báu vật nào nữa.

Xưa nay vẫn nói “dựa núi ăn núi”. Huyện An Mộc vốn chẳng có ngọn núi nào ra hồn, nên trước kia cả nhà họ không mấy để tâm. Nhưng hôm nay vừa mới lên núi một chuyến, họ mới thật sự nếm trải niềm vui khi sống gần núi rừng.

Dọc đường đi, đủ loại nấm mọc chen chúc. Tân Dũng và Trần Man thì chẳng nhận ra nổi, bình thường họ chỉ quen ăn nấm kim châm hay nấm sò trong chợ. Lần đầu nhìn thấy nhiều sản vật rừng đến vậy, họ vừa háo hức, vừa dè chừng.

Tin tức về người ngộ độc do ăn nhầm nấm độc chẳng thiếu trên mạng. Ai ai cũng biết nấm rừng không thể hái bừa. Nhỡ đâu ăn nhầm một cây, chưa kịp tận hưởng đã xuống gặp Diêm Vương.

Trên núi, nấm mọc muôn hình vạn trạng, nhưng cả nhà Tân Dũng lại chẳng ai biết phân biệt.

Lỡ mà ăn nhầm loại chỉ gây ảo giác thì còn may, nhưng nếu vớ phải thứ “ô đỏ đỏ, thân trắng trắng” thì cả nhà chỉ còn nước nằm thẳng cẳng.

Huống hồ nơi này hoang vắng chẳng có một bóng người, nếu có chuyện gì xảy ra thì ngay cả việc đưa xuống núi cũng không ai làm nổi.

Đúng lúc cả nhà còn đang bối rối không biết làm thế nào với đám nấm, Tân Chỉ bước ra, nở nụ cười tự tin nhờ kinh nghiệm tích góp từ việc đã xem hàng trăm video nhặt nấm trên mạng:

“Loại nào màu sắc sặc sỡ thì bỏ qua, nấm có ‘váy’ hay có ‘ủng’ cũng không được hái, còn tán nấm nào có vân lưới thì tuyệt đối tránh xa.”

Bình thường, Tân Chỉ rảnh rỗi hay thích xem mấy video mang hơi thở đời sống như hái rau rừng, nhặt quả dại, nhặt nấm. Bởi chỗ cô ở vốn chẳng có gì, nên cô đặc biệt hứng thú với mấy video quay ở vùng núi. Thậm chí, kỳ nghỉ này cô còn tính đi Vân Nam vào mùa mưa để tận mắt trải nghiệm cảnh người dân hái nấm.

Ban đầu, Trần Man và mấy người kia thấy cái gì cũng lạ, hễ thấy nấm là muốn hái, mặc kệ to nhỏ, lành lặn hay sâu mọt. Trong đầu họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải hái hết sạch nấm trên núi đem về làm thức ăn.

Nhưng chỉ sau hai tiếng đi rảo quanh, mắt nhìn của mọi người đã trở nên kén chọn.

Nấm nhỏ quá? Bỏ.

Nấm già quá? Bỏ.

Nấm bị sâu đục? Bỏ luôn!

Nhìn mấy người phụ nữ trong nhà say mê hái nấm, Tân Dũng vừa bực vừa buồn cười. Rõ ràng họ lên núi là để tìm người hỏi thăm tin tức, vậy mà giờ biến thành một đội quân chuyên nhặt nấm.

Ông cõng giỏ lặc lè theo sau, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Không biết còn phải lòng vòng đến bao giờ nữa… Hái nhiều thế này ăn sao cho hết chứ?”

Giỏ đã đầy quá nửa, đeo trên lưng nặng trĩu, vậy mà vẫn phải ráng nhịn, không dám nói ra. Nhìn vợ, con gái, với hai bà mẹ đều hăng hái, mặt mày rạng rỡ, ông khôn ngoan ngậm miệng, chỉ âm thầm thở dài.

Trong nhà, ông vốn chẳng có mấy tiếng nói, có nói ra cũng chẳng ai nghe. Thôi thì cam phận làm “cu li khuân vác”, tránh dây vào mấy vị “nương nương” này, chọc giận ai cũng không xong.

Qua khỏi chân núi, cây cối cao lớn, thân thẳng vút, tán lá um tùm, không còn bụi rậm chắn đường nữa, Tân Dũng cũng bớt vất vả dọn đường. Thế là ông an phận đi sau, chuyên tâm gánh vác, lâu lâu gặp chỗ nhiều nấm thì phải giả vờ cười vui vẻ, không thôi cũng đủ để bị cả nhà trách móc.

Nếu chẳng phải vì lúc đi họ chỉ mang một cái giỏ và hai cái rổ, ông tin chắc mấy người phụ nữ trong nhà có thể ở lì trên núi cả ngày chỉ để hái nấm.

Mãi đến tận hai giờ chiều, khi tất cả giỏ rổ đều chật kín, họ mới luyến tiếc xuống núi.

Chuyến đi này đúng là thu hoạch lớn: không chỉ đầy giỏ nấm, mà còn tình cờ nhặt thêm hai cây linh chi. Trong đó, có một cây to bằng cả cái mâm, quý đến nỗi bà Điền Đông Tú nhất quyết không chịu ngâm rượu, mà muốn tìm hộp cất kỹ làm báu vật truyền lại.

Về đến nhà, Tân Dũng vội vã trút gánh nặng xuống, lập tức chạy đi tắm rửa, như thể được giải thoát.

Tối qua Tân Dũng vốn đã không ngủ ngon, ban ngày lại bị lôi đi lăn lộn trên núi suốt nửa ngày trời, giờ ông chỉ muốn mau mau trở về phòng, bật điều hòa ngủ một giấc thật ngon, chẳng muốn nghĩ ngợi gì nữa.

Mong sao trong mơ cũng đừng xuất hiện mấy cây nấm chết tiệt kia.

Nhìn đống nấm trải đầy mặt đất, bà Điền Đông Tú khoanh tay, nụ cười trên mặt rạng rỡ như một lão nông vừa gặt xong vụ mùa bội thu.

Nấm tươi để lâu sẽ hỏng, Tân Chỉ liền phóng xe điện ra vườn rau, hái một mớ lá bí to, về đến nhà thì gọi cả nhà bắt tay vào xử lý nấm.

Nấm nhiều như thế này, vài người bọn họ có ăn mấy ngày cũng chẳng hết. Tân Chỉ vừa đếm ngón tay vừa tính toán…

Nấm kê tùng để làm dầu nấm kê tùng, thơm nức mũi, cất trong hũ kín, sau này nấu mì mà chan thêm hai thìa thì tô mì bình thường sẽ hóa thành mỹ vị thượng hạng, tuyệt vời!

Nấm mối, nấm bụng dê, nấm đỏ… những loại phơi khô thì càng dậy hương, tất cả gom lại đem phơi nắng cất trữ.

Mấy loại nấm khó bảo quản thì giữ lại một rổ nấu lẩu tối nay, phần còn lại đem chần sơ rồi cho vào ngăn đông, muốn ăn bao nhiêu chỉ việc lấy ra, cực kỳ tiện lợi.

Hái nấm thì vui, chứ rửa nấm thì chẳng dễ chịu chút nào. Năm người loay hoay hơn một tiếng, ngón tay ai nấy đều nhăn nheo trắng bệch mới xử lý xong đống nấm chất như núi.

Chuyến lên núi hôm nay càng khơi dậy niềm say mê hái nấm của bà Điền Đông Tú. Rửa nấm xong, bà lại kéo Trịnh Thanh Phân bàn bạc, ngày mai nhất định phải lên núi thêm chuyến nữa.

Mấy loại nấm này, trước kia ở chợ bán rẻ cũng phải trăm tệ một cân.

Nấm trên núi kia à?

Không phải nấm đâu, đó là tiền cả đấy!

Tiền ngay trước mắt, không nhặt thì phí quá!

Nấm đem phơi khô thì cất được một hai năm chẳng hỏng, họ mà chịu khó lên núi thêm vài chuyến, sau này có gặp được người, chỉ cần đem nấm khô đi bán, chắc chắn sẽ kiếm được một khoản không nhỏ.

Nghĩ đến đống bạc trắng dễ như trở bàn tay, lòng bà Đông Tú sục sôi khí thế, chỉ hận không thể lập tức xách giỏ quay lại núi vơ vét thêm một mẻ!

Tân Dũng ngủ dậy, vừa mở mắt đã bị con gái lôi kéo vào bếp chuẩn bị nồi lẩu nấm.

Không biết do bản thân nấm vốn đã ngon, hay vì đây là những thứ do chính tay họ hái về, mà khi cho vào miệng, đầu óc mọi người chỉ còn gói gọn trong bốn chữ: Tươi Ngon Khó Tả

Ngon đến mức khiến người ta hận không thể nuốt cả… lưỡi.

Mỹ vị từ nồi lẩu nấm khiến bà Điền Đông Tú càng quyết tâm hơn: mai nhất định phải lên núi nữa.

Bà liền cùng Trịnh Thanh Phân bàn nhau, lần tới phải mang thêm gùi, thêm rổ, tuyệt đối không để cảnh nấm còn đầy mà giỏ đã hết chỗ như hôm nay.

Nghe mẹ nói xong, Tân Dũng trố mắt:

“ Gì cơ? Ngày mai còn lên núi nữa? Thế còn việc tìm người thì sao?”

Bà Đông Tú liếc con trai, giọng đầy khinh bỉ:

“ Ôi dào, cái đầu gỗ nhà anh! Giờ chúng ta ăn uống chẳng thiếu, tìm người thì sớm một hai ngày hay muộn một hai ngày cũng có khác gì? Nấm trên núi thì đâu có chờ mãi, bỏ lỡ rồi là hết, tính toán dễ thế cũng không hiểu à?”

Thấy con trai vẫn nhăn nhó, bà nhìn thấu ngay tâm tư liền bĩu môi:

“ Anh mà không muốn đi thì cứ ở nhà, trông gà trông dê cho tử tế là được.

Nói xong còn không quên dặn thêm:

“ À, mai nhớ chuẩn bị cơm khô cho chúng tôi. Bánh thịt để nguội ăn ngán lắm rồi, hấp một nồi bánh bao đậu đỏ đi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc