Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau một khắc đồng hồ, cuối cùng Tân Dũng cũng dẫn theo Đại lang nhà họ Lâm bước ra khỏi sân.
Lúc bọn họ rời đi, từ gian nhà bên đã vang lên tiếng kêu đau của tức phụ nhà họ Lâm, cơn đau sinh nở đã bắt đầu.
Trước khi đi, Tân Dũng không nhịn được mà dặn dò Lâm lão gia:
“Phụ nhân sinh sản vốn là chuyện cận kề quỷ môn quan, lão nhân gia vẫn nên bảo khuê nữ làm cho tức phụ một chút đồ ăn, kẻo lúc sinh đến cuối cùng lại chẳng còn sức.”
Cũng là vì trước đó nghe Lâm Tiểu Hoa nói A nương nàng thường than đói bụng, Tân Dũng mới có lời nhắc nhở.
Phụ nữ sinh con vốn là đại sự. Khi xưa Trần Man sinh Tân Chỉ, Tân Dũng chuẩn bị nào canh gà, nào móng giò, chẳng để nàng thiếu thốn gì. Thế mà sau khi sinh xong, nàng vẫn còn nói đói.
Tình cảnh nhà họ Lâm giờ này, canh gà hay chân giò thì khỏi nghĩ, nhưng ít ra cũng phải có cháo loãng cho sản phụ ăn no, nếu không thì lấy đâu ra sức mà sinh nở?
Chỉ là Tân Dũng cùng Lâm gia quen biết chưa lâu, chuyện sinh nở lại là việc riêng tư, hắn cũng không tiện nói nhiều, chỉ nhắc đến đó rồi thôi. May mà Lâm lão gia cũng nghe lọt tai, lập tức sai nữ nhi vào bếp nhóm lửa nấu cháo. Chỉ là cháo thì chưa thể nấu xong ngay được, ông lại lấy một quả lê trong giỏ, bảo tôn nữ rửa sạch mang vào phòng cho tức phụ.
Tân Dũng với Đại lang nhà họ Lâm trước kia cũng gặp mặt nhưng hôm ấy hắn mải trò chuyện với Lâm lão gia, chưa nói được mấy câu với người này.
Tân Dũng vốn tính hoạt bát, đoạn đường từ nhà họ Lâm ra đến đầu thôn chẳng dài, nhưng nhờ hắn khéo dẫn dắt, chẳng mấy chốc đã gợi chuyện khiến Lâm Đại lang kể tuốt tuồn tuột những gì Tân Dũng muốn biết mà lần trước còn chưa dám hỏi.
Đại lang tên là Lâm Đại Sơn, năm nay hai mươi tám tuổi, thê tử họ Hà, sinh được hai nhi tử: đại nhi mười tuổi, gọi là Thiết Đầu; tiểu nhi bảy tuổi, gọi là Thiết Đản.
Nhị lang tên là Lâm Đại Hà, hai mươi mốt tuổi, thê tử là Tiểu Thường thị là cháu gái ruột của Thường đại nương. Phu thê họ có một nữ nhi, chính là Lâm Tiểu Hoa.
Nghĩ đến việc lần này mình theo Tân Dũng vào huyện, chờ lúc về thì e rằng Tiểu Thường thị đã hạ sinh, Lâm Đại Sơn ngoái đầu nhìn lại, lòng lo lắng mà nói:
“Hy vọng lần này đệ muội có thể sinh cho lão Nhị một đứa con trai.”
Người xưa phần lớn đều trọng nam khinh nữ, cho rằng sinh con trai mới là tốt. Nghe vậy, Tân Dũng cũng chẳng nói gì kiểu “sinh trai hay sinh gái đều như nhau”. Nói ra thì cũng hổ thẹn, ông vốn là người hiện đại, thế nhưng lúc Trần Man vừa mang thai, ông cũng từng nghĩ nếu được con trai thì hay biết mấy. Sau này khi Tân Chỉ chào đời mà Trần Man lại tổn thân không thể sinh thêm, ông cũng từng u uất một thời gian.
Nhưng càng về sau, nhìn nữ nhi lớn lên thông minh hiểu chuyện, lại giỏi giang hơn nhiều nam hài, Tân Dũng cũng đã buông bỏ. Con trai hay con gái đều là bảo bối, ông nghĩ, nếu lúc ấy là một “tiểu tử thúi”, e rằng cũng chẳng thể khiến người yên lòng được như vậy.
Khi Tân Dũng cùng Lâm Đại Sơn đi đến đầu thôn, thì Trần Man với Tân Chỉ đã đợi đến mất kiên nhẫn. Vừa thấy ông, Trần Man không nén được mà oán trách đôi câu.
Lâm Đại Sơn thấy Tân gia tẩu tử dám trách mắng Tân đại ca ngay trước mặt người ngoài như mình, không khỏi giật thót trong lòng.
Hai người này… có khi nào sẽ cãi nhau ở ngay đây không?
Tân gia tẩu tử cũng thật là, nam nhân vốn trọng thể diện mà nàng lại dám làm mất mặt trượng phu thế này, chẳng phải là chuốc đòn sao?
Có điều Lâm Đại Sơn cũng thầm quan sát, Tân gia tẩu tử dung mạo đoan chính, y phục trên người chỉnh tề, đầu còn quấn khăn che kín, tuy trông có hơi lạ lẫm nhưng làn da lại trắng, khí chất cũng chẳng giống thôn phụ hay sơn dân.
Hắn nào biết tóc của Trần Man vốn đã từng uốn nhuộm, phải quấn khăn kín mít để che đi mà thôi.
Song cảnh tượng mà Lâm Đại Sơn dự liệu rốt cuộc không xảy ra, chỉ thấy Tân Dũng nghe thê tử oán trách liền vội vàng nở nụ cười, giải thích:
“Lúc anh đến thì tức phụ nhà họ Lâm vừa khéo trở dạ cho nên mới chậm trễ một chút. Em cùng con phơi nắng có mệt không? Có muốn tìm chỗ râm mát nghỉ một lát rồi hãy đi tiếp?” (xưng hô giữa người nhà họ Tân tui để theo xưng hô hiện đại, ko chuyển xưng hô như cổ đại)
Nhìn mặt vợ con đỏ bừng vì nắng, Tân Dũng cũng đau lòng.
Thường ngày, việc nặng nhọc trong nhà đều do ông gánh vác, vợ con ông chưa bao giờ chịu cực như hôm nay: vừa phải mang vác nặng đi đường xa, lại còn đứng chờ dưới nắng gắt. Oán trách mấy câu cũng là lẽ thường.
Nghe chồng giải thích, sắc mặt Trần Man dịu đi ít nhiều, bà phẩy tay quạt quạt cho mình, rồi thúc giục:
“Nắng nóng muốn chết, còn nghỉ ngơi gì nữa. Nhanh lên đường thôi, đến huyện thành rồi hẵng nghỉ cũng được.”
Trời đã gần bốn giờ chiều, nếu còn không mau chân thì lúc bọn họ tới được huyện thành cũng đã tối sầm.
Thấy Tân Dũng chẳng nói chẳng rằng, lại cúi xuống gánh lấy cả quang gánh quả chuẩn bị đi tiếp, Lâm Đại Sơn vừa kinh ngạc với tính tình hiền hòa của ông, vừa vội vàng cất tiếng:
“Tân đại ca, huynh đi đường xa mệt nhọc, nghỉ một chút đi, để ta gánh cho.”
Nói xong hắn cũng chẳng chờ Tân Dũng phản ứng, liền đưa tay giành lấy đòn gánh, quả quyết nhấc cả hai sọt quả lên vai bước đi thoăn thoắt.
Động tác của Lâm Đại Sơn quá nhanh, Tân Dũng ngăn cũng không kịp. Đợi đến lúc hắn đã đi trước mấy bước, ông mới giật mình, trong lòng vừa áy náy vừa cảm kích, liền nói với theo:
“Cái này… sao có thể làm phiền được… vậy, vậy đành làm phiền hiền đệ rồi.”
Việc Lâm Đại Sơn ra tay giúp đỡ thật chẳng khác nào đưa than trong ngày tuyết lạnh. Gánh quả này nặng đến hơn một trăm bốn, năm chục cân, mà Tân Dũng vốn chỉ là một đầu bếp, thường ngày ít khi lao động nặng nhọc. Hôm nay ông gánh gồng cả đoạn đường dài trong núi, hai vai đã rớm máu, sưng đỏ hết cả. Trước đó một ngày, Điền Đông Tú còn phải lấy bông cùng vải quấn dày quanh đòn gánh mới tạm đỡ.
Còn Lâm Đại Sơn thì lại khác, hắn vốn quen với việc đồng áng. Trăm cân quả ép lên vai mà hắn coi như không, mặt không đỏ, hơi không gấp, bước chân vừa vững chãi vừa nhanh nhẹn.
Nghe Tân Dũng tạ ơn, Lâm Đại Sơn chỉ ngoái lại cười nói một câu:
“Không có gì đâu.”
Được hắn chia sẻ gánh nặng, Tân Dũng cũng không rảnh rang, ông chuyển bớt đồ trong gùi của con gái sang gùi của vợ, rồi cúi xuống gánh lấy gùi của vợ.
Thấy thế, Trần Man liền muốn gánh thay con gái nhưng Tân Chỉ đã nhanh nhẹn đeo gùi lên lưng trước. Trần Man định giành lại, cuối cùng vẫn bị con gái thuyết phục rằng thay nhau gánh, một người đi một đoạn, mới thôi.
Trần Man cũng chẳng để tay trống, bà xách chiếc giỏ tre vốn để trong gùi ra cầm tay, để giảm bớt phần nào sức nặng cho con gái.
Ngó thấy dáng Lâm Đại Sơn vác gánh quả đi trước, Trần Man cảm thấy áy náy. Bà ngẫm nghĩ một chút rồi lấy trong giỏ ra hai chiếc bánh thịt, nhét vào tay chồng.
Tân Dũng đang mải bước, nhìn bánh thịt trong tay thì ngẩn người, nói:
“Anh không đói.”
Trần Man lườm ông một cái, đáp lại không mấy vui vẻ:
“Ai bảo anh ăn? Em bảo anh đưa cho Lâm Đại Sơn đó.”
Người ta chủ động giúp mình gánh vác, chẳng lẽ lại không tỏ chút thành ý? Nghe nói dạo trước dưới chân núi vừa gặp nạn, dân chúng lương thực chẳng đủ ăn. Đem biếu ít đồ ăn, vừa coi là lễ mọn đáp tạ, vừa để hắn lấy lại chút sức lực.
Vốn dĩ Trần Man định tự mình đưa cho Lâm Đại Sơn nhưng mở miệng lại sực nhớ ở cổ đại nam nữ còn nhiều điều kiêng kị. Bà không rõ việc nữ nhân trực tiếp trao đồ ăn cho nam nhân có bị coi là thất lễ hay không nên cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn thấy việc này để Tân Dũng đưa ra mặt là ổn thỏa nhất.
Được vợ nhắc nhở, Tân Dũng cũng sực tỉnh. Ông cầm bánh thịt trong tay, liền bước nhanh vài bước đuổi kịp Lâm Đại Sơn:
“Lâm hiền đệ, đây là bánh do nhà ta làm, ngươi ăn chút rồi chúng ta đi tiếp.”
Bánh thịt làm từ buổi sáng, đến giờ tuy đã nguội nhưng vì được chiên bằng dầu nên lớp vỏ vàng ruộm, mùi thơm ngậy của nhân thịt vừa tới gần đã lan tỏa ra ngoài.
Bánh thịt của Tân Dũng vốn nổi tiếng, không chỉ nhà họ Tân thích ăn mà ngay cả khách đến Nông Gia Nhạc không ai ăn mà không khen ngợi. Huống chi lúc này là người xưa như Lâm Đại Sơn, vừa ngửi mùi đã không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Tuy hắn rất muốn ăn nhưng nghĩ đến chuyện lương thực trong nhà khan hiếm, Tân đại ca hôm nay còn biếu nhiều hoa quả như vậy, bản thân hắn sao có thể lại nhận thêm bánh thịt? Thế là Lâm Đại Sơn cố gắng dời mắt khỏi chiếc bánh, gượng cười từ chối:
“Ta đã ăn ở nhà rồi, không đói.”
Lời này tất nhiên là giả. Từ khi gặp nạn, lương thực chẳng còn đủ. Trước kia nhà họ Lâm ít ra cũng được hai bữa cơm, còn bây giờ thường ngày Thường đại nương nấu cơm chỉ rắc một lớp mỏng gạo dưới đáy nồi, còn lại toàn nước, cháo loãng đến mức có thể soi gương. Buổi sáng hắn uống một bát to, giờ bụng sớm đã rỗng tuếch.
Có lẽ mùi bánh quá thơm, vừa dứt lời thì bụng y liền “ùng ục” kêu vang. Tiếng động đó đừng nói Tân Dũng ở ngay bên cạnh, ngay cả Tân Chỉ đi sau cùng cũng nghe rõ mồn một. Lâm Đại Sơn xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.
Tân Dũng bèn nghiêm mặt:
“Hiền đệ, chẳng lẽ không nể mặt lão ca? Ngươi và Lâm lão bá đã giúp ta nhiều như vậy, mà chỉ hai cái bánh thôi cũng chối từ, thế khác gì muốn xa cách ta? Nếu đã vậy, ta cũng chẳng dám phiền ngươi nữa.”
Nói rồi hắn còn giả vờ giận đưa tay ra giành lấy gánh quả trên vai Lâm Đại Sơn:
“Thế thì trả gánh lại cho ta, cũng không cần ngươi dẫn đường nữa, huyện thành chúng ta tự đi!”
Lâm Đại Sơn bị dọa, vội vàng chạy lên mấy bước, giữ chặt lấy đòn gánh, mặt mày khổ sở:
“Tân đại ca, đừng nói vậy! Lúc ta ra khỏi nhà, cha ta đã căn dặn kỹ càng, phải đưa huynh đến huyện thành, còn phải giúp huynh làm cho xong chuyện lập hộ. Nếu huynh nói vậy, ta biết ăn nói thế nào với cha đây?”
Tân Dũng giả bộ tức giận:
“Ngươi đã coi ta xa lạ như vậy, sau này ta cũng chẳng tiện gì nhờ cậy ngươi và Lâm lão bá nữa. Việc ngươi ăn nói với cha ngươi, ta mặc kệ!”
Nghe thế, Lâm Đại Sơn càng cuống quýt, nhớ lại cha đã dặn phải kết giao với Tân Dũng cho tốt. Nếu để cha biết Tân Dũng không muốn qua lại, chắc chắn hắn không yên với trận đòn của cha.
Hắn cuống quýt cầu hòa:
“Tân đại ca, ta sai rồi, ta sai rồi, xin huynh đừng giận!”
Tân Dũng liếc mắt:
“Thật sự biết sai rồi?”
“Thật sự biết sai rồi!” – Lâm Đại Sơn gật đầu lia lịa.
Tân Dũng giơ bánh thịt lên, hỏi:
“Vậy ngươi có ăn cái bánh này không?”
Lâm Đại Sơn gật đầu như gà mổ thóc:
“Ăn, ăn!”
Thấy cuối cùng Lâm Đại Sơn cũng chịu nhận cái bánh, vẻ mặt căng cứng của Tân Dũng rốt cuộc cũng không nhịn được mà giãn ra.
Trông thấy ông bày trò trêu được người thật thà, Trần Man và Tân Chỉ cũng bật cười thành tiếng.
Tân Dũng vừa nhìn liền đoán được ý, bèn khuyên:
“Trời nóng, bánh này để lâu sẽ hỏng, qua đêm là biến vị đấy.”
Lâm Đại Sơn liền hái hai chiếc lá bên đường, gói miếng bánh đã cắn dở cùng cái bánh nguyên, cẩn thận nhét vào ngực áo:
“Ta không để qua đêm, chờ đưa huynh làm xong thủ tục lập hộ, ta về ngay. Không hỏng được.”
Nghe hắn nói vậy, Tân Dũng cũng khó ép thêm, quay lại nhìn vợ con, ba người trong lòng đều nghèn nghẹn khó tả.
Bốn người đi thêm nửa canh giờ cuối cùng cũng đến huyện thành. Nhìn bức tường đất xám xịt trước mắt, trông chẳng có gì ra dáng, nhà họ Tân khó mà liên hệ được nơi tồi tàn trước mặt với “huyện thành phồn hoa” như Lâm lão bá từng kể.
Nếu “huyện thành phồn hoa” mà cửa thành còn nát thế này, thì cái gọi là “phủ thành”, e rằng cũng chẳng bằng được như tưởng tượng của họ.
Nhưng còn chưa kịp nuốt trôi cú sốc “thực tế khác xa mơ tưởng”, thì một cú đòn khác lại giáng xuống đầu cả nhà họ Tân.
Đòn ấy chính là — họ… không… có… tiền… nộp… thuế… qua… cửa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


