Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Xuyên Không Đến Cổ Đại Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Khi xuống núi, Điền Đông Tú từng dặn bọn họ phải mang theo một chiếc nhẫn bên người. Thỏi vàng thì quý thật, nhưng một cục to như thế, lúc cần tiêu xài lại không tiện. Một chiếc nhẫn vàng chỉ chừng mười mấy gram, giá trị ở hiện đại cũng khoảng hai, ba ngàn, mua chút đồ là tiêu hết ngay.

Thế nhưng, Trần Man lại cho rằng những thứ đó là sính lễ chuẩn bị cho nữ nhi. Giờ đã xuyên đến cổ đại, mà địa vị nữ nhân lại thấp kém, sau này Tân Chỉ càng cần một phần sính lễ hậu hĩnh để đứng vững nơi nhà chồng.

Tuy hiện tại trong nhà cũng còn chút đồ nhưng vàng bạc vốn luôn khó mà tích góp, tiêu thì lại dễ. Với tình cảnh này, một khi đem dùng, sau này muốn mua lại e rằng chẳng dễ dàng.

Lần này xuống núi chỉ mang theo một thỏi vàng Trần Man đã thấy đau lòng lắm rồi. Bảo bà đưa thêm một cái nhẫn thì tuyệt đối, tuyệt đối không thể.

Đến cổng huyện thành, nhà họ Tân mới biết ở cổ đại, thường dân vào thành cũng phải nộp thuế quan?

Nói chính xác thì không phải ai cũng phải nộp, chỉ những người mang hàng hóa vào thành buôn bán mới phải nộp thuế.

Theo lời Lâm Đại Sơn, thuế quan cũng không cố định, có khi cứ vào thành bất kể mang hàng hay không đều phải nộp hai đồng tiền lớn. Có khi thì chỉ người bán hàng mới phải nộp, kẻ khác thì không. Mức thuế lúc hai đồng, lúc năm đồng, hắn cũng chẳng rõ tiêu chuẩn thế nào.

Hôm nay nói may thì cũng may, chỉ có người mang hàng đi bán mới phải nộp nhưng nói không may thì đúng là không may, bởi thuế hôm nay là mỗi người năm đồng tiền lớn.

Chỉ có điểm giống trên phim, đó là trong tay bọn họ quả thực đều cầm đao lớn.

Đao này trông chẳng sắc bén chút nào, lưỡi nhiều chỗ còn bmẻ nhưng để hù dọa dân thường thì hẳn là cũng đủ dùng.

Lần này nhà họ Tân đến huyện thành, ngoài một gánh đầy hoa quả ra thì chỉ mang theo một thỏi vàng.

Trong bốn người, có ba người phải nộp quan thuế, tức là mười lăm đồng đại tiền.

Trước đó, nhà họ Tân còn chưa từng thấy qua đồng đại tiền ở Thiên Hoa quốc trông thế nào. Nay thì họ đã biết, vì thuế mà lính gác thu được đều tiện tay quẳng vào một cái hòm gỗ dưới chân.

Huyện Thường vừa bị nạn thiên tai, người mang hàng vào thành buôn bán chắc cũng không nhiều. Đã xế chiều rồi, trong hòm gỗ kia cũng chỉ lác đác phủ kín được đáy.

Đồng đại tiền của Thiên Hoa quốc trông cũng hao hao đồng tiền cổ mà Tân Chỉ từng thấy, chỉ liếc qua cũng chẳng phân biệt nổi nó là sắt đúc hay đồng đúc.

Tân Dũng trên người không có đại tiền, thấy bọn lính gác đã chú ý đến mình, hắn đành quay sang hỏi Lâm Đại Sơn:

“Lâm lão đệ, ngươi mang theo đồng tiền chứ? Ta thật hồ đồ, ra cửa lại quên mang tiền. Nếu ngươi có, thì cho ta mượn mười lăm đồng trước, chờ vào thành bán xong hoa quả ta sẽ lập tức trả lại.”

Lâm Đại Sơn gãi đầu, có chút ngượng ngùng cúi xuống:

“Tân đại ca, ta trên người chỉ có mười đồng thôi.”

Mấy đồng tiền này là số còn lại sau khi hắn đem vòng bạc bán đổi lương thực hôm qua, sáng nay ra cửa lão cha mới nhét cho hắn để phòng thân.

Vừa được Tân gia cho ăn hai cái bánh thịt, tuy trong lòng Lâm Đại Sơn có chút tiếc số tiền này nhưng vẫn sảng khoái móc túi tiền từ trong ngực ra.

Hắn nắm túi tiền lắc một cái, mấy đồng tiền lẻ rơi ra nằm trong lòng bàn tay. Tân Dũng vừa thấy, trong lòng không khỏi buồn bực, mới có mười đồng còn thiếu năm đồng nữa.

Tân Dũng nhận lấy mấy đồng trong tay Lâm Đại Sơn, quay đầu nhìn con gái, hỏi bằng ánh mắt tiếp theo phải làm sao.

Tân Chỉ hiểu ý cha, do dự nói:

“Con có một cách, nhưng không chắc có được hay không. Để con thử trước đã.”

Tân Dũng và Trần Man nhìn con gái nhấc chân đi về phía lính gác cổng thành, tuy không rõ cô định làm gì, nhưng bọn họ lại tin tưởng mù quáng vào con gái của mình.

Chẳng phải chỉ năm đồng tiền thôi sao, con gái họ thông minh lanh lợi thế kia, một khi cô ra tay đừng nói là năm đồng, dù năm mươi hay năm trăm đồng chẳng phải đều dễ dàng như trở bàn tay ư?

Lâm Đại Sơn thấy Tân Chỉ một mình bước đến gần bọn lính gác thì trong lòng gấp gáp vô cùng. Nữ nhi của Tân đại ca xinh đẹp chẳng khác nào tiên nữ bước ra từ trong họa, suốt dọc đường đi vẫn luôn trầm mặc ít nói, hắn cũng không nghĩ nhiều. Dù sao ở thời nay nữ tử phần nhiều đều đoan trang dè dặt, hắn là ngoại nam, Tân Chỉ tránh né hắn cũng là điều bình thường.

Thế nhưng Tân đại ca cùng nương tử lại làm sao vậy? Sao có thể yên tâm để cô nương khuynh quốc khuynh thành như thế đi nói chuyện cùng bọn lính gác nơi cổng thành? Nhỡ đâu gặp phải hạng binh lính lưu manh ưa chiếm tiện nghi, há chẳng khiến tiểu nương tử nhà họ Tân tức tủi mà khóc lóc bỏ chạy sao?

Thế mà những điều Lâm Đại Sơn lo nghĩ, hôm nay lại chẳng hề ứng nghiệm chút nào. Tân Chỉ cùng bọn lính gác trò chuyện xong không những không khóc mà còn mỉm cười quay về, bảo Tân Dũng lấy năm trái đào và năm trái lê đem biếu cho bọn họ.

Thấy cha mẹ và Lâm Đại Sơn còn một mặt nghi hoặc, Tân Chỉ liền chỉ vào thúng hoa quả giải thích:

“Con đã bàn bạc xong rồi, chúng ta đưa cho họ mười quả, họ sẽ nộp thuế quan thay cho chúng ta, thế là có thể vào thành được.”

Hoa quả nhà họ Tân ngon như thế, mười quả chỉ đổi lấy mười lăm đồng vốn đã là quá rẻ. Nhưng giờ cũng đã xế chiều, ngoài họ ra thì cổng thành không còn ai khác, hoa quả này chỉ có thể bán cho lính gác. Dù họ chỉ là tiểu binh nho nhỏ, song vẫn thường nói: dễ thấy Diêm Vương, khó qua tiểu quỷ. Đối phó với bọn này, ít nhiều cũng phải cho chút ngọt bùi mới yên.

Nghe con gái nói thế, Tân Dũng cũng không tự mình lựa quả nữa, mà cõng cả gánh hoa quả đi đến trước mặt bọn lính gác, bảo họ tự chọn quả nào vừa ý thì lấy.

Hoa quả trên cây, dĩ nhiên có quả to quả nhỏ, bọn lính gác nơi cổng cộng lại có tám người, nghe Tân Dũng bảo thế thì chẳng khách khí, chen chúc bên thúng mà chọn toàn quả to.

Tân Dũng vốn không phải hạng người cố chấp cũng chẳng tính toán đúng năm trái đào, năm trái lê như nữ nhi đã nói mà để mặc bọn họ tự ý chọn lựa.

Kết quả, mỗi tên lính gác đều chọn lấy ba quả ưng ý nhét vào ngực áo. Đối với việc họ nhiều hơn hai quả, Tân Dũng cũng chẳng mở miệng trách cứ.

Lính gác chọn quả xong, một nhà bốn người liền thẳng thắn vào thành.

Vừa vào thành, việc đầu tiên Tân Dũng làm chính là trả lại mười đồng tiền cho Lâm Đại Sơn. Lâm Đại Sơn cũng chẳng nói gì, chỉ bỏ mười đồng ấy trở lại túi tiền, rồi cất vào ngực.

Đoạn, y quay sang hỏi Tân Dũng:

“Giờ cũng không còn sớm, chúng ta nên đi tìm đường huynh ta trước, rồi mới bán hoa quả sau, có được không?”

Tân Dũng chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức gật đầu:

“Được, cứ làm chính sự trước. Hoa quả ngày mai ta tự mình thong thả đem bán.”

Đào và lê đều để được lâu, chậm một đêm cũng chẳng sao.

Lâm Đại Sơn dẫn một nhà họ Tân đến nha môn huyện. Hắn kín đáo nhét cho người gác cổng năm đồng tiền, nhờ hắn vào bẩm báo với đường huynh Lâm Viễn Chí rằng mình có việc muốn tìm.

Người gác cổng nhận tiền chẳng bao lâu liền truyền lời vào trong, Lâm Viễn Chí nhanh chóng bước ra.

Trên đường đi, một nhà họ Tân đã nghe Lâm Đại Sơn kể sơ về vị đường huynh này rồi. Lâm Viễn Chí năm nay ba mươi hai tuổi, là một nha dịch trong nha môn huyện, cũng là “quan viên” duy nhất trong thôn Đông Sơn. Phụ thân hắn chính là trưởng thôn Đông Sơn, cũng là đại bá ruột của Lâm Đại Sơn.

Trong xã hội cổ đại, tình nghĩa tông tộc vốn gắn bó khăng khít. Nhìn vào cũng thấy tình cảm giữa Lâm Viễn Chí và Lâm Đại Sơn không tệ. Vừa gặp mặt, Lâm Viễn Chí đã vội hỏi:

“Đại Sơn, sao giờ này ngươi lại đến đây? Có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì không?”

Lâm Đại Sơn liền xua tay đáp:

“Trong nhà không việc gì, là Tân đại ca có chuyện cần nhờ. Huynh ấy không rành đường, phụ thân bảo ta đưa hắn tới.”

Sau đó, Lâm Đại Sơn đem tình huống của nhà họ Tân kể tường tận cho đường huynh nghe.

Nghe xong, Lâm Viễn Chí liền vỗ ngực nói chắc nịch:

“Việc lập hộ cũng chẳng phải chuyện gì lớn, từ trước tới nay dân trên núi xuống núi lập hộ vẫn thường có. Gần đây trong nha môn nhiều công việc, huyện thừa mấy hôm nay vẫn lưu lại trong nha môn để xử lý công vụ. Ta đưa Tân đại ca đi một chuyến là xong.”

Lâm Viễn Chí làm nha dịch trong huyện cũng đã gần mười năm, dẫn người đi lập hộ kiểu này đối với hắn chỉ là chuyện nhấc tay. Huống hồ Tân Dũng lại là bằng hữu của thúc phụ mình, ân tình này hắn đương nhiên phải giúp.

Nghe vậy, Tân Dũng chỉ tay vào mình, không dám tin hỏi:

“Ta đi một mình là được rồi sao?”

Lâm Viễn Chí thản nhiên phất tay:

“Lập hộ chỉ cần hộ chủ có mặt là đủ. Tân tẩu cùng tiểu chất nữ cứ ở đây đợi là được.”

Nghe nói phải một mình đi gặp cái gọi là huyện thừa kia, trong lòng Tân Dũng ít nhiều có chút hoang mang nhưng ông là trụ cột của gia đình, Lâm Viễn Chí đã nói thế, ông cũng chẳng tiện mở miệng bảo muốn mang con gái đi theo để thêm phần can đảm. Chỉ đành mang gương mặt tròn trịa có chút ủ rũ bước theo Lâm Viễn Chí mà đi vào cổng nha môn huyện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc